Kỳ 130:

………..

Nét mặt Châu Doãn Thành biến đổi từ từ theo từng lời của Lía. Đến khi chàng dứt câu hỏi thì mặt ông đã chuyển màu tái xanh. Mắt ông như đứng tròng, nhìn sững sờ vào mặt chàng trai ngồi đối diện mình. Doãn Húc kinh ngạc hỏi:

– Cha sao vậy?

Doãn Chữ và mấy anh em nhìn sắc diện của cha mình thì đoán biết việc chẳng lành. Doãn Chữ cố giữ bình tĩnh trấn an các em:

– Các em bình tĩnh. Cha không sao đâu.

Một lúc sau, Doãn Thành lấy lại được bình tĩnh, ông chậm rãi nói:

– Cha không sao.

Không khí trong khách sảnh bỗng trở nên nặng nề đến ngộp thở. Doãn Thành nét mặt vô cùng đau khổ nhìn thẳng vào Lía nói bằng giọng mệt mỏi:

– Tôi biết.

Lía hỏi tiếp:

– Trang chủ có thể cho tôi biết được không?

– Đứa bé trên tay người đàn bà có phải là hiệp sĩ đây không?

Lía gật đầu. Doãn Thành thở dài:

– Còn người đàn bà?

– Đã chết mười năm trước rồi.

Doãn Thành nở nụ cười héo hắt, ngửa mặt lên lẩm bẩm một mình:

– Ít ra mình đã làm được một việc khiến lương tâm đỡ cắn rứt. Mừng cho Võ gia có người nối dõi.

Bốn anh em Châu Doãn Chữ ngồi nghe hai người đối đáp mà trong lòng hoang mang lo lắng vô cùng. Nhưng nhìn sắc diện của cha, họ không dám lên tiếng, chỉ im lặng theo dõi. Doãn Thành lại chậm rãi nói:

– Người đó là tôi.

Lía nói:

– Cảm ơn trang chủ đã trả lời. Giờ trang chủ tính sao?

Nghe đến đây, bốn anh em họ đã phần nào hiểu được sự việc. Văn Tiếp kinh hoàng quay sang cha mình hỏi:

– Là cha à? Cha có tham gia vào vụ án nhà Võ Trụ à?

Doãn Thành buồn bã gật đầu. Văn Tiếp la lớn:

– Không thể nào! Con không tin! Con không bao giờ tin cha lại có thể hành động như vậy. Cha nói đi! Có ẩn tình gì trong việc này phải không?

Doãn Chữ kéo tay em:

– Em hãy bình tĩnh lại. Chắc là cha có điều gì uẩn khúc. Cha nói đi.

Doãn Thành nhìn các con mình một lượt rồi bảo:

– Có ẩn tình hay uẩn khúc gì đi nữa thì cũng không thể biện minh được cho hành động của mình. Cha chỉ có một điều cuối cùng muốn nhắc nhở các con là đừng bao giờ vì tham lam mà làm những việc trái với lương tâm, nhất là đừng kết giao với những người bạn không tốt. Đời cha đã mắc phải hai lỗi lầm lớn này nên mới sa vào tội ác. Ác nhân thì ác quả. Việc cha gây nên, cha phải trả. Các con tuyệt đối không được truy cứu. Các con có nghe lời cha dặn không? Tiếp nhi, con có nghe không?

Châu Văn Tiếp nghe cha gọi đích danh mình thì vội cúi đầu đáp:

– Dạ, thưa cha con nhớ.

Doãn Thành nhìn Doãn Chữ nói:

– Con thay cha khuyên bảo mấy em. Đất này không thể ở được nữa, con đưa gia đình vào trang trại ở Phú Yên mà lập nghiệp. Tuyệt đối ghi nhớ lời cha dặn.

