Kỳ 132:

…………..

Lam Tiểu Muội ứa nước mắt kể:

– Gia đình muội ngày xưa ở trong một xóm nhỏ bên bờ Lại Dương Giang gần chợ Bồng Sơn. Cha muội đi lính theo quan Tuần phủ Quảng Ngãi là Nguyễn Cư Trinh vào nam đánh Cao Miên và đã tử trận mất xác lúc muội mới bảy tuổi. Bốn năm sau mẹ muội tái giá, không may lại gặp phải người chồng chẳng ra gì. Hắn ta tối ngày chỉ biết uống rượu. Mẹ muội buôn bán tảo tần suốt ở chợ Bồng Sơn cũng không đủ tiền cho hắn uống. Năm muội mười bốn tuổi, có một lần khi mẹ đang bán ngoài chợ, hắn uống rượu say về, không hiểu sao lại nổi cơn điên hãm hiếp muội. Xong hắn bắt muội trói lại giao cho hai tên côn đồ mang sang sông bán vào kỹ viện Nghênh Xuân Lầu gần thành Lại Khánh.

Nàng kể đến đây thì cúi đầu xuống không dám nhìn hai người, nước mắt mặc sức tuôn trào. Hồ Bân vô tình hai bàn tay nắm chặt, gằn giọng:

– Đáng chết!

Tiểu Muội nghẹn ngào kể tiếp:

– Mụ tú bà bắt muội tiếp khách, muội không chịu nên sai mấy tên côn đồ đánh đập hết sức tàn nhẫn, lại canh chừng nghiêm ngặt sợ muội bỏ trốn hay tự tử. Sau mấy tháng trời bị chúng hành hạ không thương tiếc, muội buộc lòng chiều theo ý mụ ta. Nhân có cơ hội thuận tiện, muội liền bỏ trốn. Khi chạy đến sông Lại Dương thì bị bọn côn đồ đuổi kịp, hết đường muội đành nhảy xuống sông. Lúc ấy đang mùa nước lớn nên cơ thể muội bị nước đẩy trôi đi rất nhanh. Bọn côn đồ tưởng muội đã chết đuối.

Nàng ngừng lại một chút vì hai tiếng thở dài của Lía và Hồ Bân rồi kể tiếp:

– Nhưng ông trời còn thương nên khi muội trôi xuống vùng cửa sông An Dũ thì được một người ngư phủ vớt lên, cứu tỉnh rồi đem về nhà. Nghe muội kể lại mọi chuyện, người ngư phủ thương tình nhận muội làm con nuôi và truyền võ nghệ cho. Nghĩa phụ vốn là người trong chốn quan trường ở Đàng Ngoài, vì chán cảnh Chúa Trịnh lộng hành nên bỏ vào đây ở ẩn. Bốn năm sau đó thì nghĩa phụ không may mắc phải dịch bệnh qua đời. Muội thương tiếc khôn cùng, thiêu xác người rồi an táng sau vườn nhà. Qua ba tháng cư tang, muội trở về nhà cũ mới biết mẹ đã chết năm trước đó, có lẽ vì quá buồn và đau khổ. Muội đã cắt đầu tên dượng ghẻ vì những tội lỗi mà hắn gây ra, sau đó tìm đến kỹ viện xẻo tai mụ tú bà và đập mụ ta một trận nên thân. Lúc ấy, bọn côn đồ Bồng Sơn Ngũ Hổ đang có mặt ở kỹ viện, chúng bao vây đánh muội, may mà gặp được Lía đại ca cứu giúp.

Hồ Bân nghe đến đây lại buông tiếng thở dài. Chàng nói:

– Kể từ nay muội không còn cô độc nữa vì luôn có mấy trăm anh em Truông Mây ở bên cạnh. Đừng buồn nữa, hãy quên đi quá khứ để vui với tương lai.

– Dạ. Tiểu Muội cảm ơn và xin vâng lời Hồ đại ca.

***

Cả huyện Bồng Sơn chưa hết cơn bàng hoàng về vụ một cô gái cắt đầu người dượng ghẻ, xẻo tai mụ tú bà ở Nghênh Xuân Lầu thì một cái tin động trời nữa xảy đến khiến mọi người xôn xao bàn tán không ngớt. Dân chúng cho rằng có lẽ đã đến thời mạt pháp nên ma vương nổi dậy khiến cho bao nhiêu chuyện thương tâm liên tiếp xảy ra. Lần trước là một thiếu nữ, lần này đến lượt một thanh niên. Chàng thanh niên ấy là Trương Văn Bảo, xuất thân là chú tiểu ở chùa Giác Huệ bên bờ sông Lại Dương. Từ bé, Bảo vốn đam mê võ nghệ nên đã được sư Giác Huệ truyền thụ cho tuyệt kỹ võ công. Khi lớn lên, Bảo bỗng phải lòng cô gái Tiểu Huệ thường mang rau quả đến bán cho chùa. Huệ tuy nghèo nhưng lại là cô gái nết na xinh đẹp. Cả hai thề non hẹn biển, sau đó Bảo xin thầy cho mình hoàn tục để cưới Huệ làm vợ. Sư Giác Huệ nuôi Bảo từ bé, ông thương chàng như con nên đồng ý và cho hai vợ chồng mảnh đất ở ven sông thuộc sở hữu của ông để họ sinh sống. Từ đó Bảo và vợ trồng hoa quả đem bán ở chợ Bồng Sơn và cung cấp cho chùa.

