Kỳ 134:

…………..

Trần Lâm và Phan Sinh xuống bến tàu ở đầm Hải Hạc, gặp lúc đoàn tàu buôn còn ở bến. Sáu năm biệt tích, cả Lê Trung lẫn anh em thủy thủ đoàn đều tin rằng Trần Lâm đã chết, nay bỗng nhiên chàng trở về khiến cho tất cả mọi người đều ngạc nhiên. Lê Trung ôm chầm lấy chàng mừng rỡ:

– Cháu còn sống trở về, mà lại khỏe mạnh thế này nữa chứ, thật là ơn Trời Phật cao lớn vô cùng. Nào lên thuyền, chúng ta cùng nhau uống rượu rồi cháu hãy kể lại đầu đuôi sự việc cho tất cả cùng nghe. Tiểu Hồng mà biết cháu còn sống chắc nó sẽ lại khóc vì vui mừng cho coi. Tội nghiệp, ngày cháu bị bắt, nó khóc ròng cả mấy tháng liền đó.

Trần Lâm nghẹn ngào nói:

– Cảm ơn sự thương yêu của các chú và các anh. Cháu sẽ vào thăm Tiểu Hồng sau. Giờ để cháu giới thiệu bạn cháu đây rồi kể lại mọi chuyện cho chú và các anh nghe trước đã nhé.

Chàng bèn giới thiệu Phan Sinh với mọi người. Chào hỏi nhau xong, Lê Trung và anh em thủy thủ bày một cuộc rượu trên boong thuyền. Trần Lâm từ từ kể lại chuyện sáu năm qua, nghe xong ai nấy cũng đều mừng rỡ. Lê Trung nói:

– Vậy là trong cái rủi lại có cái may. Thật xót thương cho mấy anh em thủy thủ và Lưu Phương. Cháu có muốn nhân cơ hội này thử xem tài nghệ của mình đến đâu không?

Mấy người thủy thủ đều tỏ ra ủng hộ. Một người lên tiếng:

– Đúng đó Lâm nhi. Cháu là người thông minh, đam mê võ nghệ, lại thụ giáo được danh sư, chú tin cháu sẽ đoạt được chức vô địch kỳ này thôi. Cháu phải làm cho đoàn tàu của mình được hãnh diện lây với chứ. Để xem, nhìn cháu kiêu hùng trong bộ y phục màu trắng này, từ nay chắc phải gọi Lâm nhi là Tiểu Bạch Long, con rồng trắng của biển Đông chúng ta. Mọi người thấy có phải không?

Mọi người đều hào hứng ủng hộ. Họ nói:

– Ý kiến của Trần Thiện Phú hay đấy. Từ nay Lâm nhi của chúng ta sẽ là Đông Bạch Long, đối chọi với Tây Hắc Hổ chú Lía ở Truông Mây.

Trần Lâm cười nói:

– Mấy chú đừng coi trọng cháu quá, nhưng mấy chú đã nói vậy thì cháu cũng cố gắng thử xem sao. Cháu mà có bị loại ngay vòng đầu thì không ai được cười đó nhé. Chừng đó Đông Bạch Long lại trở thành Đông Tử Ngư. Ha ha…

Lúc trước, khi Trần Lâm còn nhỏ, mọi người đều coi chàng như người thân của mình. Nay thấy chàng đã trở thành một thanh niên vô cùng tuấn tú, tướng mạo đường đường thì trong lòng ai nấy cũng đều cảm thấy vui mừng và hãnh diện. Thuyền phó Trần Thiện Phú cười ha hả nói:

– Không thể nào. Tuy chưa thấy tài nghệ của cháu bây giờ ra sao, nhưng chỉ nhìn vào phong thái của cháu thôi, chú tin chắc giải quán quân sẽ không làm khó được cháu.

Mọi người đang vui vẻ thì Đại Hồng, Tiểu Hồng và Lý Vân Long bất ngờ xuất hiện. Khi thấy Trần Lâm trở về, một thủy thủ đã chạy vào Cao gia trang báo tin cho Tiểu Hồng biết, gặp lúc Đại Hồng và Vân Long cũng có mặt ở đó nên cả ba liền phóng ngựa chạy ra bến tàu. Vừa thấy ba người lên thuyền, Trần Lâm vội đứng dậy, nét hân hoan hiện rõ trên khuôn mặt. Tiểu Hồng từ lúc hay tin Trần Lâm còn sống thì lòng đã vui mừng đến cực độ. Giờ nhìn thấy người bạn thân thuở nhỏ, nàng không nói được tiếng nào, nhìn sững Trần Lâm một lúc rồi bưng mặt khóc òa.

Phần Đại Hồng, ngày xưa lúc nào gặp mặt Trần Lâm cũng kiếm chuyện gây gổ, cứ như nước với lửa vậy. Hôm nay, sau sáu năm xa cách gặp lại, nàng không khỏi sửng sốt bàng hoàng. Vẻ anh tuấn khôi ngô của tên Tiểu Lâm Nhi đáng ghét ngày xưa đã tạo nên sự bất ngờ lớn khiến Đại Hồng im lặng không thốt nên lời. Nàng đứng sững sờ, nét mặt thay đổi liên tục theo những cảm xúc đang xáo trộn trong lòng.

