Kỳ 129:

……..

Cha Hồ đáp:

– Tam nương vì nóng nảy nên mới rước họa, Chu cô nương cũng chỉ vì tự vệ mà gây ra nông nỗi. Kẻ sống trong giang hồ phải biết phân biệt thị phi. Việc này theo tôi chúng ta không cần phải truy cứu. Chú Lía nghĩ sao?

Lía đáp:

– Đúng là không phải lỗi của Chu cô nương, xử như cha Hồ cũng phải. Nhưng cá nhân tôi có việc phải đến Chu gia trang một chuyến để điều tra vụ toàn Võ gia nhà tôi năm xưa bị thảm sát. Nó có liên can đến môn Khô lâu cách sơn quyền này.

Mọi người ồ lên kinh ngạc. Chú Nhẫn hỏi:

– Sự tình thế nào chú kể nghe thử?

Lía bèn đem việc toàn bộ trại ngựa Võ gia trang và Trần gia bị thảm sát năm xưa cùng vết bầm hình Khô lâu chỉ trên lưng mẹ mình lúc tẩu thoát thuật lại cho mọi người nghe. Chàng nói:

– Khô lâu cách sơn quyền theo lời Chu cô nương nói thì đó là tuyệt nghệ bí truyền của họ Châu nhà nàng. E rằng trong hai vụ đại huyết án năm xưa, họ Châu có dính líu vào. Tôi phải điều tra cho rõ.

Hồ Bân nói:

– Vậy mà ngoài mặt, Châu gia luôn tỏ ra là một gia đình nhân đức. Tiếng tăm đó đã vang dội khắp cả hai phủ Quy Nhơn và Quảng Ngãi. Thật là ghê gớm cho cái trò ngụy quân tử, khéo che đậy của họ.

– Chưa điều tra cặn kẽ mọi việc, đệ không nên vội kết tội như thế, tránh trách oan cho người tốt.

Cha Hồ nói:

– Đúng vậy. Theo sự hiểu biết của ta, Châu gia chưa làm điều gì xấu cả. Hãy điều tra cho rõ ràng rồi mới hành động.

Lía nói:

– Ngày mai tôi sẽ đến Châu gia trang một chuyến.

Lưu Đằng tiếp lời:

– Thuộc hạ xin được theo thủ lĩnh.

Hồ Bân xen vào:

– Tôi cũng đi theo. Châu gia nổi tiếng “tứ long, nhất phụng”, chưa kể Châu Doãn Thành cũng là bậc cao thủ không lộ mình. Chúng tôi sẽ đỡ đại ca một tay.

Lía xua tay:

– Không cần đâu. Nếu sự việc đúng như ta nghĩ, chuyện thù oán năm xưa ta chỉ muốn tự mình gánh vác, anh em không nên dính líu vào. Đó lời thề của ta với cha mẹ và các sư huynh.

Lưu Đằng nói:

– Mãnh hổ nan địch quần hồ. Huống chi thủ lĩnh lại một mình xông vào lãnh địa của địch nhân, thuộc hạ e không tiện.

– Không hề gì. Ta tự tin có thể đối phó được. Vả lại sự việc chắc gì đến độ hung hiểm đó. Ý ta đã quyết, anh em hãy lo việc của trại đi.

***

Sáng hôm sau Lía một mình, một ngựa, một thanh đao đến Châu gia trang. Người lão bộc gác cửa hôm trước nhận ra vị hiệp sĩ đã từng cứu tiểu thư mình nên mừng rỡ chào:

– Tiểu nhân xin chào hiệp sĩ. Trang chủ chúng tôi nhắc đến ơn lớn của hiệp sĩ đối với tiểu thư luôn. Xin mời hiệp sĩ vào trong, tôi đi thông báo với trang chủ ngay tức khắc.

Lía chào người lão bộc:

– Vâng, làm phiền bác nói với Châu trang chủ là có tôi đến thăm.

Ông lão vội vàng chạy nhanh vào trong nhà. Lát sau đã thấy Châu Doãn Thành và năm người con bước ra. Chu Muội Nương hớn hở lên tiếng trước:

– Lía đại ca, không ngờ đại ca lại ghé thăm! Thương thế của tam nương thế nào?

Doãn Thành gắt con gái:

– Con sao chẳng có ý tứ gì cả. Hãy mời hiệp sĩ vào nhà rồi hỏi chuyện có phải phép hơn không?

Chu Muội Nương chẩu môi lên cãi:

– Lía đại ca là người quen chứ có phải ai xa lạ đâu mà cha lo bị bắt bẻ.

Doãn Thành cười nói với Lía:

– Xin hiệp sĩ đừng cười. Con bé này được mẹ nó cưng chiều quá nên chẳng có phép tắc gì cả. Mời vào trong chúng ta đàm đạo.

Lía chào mọi người. Châu Văn Tiếp bước đến nắm tay Lía nói:

– Bấy lâu nghe danh anh hùng, hôm nọ định mời anh ở lại uống vài chung rượu đàm đạo cho thỏa lòng mong ước, không ngờ anh lại bỏ đi ngay. Hôm nay đã đến xin ở lại cùng nhau uống cho thỏa thích nhé.

Lía cười nói:

– Lần trước vì không thể nên đã thất lễ. Được, lần này tôi xin hầu anh mấy vò để chuộc lỗi.