Một hôm, Văn Bảo bận việc, Tiểu Huệ phải thay chồng mang rau vào chùa. Hôm đó cũng có mặt người chủ của Hoàng Kim môn ở Lại Khánh là Trần Đại Nghĩa đang đến nhờ thầy Giác Huệ làm pháp sự. Sau ngày Trần Đại Chí bị giết ngoài biển, Đại Nghĩa thay cha nắm giữ cơ ngơi đồ sộ của Trần gia. Hắn vốn là người ham chơi lại hiếu sắc, khi trông thấy vẻ đẹp mặn mà của Tiểu Huệ, hắn bèn sai thuộc hạ dò la lai lịch nàng. Và Trần Đại Nghĩa đã quyết lòng chiếm đoạt bằng được nhưng chưa biết phải làm cách nào cho ổn.

Nhân chuyện nhà mình bị bọn cướp Truông Mây ghé thăm và cướp đi một số lớn tài sản, Đại Nghĩa bèn đút lót quan trên vu cho Bảo là đồng lõa của bọn cướp. Thế là Bảo bị quan sai bắt bỏ tù. Đại Nghĩa cho người đến nhắn với Tiểu Huệ là muốn cứu chồng thì đến gặp hắn, hắn sẽ giúp cho. Tiểu Huệ thương chồng nên tìm đến. Hắn khuyên nàng theo hắn về làm thiếp để được giàu sang, nhưng nàng nhất mực từ chối. Hắn liền ra điều kiện nếu muốn cứu Bảo thì phải ở lại với hắn một đêm. Nàng vẫn cương quyết chối từ, cuối cùng hắn cưỡng hiếp nàng. Tiểu Huệ thất tiết, về nhà vừa hổ thẹn vừa chán cảnh đời nên thắt cổ tự vận.

Bà con chòm xóm mang thi thể nàng đến chùa để sư Giác Huệ làm lễ an táng. Một sư đệ của Văn Bảo vào tù thăm và báo tin dữ. Bảo sẵn căm tức vì bị bọn quan lại bỏ tù oan, nay lại nghe tin vợ mình bị hãm hiếp đến phải treo cổ thì nỗi uất hận dâng lên cực điểm. Một đêm kia, chàng giết chết mấy tên gác ngục, cướp lấy vũ khí rồi trốn ra ngoài. Chàng đến thẳng nhà Đại Nghĩa, vượt tường vào phòng chém chết rồi cắt đầu hắn khi hắn đang ngủ cùng một cô hầu trẻ. Sau đó, Bảo tìm đến nhà tên quan sai tham tiền đã xử oan và bỏ tù chàng, chặt cánh tay phải cầm bút của hắn. Cuối cùng chàng đem đầu Đại Nghĩa và cánh tay của tên quan sai treo giữa bến đò Lại Dương kèm theo mảnh vải viết bằng máu kể rõ tội trạng của chúng. Chàng bỏ lên Truông Mây, tìm gặp Lía và các thủ lĩnh để xin gia nhập trại.

Lía nghe Văn Bảo thuật lại đầu đuôi câu chuyện thì thở dài nói:

– Từ nay anh cứ ở lại đây với chúng tôi. Chúng ta phải cùng nhau hóa giải bớt những đau thương liên tục giáng xuống đầu của những người cùng khổ.

Văn Bảo cảm kích:

– Cảm ơn sự bảo bọc của chú Lía và các anh em. Văn Bảo nguyện suốt đời theo dưới bóng cờ Truông Mây để góp sức bứt bỏ những xiềng xích bất công đang tròng vào đầu vào cổ của những người khốn khó. Văn Bảo vừa hai mươi tuổi, xin được gọi hai chú là cha Hồ, chú Nhẫn như các anh em, Lía đại ca, Lưu nhị ca và Hồ tam ca.

Cha Hồ vui vẻ nói:

– Được! Từ nay chúng ta chung một mái nhà, họa phúc cùng chia. Phần Lam Tiểu Muội cứ gọi là ngũ muội cho gọn.

Tiểu Muội vui vẻ nói:

– Cháu làm em út thì sướng nhất rồi. Có việc gì khó cứ gọi mấy chú, mấy anh là xong ngay thôi.

Cả bọn nhìn nhau cười vui vẻ. Từ đó, thế lực Truông Mây ngày một lớn, địa bàn hoạt động càng rộng thêm ra. Rất nhiều mảnh đời héo úa, chỉ biết sống bằng nước mắt nay đã có thể nở được những nụ cười nhờ vào sự cứu giúp của họ.

*****

 Xem tiếp vào ngày mai:

Hồi thứ hai mươi ba

Đảo Phương Mai, tưng bừng anh hùng hội

Phủ Quy Nhơn, nơi ngọa hổ tàng long.

*

Cuồi hồi mời thương thức âm nhạc thư giãn:

Wind-beneath-my-wings – Richard Clayderman