Kỳ 136:

……….

Rồi chàng thúc ngựa chạy ra bờ biển, phóng một mạch đến gành Nhạn Châu (còn gọi là gành Ráng). Chàng cho ngựa leo lên một con dốc dẫn đến đỉnh đồi, nhảy xuống và ngồi trên một tảng đá, đưa mắt nhìn ra cửa biển Quy Nhơn. Đây là nơi ngày xưa cả bọn thỉnh thoảng vẫn rủ nhau ra chơi đùa rồi cãi vã, nay hồi tưởng lại chàng bất giác mỉm cười một mình. Sáu năm sống trên núi, giờ được nghe lại tiếng sóng biển vỗ dưới chân, hít thở mùi biển mặn, nhìn mặt nước gợn sóng mênh mông, người chàng cảm thấy thư thái vô cùng. Chợt trông thấy hòn Cù lao Xanh lờ mờ sau làn khói sóng, chàng liền nhớ tới bọn cướp Ngưu Ma Vương. Hình ảnh cái chết thê thảm của Lưu Phương và mấy chú thủy thủ lại hiện lên trong tâm trí, chàng lẩm bẩm:

– Xong vụ anh hùng đại hội này ta quyết san bằng sào huyệt của các ngươi để trả thù cho Lưu Phương và giữ yên bình cho thiên hạ.

Chàng đưa mắt nhìn một vòng đảo Phương Mai, khu phố cảng Quy Nhơn chạy dọc theo bãi cát hình bán nguyệt. Từ xa dưới bãi cát có một bóng hồng đang phi ngựa đến dưới chân đồi. Chàng đứng dậy nhìn xuống thì đã thấy con ngựa vọt lên đến nơi. Ra là Đại Hồng. Trần Lâm ngạc nhiên lắm nhưng vẫn bước tới giữ dây cương và đưa tay đỡ Đại Hồng xuống ngựa. Chàng hỏi:

– Chị Đại Hồng chắc thường ra đây ngắm biển hả?

Đại Hồng đáp:

– Cũng không thường lắm. Anh làm gì mà ngồi đây một mình, bỏ Tiểu Hồng ở nhà với chàng thư sinh đó vậy?

– Tôi thấy Tiểu Hồng và Phan Sinh say mê nói về những đề tài thi họa, âm nhạc, tôi vốn rất dốt những thứ đó nên để cho họ đàm luận với nhau. Bao nhiêu năm ở trên núi cao, nhớ biển vô cùng nên ra đây ngồi ngắm cho thỏa thích vậy mà. Chị cũng ngồi đi.

Đại Hồng không ngồi, nàng đứng nhìn biển cả mênh mông. Biển chiều với những làn sóng nhỏ phản chiếu ánh nắng vàng lấp lánh như hàng ngàn hạt minh châu thả trên mặt nước. Gió biển thổi vào nhè nhẹ khiến mái tóc nàng bay bay trong gió, dưới bóng chiều trông nàng diễm lệ vô song. Bỗng nàng lên tiếng:

– Biển hôm nay đẹp quá!

– Với tôi, biển Quy Nhơn lúc nào cũng đẹp.

– Sáu năm nay anh ở đâu mà không thấy biển?

– Tôi ở trên núi, hàng ngày chỉ có thể nhìn thấy biển ở tít xa chứ không nghe được tiếng sóng vỗ và hít thở mùi biển mặn như ở đây.

– Anh làm gì trên núi mà đến sáu năm không xuống đồng bằng?

– Học.

– Học chữ để đoạt Trạng nguyên làm Phò mã à?

– Không, học võ, học thuốc.

– Anh trở về với đoàn thuyền của cậu Trung luôn chứ?

– Tôi chưa biết.

– Chứ anh định thế nào?

– Làm trai phải góp mặt với thiên hạ, nếu suốt đời theo thuyền làm thủy thủ tôi thấy có chút phí phạm.

– Như vậy anh sẽ ra đi nữa à?

– Tôi chưa có dịp nói chuyện với chú Trung. Dù sao chú ấy và đoàn thuyền cũng đã nuôi lớn tôi từ lúc còn bé.

– Đã nghĩ vậy sao còn định đi?

– Tôi còn chưa quyết. Có ở cũng chỉ một thời gian thôi.

Đại Hồng buông tiếng thở dài. Nàng bước đến ngồi lên tảng đá hướng ánh mắt xa xăm. Im lặng một lúc nàng nói:

– Đàn ông mấy anh sung sướng thật. Muốn đi thì đi, muốn ở thì ở. Trời cao, biển rộng, nơi nào cũng có thể đến được.

– Nhìn bề ngoài thì thong dong vậy đó, nhưng đi hay ở gì thì lòng lúc nào cũng đè nặng một gánh trách nhiệm. Cho nhà, cho nước. Phụ nữ các chị thì tâm trí nhẹ nhàng hơn.

Đại Hồng vênh mặt nhìn lên, nheo mắt hỏi:

– Bộ tôi già lắm hay sao mà một kêu chị, hai kêu chị vậy?

– Đâu có. Quen miệng kêu chị từ lúc nhỏ rồi nên không đổi được.

– Không đổi được thì tôi sẽ không nói chuyện nữa.

– Tôi sẽ cố đổi vậy. Anh Vân Long đâu mà chị… ơ… mà Đại Hồng đi ngắm biển một mình vậy?

Đại Hồng nhìn Trần Lâm cười khúc khích. Nụ cười vui vẻ tự nhiên của nàng càng khiến cho khuôn mặt thêm phần rạng rỡ và quyến rũ:

– Đổi cách xưng hô thấy khó khăn quá phải không? Anh Vân Long đi cùng cha sang đảo Phương Mai chuẩn bị cho đại hội rồi. Dứt được cái đuôi ấy, tôi thấy nhẹ nhõm vô cùng.