Doãn Chữ thấy cha nói những lời như trăn trối thì rướm lệ nói:

– Con xin ghi nhớ lời cha dạy. Nhưng dù thế nào cha cũng phải cho chúng con biết rõ ngọn ngành của sự việc, nếu không chúng con làm sao có thể an lòng mà sống?

Lía nghe những lời Doãn Thành nói với các con cũng như thái độ thành thật nhận tội của ông ta, chàng tin rằng hẳn có uẩn khúc gì thì con người này mới buộc phải nhúng tay vào tội ác như vậy. Chàng lên tiếng:

– Sự tình e rằng có điều oan khúc. Trang chủ có thể nói rõ cho tôi biết được chăng?

Doãn Thành hít nhẹ một hơi rồi nói:

– Đã vậy thì tôi xin kể rõ sự tình. Đây không phải là lời biện minh với hiệp sĩ mà đây là bài học máu xương tôi muốn dạy cho các con của tôi.

Bốn anh em họ Châu im lặng cúi đầu. Lía cũng im lặng lắng nghe. Giọng Doãn Thành rõ ràng hơn:

– Châu gia chúng tôi và Trần gia bên Lại Khánh có mối quan hệ thân tình từ nhiều đời. Tôi và Trần Đại Chí tuy không cắt huyết ăn thề nhưng giao tình như thủ túc. Chúng tôi cùng hùn hạp làm ăn nhưng mọi việc tôi đều để cho Đại Chí điều hành. Về sau, Đại Chí biến việc kinh doanh trở thành phạm pháp, tôi mấy lần khuyên can nhưng hắn không nghe. Tôi có ý định rút lui hắn cũng không chịu. Cho đến khi Văn Tiếp chào đời, thầy Lư Trung Tử mới nhìn đã tặng cho nó mấy chữ “Lương Sơn tá quốc” thì tôi dứt khoát bỏ cả vốn liếng hùn hạp, đòi thoát li khỏi những công việc phạm pháp kia để dốc lòng nuôi con.

Ông đưa mắt nhìn Văn Tiếp, ngừng lại một chút rồi tiếp:

– Bao năm giao tình tôi thực sự không ngờ Đại Chí lại giở mưu thâm. Hắn âm thầm câu kết với bọn Tàu ở Cù lao Phố và quan Ngoại tả. Trước khi thực hiện vụ thảm sát cả hai nhà Trần gia và Võ gia, hắn vờ mang con hắn là Đại Nghĩa sang chơi rồi sau đó xin đưa Văn Tiếp về nhà hắn. Tôi đồng ý. Chiều đến, khi tôi sang đem cháu về thì hắn trở mặt không cho. Hắn buộc tôi phải tham gia vào vụ thanh toán nhà Võ Trụ thì hắn mới trả Văn Tiếp lại. Hắn vì sợ sư tổ của hiệp sĩ nên cố ép tôi phải tham gia cho chắc ăn. Không ngờ trước đó, hắn và Trương Phúc Loan đã có cơ hội hạ độc ám toán được thiền sư rồi.

Lía giật mình hỏi nhanh:

– Sư tổ bị hạ độc trước rồi à? Trang chủ có biết người còn sống hay chết không?

Doãn Thành buồn bã lắc đầu:

– Không biết. Sau này tôi có nghe Đại Chí nói đã hạ một loại thuốc cực độc tên Tam nhật đoạn trường tán, e rằng thiền sư đã về với Phật tổ rồi.

