Kỳ 125:

………

Con ngựa phóng nhanh trên đường núi gập ghềnh khiến cho vết thương của Muội Nương bị động mạnh gây nên sự đau nhức thấu xương. Nàng tuy gan lì nhưng cũng không chịu đựng nổi sự đau đớn này nên cất tiếng rên ư ử liên tục. Lía đặt nàng ngồi phía trước để lưng nàng tựa vào người mình, chàng điều khiển cương ngựa bằng tay trái còn tay phải ép chặt vào miệng vết thương ngăn không cho máu chảy ra. Thuốc kim thương của chàng là do sư phụ đặc chế, tuy rất công hiệu nhưng vì ngồi trên lưng ngựa đang phi với tốc độ nhanh nên máu nơi vết thương vẫn không ngừng chảy. Nghe Muội Nương rên rỉ, Lía lo lắng hỏi:

– Cô nương còn chịu nổi không?

Muội Nương cắn răng đáp:

– Nổi. Mau đem tôi về nhà. Cha tôi có thuốc chữa thương rất hay.

– Nhà cô ở đâu?

– Trại ngựa Châu gia trang ở quan lộ gần huyện Phù Ly.

– Từ đây có đường núi nào về đó nhanh không?

– Theo lối này qua đèo Màn Lăng sẽ có đường nhỏ dẫn xuống Phù Ly.

Lía thò tay vào bọc lấy một lọ thuốc, trút ra một viên rồi đưa cho Muội Nương:

– Cô nương uống tạm viên thuốc này đi. Nó sẽ giúp cô giữ được nguyên khí trong người.

Muội Nương cầm viên thuốc bỏ vào miệng nuốt. Lía nói:

– Xin lỗi cô nương nhé.

Xong chàng đặt bàn tay phải của mình vào mệnh môn huyệt của Muội Nương, truyền nội khí sang cho nàng. Muội Nương nói nhỏ:

– Cảm ơn.

– Cô nương hãy dưỡng thần để điều hòa chân khí trong người, không nên nói nữa.

Con bạch mã vẫn phóng đều bốn vó. Dù nó đang chạy nhanh trên đường núi gập ghềnh nhưng vẫn giữ được cảm giác êm ái cho người đang ngồi trên lưng. Đúng là con thần mã. Muội Nương buột miệng khen:

– Con ngựa này quả là thần mã.

Lía hỏi:

– Cô thấy trong người thế nào?

– Khá lắm. Thuốc của hiệp sĩ thật công hiệu. Anh là Lía hiệp sĩ ở Bá Bích thành à?

– Vâng. Cô không nên nói nhiều để khỏi tiêu hao thêm khí lực.

Muội Nương nghe chàng xác nhận mình là Lía, người hiệp sĩ mà nàng đã hâm mộ danh tiếng từ lâu thì trong lòng chợt thấy ấm áp kỳ lạ. Tuy vết thương làm cho nàng đau đớn nhưng niềm vui kỳ ngộ này khiến nàng có cảm giác dễ chịu vô cùng. Nàng ngồi trên lưng ngựa, lưng tựa vào lòng chàng trai trong mộng, sự cọ xác tạo cho nàng một cảm giác thật êm đềm. Nàng bỗng đỏ mặt tự thẹn với chính mình. Nàng vội nhắm mắt lại, cuối cùng sự mệt mỏi đã khiến nàng ngủ quên trong lòng của Lía. Mặt trời vừa khuất núi thì cả hai cũng về đến Châu gia trang. Con bạch mã vừa vào đến cổng đã có tiếng người la lớn:

– Tiểu thư về rồi kìa! Trời ơi tiểu thư bị thương à?

Lía bế ngang lưng Muội Nương, tung người nhảy xuống ngựa. Chàng nói với người đàn ông vừa hô hoán:

– Tiểu thư bị thương nặng lắm, mau vào báo với trang chủ.

Người nọ nghe nói vội quay người chạy nhanh vào trong. Phút chốc đã có nhiều người từ trong gian nhà lớn chạy ra, đi đầu là một người đàn ông tuổi ngoài năm mươi, phong thái vừa thanh cao vừa uy dũng. Cạnh ông ta là một phu nhân với vẻ mặt vô cùng lo lắng theo sau là bốn người thanh niên lớn hơn chàng độ chừng vài ba tuổi. Muội Nương đã tỉnh lại, vừa thấy người nhà đã lên tiếng gọi:

– Cha! Mẹ!

Gọi xong bỗng dưng nước mắt nàng trào ra, vẻ cương liệt như đã biến đâu mất. Người đàn ông chính là Châu Doãn Thành, ông ta chắp tay xá Lía nói:

– Đa tạ hiệp sĩ đã có ơn cứu mạng cho tiện nữ. Văn Tiếp, mau bế em vào nhà! Doãn Chữ coi thương thế nó ra sao. Mời hiệp sĩ vào uống chén trà nghỉ ngơi, con bé ngỗ nghịch này chắc đã làm phiền hiệp sĩ nhiều lắm rồi phải không?

Lía trao Muội Nương cho anh nàng rồi ôm quyền đáp lễ:

– Giữa đường gặp chuyện giúp nhau mà thôi. Châu lão trang chủ không cần bận tâm.

Văn Tiếp vội bế Muội Nương vào bên trong, mọi người đều theo vào. Châu Doãn Thành lại chắp tay nói:

– Hiệp sĩ thi ân bất cầu báo, Châu gia chúng tôi chỉ xin tạc dạ không dám nói lời khách sáo. Mời vào trong để chúng ta đàm đạo.

