Kỳ 127:

………..

Cha Hồ chắp tay nói:

– Hắn là tay đao giỏi nhất Truông Mây, hắn đã bái phục thì bọn ta còn so tài làm gì nữa. Truông Mây này xin giao lại cho anh hùng định đoạt.

Lía cũng chắp tay nói:

– Đa tạ! Chắc anh em ở đây cũng đã nghe chúng tôi ở Bá Bích thành hành động ra sao rồi phải không?

Cha Hồ đáp:

– Tất nhiên là có nghe. Xin nói thêm.

Lía đem những điều đã nói với bọn cướp Bá Bích thành trước kia nói lại cho mọi người ở đây nghe, sau đó hỏi:

– Từ nay chúng ta đem tài sức của mình ra giúp cho đồng bào nghèo khó. Anh em có ý kiến gì hay hơn không?

Cha Hồ nói:

– Tất cả anh em chúng tôi xin nghe theo quyết định của anh hùng. Từ nay xin anh hùng nhận địa vị thủ lĩnh Truông Mây để chỉ huy mọi việc.

Lía ôm quyền, ôn tồn nói:

– Hai chú là người gây dựng nên cơ sở này, xin giữ chức chỉ huy. Lía tôi sao dám làm điều vô lễ.

Cha Hồ tên Hồ Khôi và chú Nhẫn là Hoàng Nhẫn, cả hai tuổi đã ngoài bốn mươi, trước kia vốn là thương buôn. Nhưng một lần bị bọn lính và quan thu thuế làm khó dễ, tịch thu cả chuyến hàng mất sạch vốn liếng nên mới tức giận đánh chết tên thu thuế rồi bỏ trốn lên Truông Mây, tụ tập anh em nghèo khó làm ăn cướp. Vì cả hai đã lớn tuổi nên số anh em thuộc hạ trẻ quen gọi là cha, là chú; lâu ngày thành chết luôn cái tên cha Hồ, chú Nhẫn.

Cha Hồ nghe Lía nói thì phản đối:

– Không được! Làm ăn cướp thì ai có tài sẽ là thủ lĩnh. Tuổi tác ở đây không can hệ gì cả.

Lía nói:

– Nhất định không được, Lía quả thật không dám nhận.

Hồ Bân lên tiếng:

– Hãy coi hai chú là bậc trưởng lão, đại ca Lía sẽ làm thủ lĩnh bọn trẻ tuổi chúng tôi. Như vậy thì không còn vướng chuyện sáng lập hay phạm thượng gì nữa cả.

Chú Nhẫn cười nói:

– Ý kiến của Hồ Bân hay đó. Cứ như vậy đi.

Lía nói:

– Đã vậy tôi sẽ gọi cha Hồ, chú Nhẫn như anh em vẫn gọi. Còn lại bọn trẻ tuổi, việc làm thủ lĩnh tôi xin đảm nhận. Tam nương có ý kiến gì không?

Thi Chân lạnh lùng đáp:

– Mọi người đã đồng ý thì tôi cũng phải tuân theo thôi.

Lía nhắc lại lần nữa các điều lệ xong nói:

– Từ nay về sau những luật lệ này phải được tuân thủ tuyệt đối, mong anh em nhớ lấy để tránh điều đáng tiếc xảy ra. Ai không đồng ý thì hãy lên tiếng bây giờ đi.

Tất cả đều để tay lên ngực hô lớn:

– Chúng tôi đồng ý và sẽ xin tuân theo luật lệ thủ lĩnh đã đề ra.

Cha Hồ nói lớn:

– Truông Mây hôm nay đã có vị thủ lĩnh mới tài ba xuất chúng, anh em hãy chuẩn bị một bữa tiệc để ăn mừng.

Cả bọn reo hò, hoan hô ầm ĩ rồi chia nhau chuẩn bị tiệc rượu. Danh tiếng lẫy lừng với những chiến công hiển hách của chú Lía đã vang dội khắp nơi, anh em Truông Mây nay được làm việc dưới quyền chỉ huy của chú Lía thì ai ai cũng cảm thấy hả dạ, hài lòng. Rượu giữa chừng, Lía nói với các đầu lĩnh:

– Tôi sẽ mang cả nhóm anh em ở Bá Bích thành về đây. Truông Mây địa thế lưỡng toàn, khi ra quân, địa bàn hoạt động sẽ bao quát được cả hai phủ Quảng Ngãi, Quy Nhơn; khi rút về có cả một vùng núi rừng hiểm trở bảo vệ. Địa thế nơi này rất thích hợp cho công việc của chúng ta. Hai chú và anh em có ý gì hay hơn không?

Cha Hồ nói:

– Chú có cái nhìn như vậy thật là người thấy xa trông rộng. Chúng tôi lâu nay chỉ nghĩ đến chuyện cướp bóc vì miếng ăn, chưa bao giờ nghĩ đến việc to lớn này. Mọi việc cứ theo ý của chú đi.

Hồ Bân nói:

– Đại ca cứ đưa anh em về đây. Chúng ta tụ lại một nơi sẽ dễ hành động hơn.

Lía nói:

– Mai tôi sẽ trở về Bá Bích đưa bọn họ đến đây.

Từ đó, bọn cướp Truông Mây dưới sự lãnh đạo của chú Lía đã mở rộng địa bàn hoạt ra khắp cả hai phủ Quảng Ngãi và Quy Nhơn. Đồng bào nghèo khó, những người ăn mày từ Đàng Ngoài chạy vào Đàng Trong nghe tiếng Truông Mây, đã tụ tập về hai phủ Quảng Ngãi và Quy Nhơn rất đông, nhất là các vùng Mộ Hoa, Bồng Sơn, Phù Ly. Rất nhiều trai tráng đủ mọi thành phần, vì không chịu đựng nổi cuộc sống cơ cực và nhiễu nhương của xã hội nên đã đầu quân vào trại. Lực lượng Truông Mây ngày một lớn dần.