Văn Tiếp và mọi người vui vẻ vào trong nhà. Gian sảnh khách rộng lớn và bày biện đẹp mắt với những bộ đồ gỗ chạm trổ nghệ thuật rất tinh vi. Mọi người ngồi nơi bộ tràng kỷ lớn, Lía buột miệng khen:

– Những đồ gỗ ở đây chạm trổ thật khéo léo hết sức. Nghệ nhân này hẳn phải có bàn tay của trời ban cho.

Doãn Thành nói:

– Những thứ này đều được sản xuất tại trại đồ gỗ gia dụng của họ Lê ở Phù Ly. Đáng tiếc là từ ngày trại đổi chủ thì không còn sản xuất được những mẫu hàng tinh xảo thế này. Thật đáng buồn và tội nghiệp. Nhưng thôi, đó là chuyện thiên hạ, mà trong thiên hạ thì chẳng thiếu gì chuyện buồn như vậy. Nghe nghịch nữ nói nó đả thương tam nương ở trại, sự tình ra sao? Tôi thật lo cho cô ta.

Lía nói gọn:

– Cô ta chết rồi.

Cả sáu cha con nhà họ Châu đều “a” lên một tiếng. Muội Nương mắt đỏ hoe nói:

– Muội xin lỗi, muội thật không cố tình đâu. Trời ơi, muội thật đáng trách.

Lía nói:

– Chu cô nương không cần tự trách. Anh em ở trại cũng biết đây không phải là lỗi của Chu cô nương. Tam nương tính vốn càn bướng, đi lại giang hồ rồi cũng sẽ có kết cuộc như vậy mà thôi.

Doãn Thành chắp tay nói:

– Đa tạ sự rộng lượng của anh em Truông Mây. Châu gia chúng tôi không biết phải nói sao, xin tạc dạ vậy.

Châu Doãn Chữ tiếp lời:

– Sự việc xảy ra ngoài ý muốn của đôi bên, chúng tôi sẽ lên Truông Mây viếng mộ người quá cố. Hôm nay xin lấy chén rượu để tẩy đi những vướng mắc, chú Lía nghĩ có nên chăng?

Lía đáp:

– Như vậy cũng hay.

Doãn Chữ liền gọi gia nhân mang rượu thịt lên. Doãn Thành nâng ly rượu nói:

– Châu gia chúng tôi xin mượn chén rượu này để bày tỏ sự thương xót với người quá cố. Mong anh em Truông Mây hiểu cho sự việc đáng tiếc này.

Lía nói:

– Việc đã qua xin đừng nhắc lại. Hôm nay, Lía tôi uống với trang chủ và anh em Châu gia mỗi người một bát lớn.

Văn Tiếp xen vào:

– Được! Anh uống bao nhiêu bát, Tiếp tôi sẽ uống đủ bấy nhiêu. Đó là cái tình mà cũng là cái lễ của chủ nhà vậy.

Mọi người vui vẻ nâng bát uống cạn. Muội Nương không uống rượu, nàng giữ phận sự rót rượu cho mọi người. Lía thấy Châu Văn Tiếp tướng mạo đường đường, tiếng nói như chuông, tính tình hào sảng thì thích lắm nhưng chàng cũng tự thấy rằng hoàn cảnh của mình và anh ta không thể nào trở thành bằng hữu được. Uống xong sáu bát rượu giao tình với từng người, Lía nhìn Muội Nương nói:

– Xin phép Chu cô nương cho tôi được nói chuyện riêng với trang chủ và các anh đây một lát được không?

Chu Muội Nương nũng nịu:

– Có việc riêng gì mà Lía đại ca không dám cho tiểu muội nghe? Muội không đồng ý.

Doãn Chữ nói:

– Em đừng có trẻ con quá. Chắc là chú Lía có việc quan trọng. Em vào trong với mẹ đi.

Muội Nương ngúng nguẩy:

– Vào với mẹ, lúc nào cũng bảo em vào với mẹ. Em lớn rồi mà.

Doãn Thành lườm con gái:

– Con đừng làm nũng với anh hai nữa. Ở đây có người ngoài, phải giữ lễ một chút. Con vào trong đi.

Muội Nương đành đứng lên làu bàu:

– Lúc nào cũng coi người ta là con nít. Chuyện gì mà riêng tư quá vậy? Thiệt tình!

Doãn Húc đứng lên dắt tay Muội Nương:

– Em vào trong đi. Để chốc nữa anh kể lại cho nghe.

Rồi anh kéo Muội Nương vào trong. Hai anh em họ tuổi xấp xỉ nhau nên thân thiết và hiểu nhau hơn. Chờ Doãn Húc trở lại, Lía mượn bình rượu tự rót ra hai bát, hai tay nâng lên mời Châu Doãn Thành. Doãn Thành đỡ lấy bát rượu, lòng ngổn ngang thắc mắc. Lía bưng bát rượu trong tay nói:

– Bát rượu này Lía tôi xin phép các anh được mời riêng trang chủ để xin trang chủ trả lời cho một câu hỏi.

Nói xong, chàng uống cạn bát rượu. Doãn Thành cũng uống cạn bát rượu trên tay mình. Ông mỉm cười nói:

– Hiệp sĩ cứ tự nhiên hỏi. Nếu tôi biết nhất định sẽ trả lời.

Lía nhìn thẳng vào mắt Doãn Thành hỏi:

– Một đêm mưa bão cuối tháng bảy của mười tám năm trước, trong một vụ thảm sát bên núi Bích Khê, có một con bạch mã chở một người đàn bà ẵm một đứa bé bỏ chạy. Bà ta đã bị trúng Khô lâu cách sơn quyền vào lưng, trang chủ có biết người ra tay là ai không?

………….

(xem tiếp vào ngày mai)