Ông ngưng lại, nuốt mạnh sự uất nghẹn nơi cổ mình xuống, ánh mắt thê lương nhìn Lía nói:

– Tôi chỉ vì thương con và bốn chữ “Lương Sơn tá quốc” gắn vào mệnh của Tiếp nhi mà đành chịu khuất phục. Trong cái đêm bão tố đó, tôi và Trung Nguyên Nhất Kiếm cùng một số người nữa mở cuộc thảm sát trang trại của Võ gia. Khi mẹ con hiệp sĩ thoát lên lưng con bạch mã, Trung Nguyên Nhất Kiếm vì bị Võ huynh kìm chặt nên đã ra lệnh cho tôi đuổi theo. Tôi đành giả vờ rượt theo đánh một quyền nhưng cố ý không dùng hết sức và để cho con ngựa tẩu thoát. Sau đó, tôi bị bọn Đại Chí cảnh cáo trách móc đủ điều nhưng vì tôi nói rằng không một ai bị trúng Khô lâu cách sơn quyền mà có thể sống sót nên bọn chúng mới trả Tiếp nhi lại cho tôi. Cũng may trời cao có mắt, tất cả những tên hung thủ trong cả hai vụ án đều bị các vị hiệp sĩ bạn của Võ huynh lần lượt giết chết. Chỉ còn lại mình tôi bao nhiêu năm nay sống trong sự hổ thẹn, đau khổ còn hơn chết. Mặc dù thời gian qua tôi đã cố gắng làm rất nhiều việc tốt nhưng nỗi hối hận vẫn luôn giày xéo tâm can. Giờ biết được Võ gia còn có người nối dõi, tôi thật rất vui mừng. Món nợ xưa nay đã đến lúc phải hoàn trả lại cho hiệp sĩ rồi.

Lía hắn giọng:

– Như vậy là trong số những hung thủ chỉ còn lại Trương Phúc Loan và trang chủ phải không?

– Đúng vậy.

– Ngôi mộ gia đình tôi có phải do trang chủ chăm sóc không?

– Mỗi dịp Thanh Minh tôi đều nhờ người đến tảo mộ. Bà con quanh vùng cứ tưởng tôi là người có tâm nhân đức, họ đâu ngờ tôi làm vậy là vì sự ăn năn hối hận trong lòng mình.

Doãn Thành nhìn sang bốn đứa con nói bằng giọng dứt khoát:

– Cha đã gây nên tội nghiệt, nay đến lúc phải trả lại cho người. Các con hãy nhớ lời cha dặn, tuyệt đối không được truy cứu. Tiếp nhi hãy ghi nhớ bốn chữ “Lương Sơn tá quốc” mà dốc lòng vì nước. Chữ nhi đem cả nhà vào Phú Yên lập nghiệp ngay. Các con nghe rõ không?

Bốn anh em Doãn Chữ nghe giọng nói đầy cương quyết của cha thì không ai dám cãi lời, nước mắt cả bốn rơi lã chã không ngớt. Doãn Chữ cúi đầu nức nở:

– Chúng con xin ghi nhớ lời cha dặn.

Doãn Thành cười mãn nguyện nói:

– Cha gởi lời từ biệt mẹ và em gái các con. Cảm ơn sự tế nhị của hiệp sĩ đã không muốn cho con gái tôi nghe chuyện xấu hổ này.

Bất thần, ông vung tay đấm mạnh vào ngực mình. Máu miệng trào ra bầm đen. Ông chết ngồi bởi chính tuyệt học bí truyền Khô lâu cách sơn quyền của họ Châu, trên khóe miệng còn hé một nụ cười. Bốn anh em Châu Doãn Chữ đồng kêu lên thất thanh:

– Cha! Cha…

Lía đứng lên, vái xác Châu Doãn Thành bốn vái để bày tỏ sự kính phục trước hành động anh hùng ấy rồi nói:

– Lía tôi thành thật chia buồn cùng các anh. Xin cáo từ.

Xong, chàng quay người đi ra, tung mình lên ngựa, ngửa mặt hú dài một tiếng rồi thúc ngựa phóng như bay. Châu Văn Tiếp hai tay nắm chặt, mắt như tóe lửa, dợm người đứng lên như muốn đuổi theo Lía. Doãn Chữ vịn vai em lại, nói trong nước mắt:

– Em không nên giận hắn. Hãy nhớ lời căn dặn của cha.

……………

(xem tiếp vào ngày mai)