Kỳ 133:

 

 

daophuong mai

Hồi thứ hai mươi ba

Đảo Phương Mai, tưng bừng anh hùng hội

Phủ Quy Nhơn, nơi ngọa hổ tàng long.

*

 

Nghe đến Truông Mây, những tay cự phú ở cả hai phủ Quảng Ngãi và Quy Nhơn đều ngày đêm nơm nớp lo sợ đến mất ăn, mất ngủ. Nhiều người bỏ rất nhiều tiền bạc ra để thuê mướn võ sư, vệ sĩ về bảo vệ mình. Một trong số đó, người tổ chức tìm kiếm nhân tài có tính cách qui mô nhất là Cao Đường ở đầm Hải Hạc.

Cao Đường làm ăn lớn, lo lót nhiều nên quen thân với quan Khám lý Hoàng Công Đức. Ông đã nhờ họ Hoàng xin phép Nguyễn Khắc Tuyên mở một cuộc anh hùng đại hội tỉ võ nhằm phát triển nền võ thuật phủ nhà. Trên danh nghĩa là thế nhưng mục đích chính của ông là muốn tìm kiếm nhân tài, những người có đủ khả năng chống lại những đường côn vô địch của chú Lía và đồng bọn ở Truông Mây. Trước là mướn họ làm vệ sĩ cho gia trang của mình, sau là để đi theo bảo hộ đoàn thuyền buôn vì nạn cướp biển đang ngày một hoành hành bá đạo. Giải thưởng dành cho người đoạt chức vô địch là một ngàn lạng vàng ròng, còn á quân sẽ được tặng một thanh nhuyễn kiếm quí báu vô song. Điều kiện tham gia mở rộng cho tất cả mọi người, mọi giới, ở mọi lứa tuổi. Thể thức tranh tài dựa trên tinh thần thượng võ, tránh đổ máu, sát thương.

Tin về cuộc đại hội anh hùng với những trận tranh tài nảy lửa nhanh chóng bay đi khắp Đàng Trong. Từ bá tánh bình dân cho đến những lò võ, những hảo thủ giang hồ đều không ngớt bàn tán. Ai nấy cũng đều háo hức chờ đợi ngày khai mạc đại hội anh hùng vào dịp tết Trung Thu sắp đến. Tin tức này trở thành đề tài nóng hổi ở những trà đình, tửu điếm, nơi đầu chợ cuối thôn. Từ trăm năm nay, phủ Quy Nhơn được coi là địa đầu giới tuyến của Đàng Trong, tụ tập rất nhiều dân xiêu tán, lang bạt kỳ hồ. Quả là vùng đất rồng nằm cọp ẩn. Đại hội anh hùng đã khơi dậy dòng máu võ sĩ chảy trong huyết quản của rất nhiều đại cao thủ bấy lâu nay ẩn tên giấu mặt.

Trần Lâm thành tài được thầy cho xuống núi hành hiệp. Phan Sinh muốn tiễn chàng nên hai người cùng đến Chiêu Anh Quán để uống một bữa chia tay. Vừa thấy họ bước vào, cô chủ quán Lan Anh đã vội niềm nở đón chào:

– Lâu quá mới thấy hai anh ghé ra đây. Sao, định xuống tham dự anh hùng đại hội phải không?

Phan Sinh ngạc nhiên hỏi:

– Anh hùng đại hội gì? Chúng tôi có hay biết gì đâu. Lan Anh nói nghe thử xem nào?

– Trời ơi, đúng là một người thì suốt ngày núp trong xó nhà, một người thì trọn tháng quét lá đa trên núi mà. Anh hùng đại hội là đại hội tỉ võ do phủ nhà và Cao gia trang ở đầm Hải Hạc đứng ra tổ chức. Đại hội sẽ diễn ra ở bãi cát Hải Minh dưới chân gành Hổ bên đảo Phương Mai. Giải thưởng có đến ngàn lượng vàng lận đấy. Hào kiệt bốn phương đang đổ về Quy Nhơn nườm nượp, hai anh nên xuống đó mà coi. Lâm huynh này, đây là dịp để anh trổ tài đó.

Trần Lâm mỉm cười:

– Tôi học võ vẽ có mấy đường quyền mà trổ tài nỗi gì. E làm trò cười cho thiên hạ thì có.

Phan Sinh hào hứng nói:

– Dù sao chúng ta cũng nên đến đó xem để mở rộng tầm mắt. Xưa nay phủ nhà chưa từng có hội lớn thế này đâu, nếu bỏ lỡ thì thật là phí.

Lan Anh tiếc rẻ nói:

– Đúng vậy. Tiếc là Lan Anh bận coi quán, không thì cũng sẽ theo hai anh đi một chuyến cho vui.

Trần Lâm hỏi:

– Không có ai thay thế được cho vài hôm à?

Lan Anh lắc đầu đáp:

– Không. Gia đình Lan Anh đơn chiếc lắm. Chị Ngọc Chiêu lấy chồng rồi nên chẳng còn ai. Chán thật!

Phan Sinh mỉm cười:

– Thôi ở nhà đi, để tôi đi về rồi kể lại cho nghe cũng được mà.

Lan Anh nguýt yêu:

– Chứng kiến tận mắt mới hay chứ, kể lại thì còn thú vị gì nữa. Hai anh uống rượu nhé? Để Lan Anh đi lấy.