Lía ôn tồn nói:

– Không dám làm phiền trang chủ. Xin cáo từ, ngày sau có duyên thì gặp lại.

Nói xong, chàng ôm quyền thi lễ rồi quay người nhảy lên ngựa. Châu Doãn Thành biết không thể lưu khách được nên nói:

– Đã vậy xin hiệp sĩ lưu lại tên họ để chúng tôi còn ghi nhớ.

Lía thúc ngựa phóng đi, nói lớn:

– Lía!

Doãn Thành đứng nhìn theo bóng ngựa cùng chàng hiệp sĩ mất hút mà miệng không ngớt lẩm bẩm:

– Lía… Là Lía ở Bá Bích thành à? Thật là danh bất hư truyền. Hà hà… Hay lắm, hay lắm!

Không biết ông ta nói chàng Lía hay hay là sự kỳ ngộ giữa con gái mình với Lía là điều hay. Lúc ấy Châu Văn Tiếp cũng vừa bước ra. Văn Tiếp hỏi:

– Điều gì hay lắm vậy cha? Người hiệp sĩ kia đâu rồi? Anh ta là ai vậy?

Doãn Thành nói:

– Đi rồi. Là Lía ở Bá Bích thành đó. Muội Nương ra sao rồi?

– Dạ, em không sao, chỉ là vết đâm bên hông, cũng may không trúng vào nội tạng, chỉ bị mất máu nhiều mà thôi. Anh hai đang băng bó và cho uống thuốc.

Doãn Thành vốn thương yêu cô gái út này lắm nên nói:

– Để cha vào thăm nó. Thật là ngỗ nghịch. Là ai đánh nó bị trọng thương đến mức đó vậy?

– Em còn yếu nên chúng con chưa tiện hỏi mà định ra đây để hỏi vị hiệp sĩ kia. Hắn là Lía ở Bá Bích thành à? Thảo nào nhìn hắn thật lẫm liệt.

– Cha cũng chưa kịp hỏi thì cậu ta đã đi rồi. Con người này tuy vô pháp vô thiên nhưng lại là chính nhân hiệp sĩ. Cần đến là đến, nói đi là đi, khí phách thật trượng phu. Tốt lắm! Thôi được, đợi Muội Nương khá lại hỏi nó cũng được.

Ông vội vã vào phòng Muội Nương, Văn Tiếp cũng theo sau. Châu phu nhân đang ngồi bên cạnh nàng. Vừa thấy cha, Muội Nương đã mếu máo:

– Cha tha lỗi cho con.

Doãn Thành vuốt tóc con gái nhỏ nhẹ:

– Mọi việc để nói sau. Con thấy trong người thế nào?

– Con không sao. Lía đại ca đã cho con uống linh đơn, anh hai lại cho uống thêm thuốc. Con thấy khá hơn rồi. Mà anh ấy đâu rồi?

– Đi rồi!

Muội Nương thảng thốt:

– Đi rồi à? Cha không mời người ta ở lại để cảm ơn ư?

– Cha có mời cậu ta ở lại để tạ ơn và hỏi chuyện nhưng cậu ta đã bỏ đi ngay.

Muội Nương chán nản nói:

– Bỏ đi ngay… Con còn chưa nói tiếng cảm ơn nữa đó.

Doãn phu nhân nhìn con gái âu yếm:

– Lo gì, nếu mình không quên ơn thì có thiếu gì cơ hội để báo đáp. Cậu ta thi ân bất cầu báo mới là bậc đại trượng phu chứ.

Doãn Thành mỉm cười:

– Mẹ con nói phải đấy. Nhưng ai đã đánh con bị thương đến mức này?

Muội Nương ngập ngừng một lúc rồi đáp:

– Bọn Truông Mây đánh lén nên con mới ra nông nổi này đó.

Châu Văn Tiếp nghe em gái nói thì cơn giận nổi lên:

– Bọn cướp Truông Mây à? Bọn khốn này con đã định sẽ tiêu diệt chúng, chưa kịp ra tay thì chúng lại đánh ngũ muội bị thương. Ngày mai con quyết phá tan sào huyệt Truông Mây để trả mối thù này.

Doãn Thành khoát tay nói:

– Bọn Truông Mây không dễ đối phó như bọn ở núi Bà đâu. Con không nên nóng nảy.

Rồi ông nhìn cô con gái yêu, trách:

– Sao con lại dám một mình vào tận sào huyệt bọn chúng chứ? Thật là không biết trời cao đất dày gì cả! Nếu không có người ra tay cứu thì giờ này sẽ ra sao? Từ nay nhất thiết không được làm càn nữa, biết chưa?

Muội Nương nghe cha mắng thì nước mắt lại ràng rụa. Châu phu nhân vội nói:

– Con nó đang đau, có gì rồi từ từ nói. Mọi người ra ngoài hết đi, để nó nghỉ ngơi đã.

Doãn Thành thấy con gái khóc thì lại mềm lòng. Ông xoa đầu Muội Nương nhỏ nhẹ:

– Con nghỉ ngơi cho chóng khỏe đi.

*****

Hết tập hai.

Mời các bạn đón xem tiếp tập ba!

Cuối hồi mời thưởng thức âm nhạc thư giãn

The-power-of-love – Richard Clayderman