Lý Vân Long cũng đã trở thành một chàng thanh niên đẹp trai với nước da trắng bóc, mày râu nhẵn nhụi, quần áo sang trọng, tay cầm chiếc quạt thép khá dài rất ra dáng một công tử phong lưu. Tuy nhiên, với ánh mắt lạnh tanh chiếu ra từ đôi tròng mắt ít đen nhiều trắng cùng vành môi mỏng trên cái miệng khi nói không muốn mở hàm răng ra khiến khuôn mặt bảnh bao của hắn tạo nên một cảm giác ớn lạnh đến rợn người. Ngày trước, Vân Long lúc nào cũng cùng phe với Đại Hồng để đối chọi Trần Lâm và Tiểu Hồng. Tuy đó chỉ là những chuyện vớ vẩn của trẻ con nhưng hôm nay nhìn thấy dáng vẻ đường đường của Trần Lâm, trong lòng Vân Long liền dấy lên sự ghen tức vô cớ. Khi thấy cả hai cô em họ đều sững sờ nhìn Trần Lâm thì sự ganh tức của hắn càng dữ dội hơn. Sắc mặt hắn dần chuyển sang trắng bệch.

Trần Lâm bước đến vui vẻ chào:

– Xin chào anh Vân Long, anh vẫn khỏe chứ? Trông anh thật hào hoa, phong nhã. Trần Lâm xin chào chị Đại Hồng, rất mừng được gặp lại chị.

Rồi không chờ hai người trả lời, chàng đến trước mặt Tiểu Hồng nắm lấy tay nàng mỉm cười, nói đùa:

– Tiểu Hồng không mừng tôi trở về hay sao mà lại khóc vậy?

Tiểu Hồng hai mắt đẫm lệ nhìn người bạn cũ, bỗng nàng giật tay mình ra, dùng cả hai tay đấm liên tiếp vào ngực Trần Lâm, giọng nức nở:

– Sao anh không chết luôn đi? Đi đâu mà sáu bảy năm trời mới chịu trở về? Anh có biết Tiểu Hồng nhớ anh đến mức nào không? Đồ vô lương tâm. Chết đi, chết đi.

Rồi nàng úp mặt vào ngực Trần Lâm khóc rấm rứt. Sự vui mừng và tình bạn thân thiết thuở bé khiến nàng quên rằng bây giờ nàng đã lớn, đã trở thành một cô thiếu nữ xinh đẹp chứ không còn là Tiểu Hồng bé bỏng của ngày xưa nữa. Trần Lâm đứng yên lặng, buông thõng hai tay để yên cho Tiểu Hồng dụi đầu vào ngực mình khóc. Một cảm giác thật êm đềm, thân thương dâng trào trong lòng chàng. Tiểu Hồng sau một lúc xúc động đã lấy lại được bình tĩnh, nàng vội vàng xô nhẹ Trần Lâm ra, đỏ mặt cúi đầu bẽn lẽn nói:

– Xin lỗi, Tiểu Hồng mừng quá nên quên hết.

Rồi nàng ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên nhìn Trần Lâm hỏi:

– Anh Lâm thế nào? Bao nhiêu năm nay anh ở đâu? Sao anh thoát được tay bọn cướp? Sao cả sáu bảy năm mới trở về? Còn anh Lưu Phương đâu?

Trần Lâm nhìn nàng mỉm cười đáp:

– Từ từ anh sẽ kể lại cho Tiểu Hồng nghe mọi chuyện. Bây giờ hãy cùng mọi người vui vẻ trước đã.

Chàng quay sang Đại Hồng, giọng thân mật:

– Chị Đại Hồng bây giờ khác xưa quá. Nếu gặp bên ngoài chắc tôi không nhận ra.

Đại Hồng nãy giờ chứng kiến cảnh thân thiết giữa Trần Lâm và Tiểu Hồng thì lòng bỗng nổi cơn bực tức. Nghe Trần Lâm nói, nàng lạnh lùng hỏi:

– Anh có bao giờ nghĩ đến tôi đâu mà đòi nhận ra. Tôi khác xưa thế nào?

Trần Lâm vẫn giữ sự thân thiện như ngày nào, chàng mỉm cười thành thật đáp:

– Bây giờ chị đã trở thành một thiếu nữ xinh đẹp còn hơn cả tranh vẽ.

Đại Hồng bây giờ đúng là một tuyệt đại mỹ nhân. Nét đẹp của nàng như đóa hoa đào mơn mởn chớm hé nở. Nàng vừa lộng lẫy, vừa có chút yêu mị, mê hoặc lòng người. Nhan sắc này sánh ngang với bậc mỹ nhân đã làm nghiêng thành đổ nước như Đắc Kỷ hay Tây Thi. Đại Hồng nghe Trần Lâm khen, lòng cảm thấy vui lắm, đôi má màu hồng đào của nàng thoáng ửng lên. Nhưng rồi nàng lại buông lời lạnh lùng:

– Sáu bảy năm nay biệt tích là để đi học mấy câu nói văn vẻ đó à?

– Là tôi nói thật chứ không phải lời văn vẻ đâu.

Lý Vân Long xen vào, giọng nói tự nhiên mà như rít qua kẽ răng:

– Mừng anh trở về sau nhiều năm và đã học được cách nịnh phụ nữ. Nàng không đẹp hơn tranh vẽ thì làm sao có được danh hiệu đệ nhất mỹ nhân?

Tiểu Hồng vội chen vô:

– Trời ơi! Sáu bảy năm vắng nhau, tưởng anh Lâm đã chết rồi, nay may ảnh còn sống sót trở về, mọi người gặp nhau không thấy vui mừng hay sao mà lại bắt đầu cãi nhau như hồi trước vậy?

Lê Trung cũng bước đến nói:

– Thôi cho cậu can đi. Nào, chúng ta cùng nhau vui vẻ mừng ngày Lâm Nhi trở về. Bốn đứa lại đây.

Đại Hồng nổi tính ngang bướng:

– Cháu về! Chúc mừng người trở về.

………

(xem tiếp vào ngày mai)