Nàng trở vào trong. Quán lúc này rất đông khách, các bàn đều chật ních người. Khắp nơi tiếng cười nói râm ran. Nhưng phần lớn họ đang bàn tán về chuyện anh hùng đại hội sắp diễn ra ở đảo Phương Mai. Bàn bên cạnh nơi hai chàng ngồi, có bốn người: một cụ già quắc thước, râu tóc bạc trông rất phong trần; hai thanh niên cỡ mười bảy, mười tám tuổi, nét mặt tuấn tú và một cô gái tuổi chừng mười ba. Cuộc nói chuyện của họ tuy nhỏ nhưng Trần Lâm vốn thính tai nên vẫn nghe được. Một thanh niên hỏi:

– Chúng ta cũng xuống Quy Nhơn tham dự đại hội chứ sư thúc?

Ông già đáp:

– Cũng hay. Đây là dịp tốt để các con mở rộng thêm kiến thức võ thuật của các lộ, các phái khắp nơi.

Chàng thanh niên thứ hai cao hứng nói:

– Sư phụ cho Tiểu Phi sư huynh thượng đài đi. Con tin chắc sư huynh thế nào cũng đoạt được chức vô địch cho mà coi.

Tiểu Phi nói:

– Sư đệ đừng có coi trọng huynh quá. Thiên hạ anh hùng như lá trên rừng, không biết bao nhiêu mà kể. Huynh có tài cán bao nhiêu mà đòi giành chức vô địch chứ.

Cô gái xen vào:

– Tiểu Phi sư huynh đừng có coi trọng người mà tự hạ mình. Muội đồng ý với Tuyết sư huynh là huynh nên thượng đài tranh chức vô địch. Ông nội, người bảo sư huynh một tiếng đi.

Tiểu Phi mỉm cười:

– Cả cô cũng muốn cho tôi ăn bánh vẽ nữa hay sao đây?

Ông già nhéo nhẹ má cô gái nói:

–  Đã bảo con gọi Tiểu Phi và Tuyết Nhi là sư thúc mà, sao vẫn giữ mãi tiếng sư huynh vậy?

Cô bé nũng nịu:

–  Hai anh ấy còn nhỏ xíu hà, nội cho con gọi là sư huynh đi, gọi sư thúc giống hai ông cụ quá à.

Tiểu Phi mỉm cười nói:

–  Sư thúc cứ để Lan Nhi gọi tụi con là sư huynh cũng được. Coi như cô bé là đồ đệ của sư thúc đi, bọn con còn nhỏ, gọi sư thúc cũng không thú vị gì.

Ông lão nói:

–  Thôi cũng được.

Ông già tóc bạc chính là Trần Kim Hùng; chàng thanh niên tên Nguyễn Văn Tuyết là đồ đệ; còn cô gái là Trần Thị Lan, cháu nội của ông. Tiểu Phi gọi Kim Hùng là sư thúc vì chàng là nghĩa tử của Trần Đại Bằng, bang chủ Hành Khất bang. Kim Hùng đằng hắng một tiếng rồi nói:

– Tuyết Nhi và Lan Nhi nói phải đó. Con nên đăng ký thi đấu. Trước là để có dịp trau dồi tài năng và kinh nghiệm, sau nếu thắng được, một ngàn lượng vàng đó sẽ giúp ích rất nhiều cho bang Hành Khất của nghĩa phụ con. Hàng ngàn người ăn mày sẽ được cơm no áo ấm, con không nên thủ phận quá.

Tiểu Phi nói:

– Cảm ơn sư thúc đã không còn giận nghĩa phụ mà nghĩ đến bang Hành Khất. Không phải con thủ phận, con chỉ sợ tài nghệ của mình chưa được bao nhiêu sẽ làm hại đến danh tiếng của sư môn mà thôi.

– Ta chỉ bất đồng ý kiến với nghĩa phụ con về tư tưởng trung thành một cách mù quáng với một phủ Chúa thối nát mà thôi, chứ có giận hờn gì đâu. Còn chuyện thắng bại là lẽ thường tình, con không phải lo ngại.

Tiểu Phi ngẫm nghĩ hồi lâu rồi nói:

– Sư thúc và hai em đã nói thế thì con sẽ tham gia.

Nguyễn Văn Tuyết vỗ tay đánh bốp một cái, nói:

– Phải như vậy mới được! Sư huynh phải cho thiên hạ biết cao đồ của Phong Điền Tam Hữu tài sức bậc nào chứ.

Kim Hùng nhìn Văn Tuyết nói:

– Con không nên tự kiêu như vậy. Việc đời không đơn giản, nhất là khi đi lại giang hồ mà xốc nổi quá sẽ chuốc họa vào thân.

Văn Tuyết nghe thầy la vội cúi đầu biết lỗi:

– Dạ, con biết rồi, thưa thầy.

Phan Sinh nghe được lõm bõm câu chuyện của họ nên thì thầm với Trần Lâm:

– Anh cũng nên thượng đài để học hỏi thêm kinh nghiệm. Sáu năm học nghệ, đây là dịp tốt để thử thách và rèn luyện, anh không nên bỏ lỡ.

Trần Lâm nói:

– Để xem. Đằng nào tôi cũng phải ghé về thăm chú Lê Trung và anh em thủy thủ. Chúng ta cùng đi.

– Tôi phải viết mấy chữ nhờ Lan Anh tìm người mang về cho cha mẹ đã.

………

(xem tiếp vào ngày mai)