Dân nghèo đông quá nên nhiều khi bọn Truông Mây phải tấn công kho thóc của các phủ, huyện để giúp họ. Những lời cảm tạ, những tiếng tri ân hòa cùng những giọt lệ cảm động dành cho chú Lía và những nghĩa sĩ Truông Mây vang lên khắp nơi. Đám quan binh gọi bọn chú Lía là ăn cướp, còn dân lành thì gọi họ là hiệp sĩ Truông Mây.

Một hôm Lía đang cùng với cha Hồ, chú Nhẫn, Lưu Đằng và Hồ Bân đứng trên đỉnh Kim Sơn quan sát địa thế quanh vùng thì một tên thủ hạ giục ngựa chạy đến, vừa thở hổn hển vừa nói:

– Thưa thủ lĩnh, tam nương đang đánh nhau với một cô nương áo đỏ tên là Chu Muội Nương dưới trại. Anh em biết cô nương họ Chu là người quen của thủ lĩnh nên sai thuộc hạ chạy gấp lên đây báo lại.

Lía nghe nói giật mình:

– Vậy à, ta phải xuống can họ ngay không khéo lại xảy ra điều đáng tiếc.

Từ ngày về Truông Mây, Lía đã đem quái quyền của Bạch gia cùng côn pháp của mình truyền lại cho các đầu lĩnh và anh em. Tam nương vốn là người phụ nữ cương mãnh, tính tình hung dữ, lại ham mê võ nghệ nên rất chịu khó luyện tập. Lía e rằng Chu Muội Nương sẽ bị nguy hiểm nên vội giục ngựa chạy như bay xuống núi. Khi chàng đến nơi thì trận đấu đã kết thúc, cả hai đấu thủ đều ngồi bệt dưới đất giương đôi mắt căm hờn nhìn đối phương, máu rỉ ra ở khóe miệng. Lía nhảy xuống ngựa nói:

– Bân đệ coi thử thương thế của tam nương thế nào.

Phần chàng thì bước đến chỗ Chu Muội Nương, lo lắng hỏi:

– Chu cô nương có sao không? Tại sao lại đánh nhau đến chí mạng thế này?

Chàng móc trong túi lấy lọ linh đan, ra hiệu bảo một thủ hạ mang lại cho tam nương một viên và đưa một viên cho Muội Nương:

– Chu cô nương mau uống viên thuốc này đi. Coi bộ thương thế không nhẹ đâu.

Muội Nương cầm viên linh đan bỏ vào miệng nuốt xuống rồi nhắm mắt điều tức. Phía bên kia tam nương cũng đang vận công điều tức. Một lát sau, Muội Nương mở mắt ra, nàng đứng lên đưa tay chùi máu nơi khóe miệng, nhìn Lía nói:

– Cảm ơn Lía đại ca.

– Cô nương thấy trong người thế nào?

– Muội không sao.

– Vì sao cả hai lại đánh nhau đến chí mạng như thế?

Muội Nương trừng đôi mắt đen láy nhìn sang tam nương đáp:

– Muội tìm đại ca để nói lời cảm ơn về việc đại ca đã cứu muội hôm trước. Khi đến đây, vừa gặp mặt muội là ả ta đã kiếm chuyện đòi trả thù một kiếm hôm trước. Muội nghĩ đến việc ám toán hôm nọ suýt nữa thì mất mạng nên cơn giận bùng lên. Thế là quyết đấu thôi. Kỳ này thân thủ của ả khá hơn trước nhiều lắm. Là đại ca dạy cho phải không?

– Tôi dạy đều cho tất cả mọi người. Tam nương đam mê võ nghệ nên tiến bộ hơn cả.

Muội Nương cúi mặt tỏ vẻ băn khoăn:

– Thảo nào quyền pháp của ả thật quái dị! Muội bị trúng liên tiếp mấy đòn mà ả còn muốn hạ độc thủ, vì hết đường chống đỡ nên muội mới phải giở tuyệt học ra. Ả trúng một quyền của muội e rằng…

– E rằng thế nào?

Muội Nương chậm rãi đáp:

– E rằng khó chữa khỏi.

– Thật vậy sao?

– Chỉ mong là nội lực của muội chưa đủ, nếu như cha hoặc nhị ca xuất thủ thì không một ai trúng phải quyền này mà thoát chết được đâu.

Lía vội chạy sang chỗ tam nương đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần hỏi nhanh:

– Tình trạng tam nương thế nào?

Hồ Bân đáp:

– Tim đập yếu, hơi thở mỏng, huyệt mạch chậm, máu miệng rỉ ra mãi. Tình trạng rất lạ, đệ chưa thấy bao giờ.

Thời gian bảy năm trên núi cùng sư phụ, Lía được cụ Bạch chỉ cho một số kiến thức về y học. Bản thân cụ Bạch không phải là danh y nhưng những kiến thức cơ bản thì ông rất vững. Ông còn biết điều chế cả một số phương thuốc chữa thương và linh đan. Lía ngồi xuống bắt mạch cho tam nương, sắc mặt lộ rõ vẻ lo lắng. Chàng buông tay thở dài:

– Dường như ngũ tạng bị chấn thương rất nặng. Mau đưa tam nương vào trong điều dưỡng. Cho uống thêm hai viên thuốc này nữa xem sao. Ta không giỏi về y thuật lắm, đành chịu. Quanh đây có danh y nào không?

…………

(xem tiếp vào ngày mai)