– Hai người thân thiết với nhau lắm mà?

– Đừng nói chuyện đó nữa. Anh ngồi xuống đây đi. Kể nghe thời gian qua anh đã gặp những gì.

Trần Lâm ngồi xuống phiến đá bên cạnh rồi kể ngắn gọn những chuyện đã qua cho Đại Hồng nghe. Nàng hỏi:

– Anh tu luyện trên núi sáu năm nay, vậy có định tham gia cuộc tranh tài lần này không?

– Chú Trung và mấy chú trên thuyền bảo tham gia. Tôi cũng phải nghe lời nên tính lên múa vài đường cho xong chuyện rồi xuống.

Đại Hồng mỉm cười:

– Lên võ đài thì chỉ có bị đánh văng xuống chứ ai cho anh lên chơi rồi thong thả đi xuống.

– Thì chịu vài đấm văng xuống cũng được chứ gì. Thôi chúng ta về nhà đi, Tiểu Hồng đang đợi, cô ấy dặn về sớm.

– Nó dặn về sớm làm gì?

– Tiểu Hồng làm tiệc mừng tôi sống sót trở về và đãi người bạn mới. Chúng ta đi, cũng đã tối rồi.

Đại Hồng quay mặt nhìn ra biển, giọng như hờn giận:

– Anh đi đi!

Trần Lâm ngạc nhiên hỏi:

– Đại Hồng không về luôn sao?

– Không!

– Tối rồi, ngồi một mình ở đây không tiện đâu.

– Tôi tự biết lo. Anh đi đi.

Giọng nói và nét mặt của nàng đã khác hẳn lúc nãy. Trần Lâm nghĩ thầm nàng lại trở về với bản tính ương bướng cố hữu rồi. Chàng nài nỉ:

– Tối thế này tôi làm sao để Đại Hồng ở lại một mình được. Chúng ta cùng về đi. Tôi năn nỉ mà.

– Ai mượn anh lo cho tôi? Tôi đâu còn bé bỏng như lúc xưa mà anh sợ.

Trần Lâm đứng lên nói:

– Đã vậy tôi về trước nhé. Cẩn thận khi xuống núi. Nghe nói bọn cướp Ngưu Ma Vương thường hay lảng vảng vùng này lắm đó.

– Anh cứ đi đi!

Trần Lâm không nói thêm nữa, chàng lên ngựa rồi thong thả xuống núi. Trăng thượng tuần đã bị che khuất bởi một đám mây đen lớn giăng ngang bầu trời, bóng tối bắt đầu phủ trùm vùng biển vắng, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào dưới chân đồi. Chàng vốn biết bản tính Đại Hồng rất bướng bỉnh, càng năn nỉ nàng càng không nghe theo. Vì vậy chàng giục ngựa chạy thẳng không hề quay đầu lại.

Đại Hồng thấy Trần Lâm bỏ đi một mạch không thèm ngoái nhìn lấy một lần thì lòng ức lắm. Nàng định ngồi thêm lát nữa cho cơn giận lắng xuống nhưng bóng tối mỗi lúc dày đặc, lại nghe Trần Lâm nhắc tới bọn cướp hung dữ Ngưu Ma Vương, nàng chợt rùng mình sợ hãi, vội vàng leo lên ngựa chạy xuống núi rồi phóng nhanh về nhà. Đã quá quen với sự chiều chuộng của Lý Vân Long và mọi người chung quanh, nay bị tên Tiểu Lâm Nhi đáng ghét bỏ rơi, nàng cảm thấy hụt hẫng lắm. Cơn giận trào dâng như muốn bóp nghẹt trái tim nàng. Ngựa của Đại Hồng vừa phóng qua khỏi khu rừng dương trên bãi cát, Trần Lâm từ bên trong rừng thúc ngựa chạy theo sau nàng, lắc đầu mỉm cười.

Qua khỏi một làng chài nhỏ trên bãi biển, Trần Lâm bỗng thấy con ngựa của Đại Hồng ngã quị và hất nàng văng ra xa. Nàng hét lên một tiếng đau đớn. Chàng thất kinh vội giục ngựa phóng nhanh đến, nhảy xuống chạy lại đỡ nàng dậy.

– Đại Hồng có sao không?

Đại Hồng ôm chân trái vừa rên vừa gắt:

– Tưởng anh về rồi mà. Mặc xác tôi, ai cần anh quan tâm tới!

Trần Lâm vội vén ống quần nàng lên và đưa tay sờ đầu gối xem xét thật nhanh rồi nói:

– Để tôi xem, đầu gối chân trái bị trật khớp rồi. Đại Hồng ráng chịu đau một chút để tôi nắn khớp lại cho, nếu không sẽ bị tật đấy.

Đại Hồng xô chàng ra gắt:

– Không cần anh nắn! Tôi có thể… Ui da…

Trần Lâm bỏ mặc Đại Hồng gắt gỏng, chàng nâng chân trái của nàng lên, điểm vào huyệt túc tam lý để giúp giảm bớt cảm giác đau đớn. Sau đó chàng dùng phương pháp trật đả nắn mạnh. Đại Hồng “á” lên một tiếng, đau đến chảy nước mắt. Nàng rên rỉ:

– Trời ơi, đau chết đi được. Sáu năm anh học thuốc là để làm đau bệnh nhân như thế này phải không?

……….

(xem tiếp vào ngày mai)