Kỳ 137:

………..

Trần Lâm im lặng không đáp. Chàng lấy trong túi ra gói thuốc, dùng cao đắp quanh đầu gối, đưa tay mở chiếc khăn quàng cổ của nàng quấn quanh lớp cao vừa bôi. Xong việc chàng giải huyệt đạo cho nàng, nói:

– Xin lỗi nhé, đau một chút còn hơn là chịu tàn tật suốt đời. Giờ thì không sao rồi. Loại cao mát này sẽ ngăn không cho chỗ khớp bị trật sưng tấy lên. Đợi tôi bó lại cho chắc ăn đã.

Nói rồi chàng rút thanh đoản kiếm bên hông lót dưới khủy chân thay chiếc nẹp, cởi đai lưng làm dây và bó chặt phần đầu gối cho nàng. Chàng mỉm cười:

– Chịu khó một chút, không được động chân trái, nếu không nghe lời là đi cà nhắc suốt đời đấy. Bây giờ để tôi bồng lên ngựa về nhà hay là Đại Hồng tự bay về?

Đại Hồng nghe chàng hỏi, dù đang đau thấu xương và cũng tức cười lắm nhưng nàng cố nín cười. Nàng nói:

– Tôi không biết bay, cũng không cho anh bồng. Anh chạy nhanh về nhà gọi người ra khiêng tôi về là được.

Xong, nàng lại tiếp tục rên rỉ đau đớn. Trần Lâm lặng thinh bế nàng rồi tung người lên ngựa một cách nhẹ nhàng êm ái. Đại Hồng kinh ngạc, phục thầm trong bụng và buột miệng nói:

– Khá lắm! Bao nhiêu năm nay học được tài làm đau người bệnh và chút công phu lên ngựa đó phải không?

– Ừm! Giờ chịu khó nằm yên giùm tôi. Động mạnh là thành tật đó.

Trần Lâm hai tay đỡ nàng để khỏi động đến vết thương, buông cương cho ngựa đi thong thả. Con ngựa của Đại Hồng rất khôn, nó một mình chậm rãi theo sau. Trần Lâm ngoái lại nhìn, thấy bước đi của nó bình thường vững chắc, không hiểu sao lúc nãy nó lại té nhào làm cho chủ bị thương như thế.

Đại Hồng nằm gọn trong vòng tay Trần Lâm. Một cảm giác lâng lâng, êm đềm dâng lên trong lòng khiến nàng điểm nhẹ nụ cười sung sướng và mãn nguyện. Vậy mà nàng vẫn cất giọng ương bướng:

– Tôi bị tật thì có liên quan gì đến anh mà anh lo?

– Tôi làm thầy thuốc, chữa cho bệnh nhân mà để thành tật là trái với thiên chức của một lương y. Nên tôi lo.

– Vậy thì tôi sẽ chịu tật để cho hai chữ “lương y” của anh đi kèm thêm ba chữ “như kế mẫu” luôn.

Rồi nàng cố sức động mạnh chân trái của mình. Trần Lâm thất kinh vội điểm vào huyệt hoàn khiếu ở phần đùi trên của nàng. Chân trái Đại Hồng ngay lập tức bị tê cứng. Nàng vùng vằng gắt:

– Anh mặc xác tôi! Anh lo cho danh tiếng lương y của anh chứ lo gì đến thân tôi mà làm bộ?

Trần Lâm cười ha hả nói:

– Tôi nói đùa thôi. Là tôi thật sự lo cho Đại Hồng đó. Một người phụ nữ đẹp như thế này mà để bị tàn tật thì ông trời sẽ bắt tội, đày tôi xuống chín tầng địa ngục vì cái tội ngu xuẩn, không biết quí trọng, không biết giữ gìn nét đẹp tuyệt bích mà tạo hóa ban cho trần gian này.

Đại Hồng biết chàng nói đùa nhưng vẫn cảm thấy ngọt ngào ấm áp trong lòng, nàng cười khúc khích:

– Xảo ngữ! Đã vậy tôi sẽ tự làm què chân mình để anh bị đày xuống mười tám tầng địa ngục luôn.

Trần Lâm giải huyệt trên chân nàng, nói đùa:

– Sáng sớm mai tôi sẽ lập tức bỏ trốn khỏi xứ này để ông trời khỏi tìm ra. Chừng đó ổng sẽ bắt Đại Hồng đi thay, đem xuống nhốt ở địa ngục vĩnh viễn.

Đại Hồng thúc cùi chỏ liên tục vào ngực Trần Lâm, giọng nũng nịu:

– Tên Tiểu Lâm Nhi chết hụt này coi tướng hiền lành mà ác tâm lớn quá. Anh chết đi cho rảnh mắt tôi.

Trần Lâm cúi xuống nhìn nàng, bốn mắt chạm nhau rồi cả hai bỗng phá ra cười. Cái cảnh này giống y như ngày xưa, tuy hiếm hoi nhưng họ cũng đã từng có những lúc vui vẻ với nhau. Trông Đại Hồng bây giờ chẳng khác gì con mèo con bị thương nằm trong lòng chủ, thật ngoan hiền và dễ thương. Khuôn mặt kiều mỵ tự nhiên của nàng như có một ma lực hút hồn người. Trần Lâm thoáng rùng mình, chàng vội ngẩng mặt tránh ánh mắt của nàng.

Họ về đến cổng gia trang đã thấy Tiểu Hồng và Phan Sinh đứng đợi. Thấy Đại Hồng bị thương, Tiểu Hồng hốt hoảng hỏi:

– Trời ơi chị Đại Hồng bị thương à? Có nặng lắm không? Mau đem chị ấy vào trong coi thế nào.

Trần Lâm hai tay vẫn bế Đại Hồng, bỏ chân qua một bên lưng ngựa rồi nhảy xuống đất, chàng nói:

– Chị ấy bị té ngựa. Đầu gối bị trật, anh đã bó tạm thuốc rồi, giờ cần phải thay hai chiếc nẹp và thuốc mới.

Tiểu Hồng lo lắng:

– Bị té ngựa đến trật khớp à? Phải xem sao nếu không để bị mang tật thì nguy.

Phan Sinh nói:

– Tiểu Hồng an tâm đi. Trần Lâm là danh y. Trật xương khớp đối với anh ấy chỉ là việc nhỏ thôi.

Họ đem Đại Hồng về phòng nàng. Trần Lâm nhờ lấy ba thanh gỗ mỏng nhỏ, chàng cẩn thận tháo thanh kiếm ra, vén ống quần lên thay lớp cao mới và băng vải. Sau, đó chàng dùng ba nẹp gỗ bó cố định chân nàng. Dưới ánh đèn, chiếc chân trần thon thả với làn da trắng mịn như ngà, thêm vào sự va chạm da thịt khiến Trần Lâm thoáng rùng mình lần nữa. Chàng vội trấn định tâm thần xua đuổi tạp niệm để chú tâm hoàn thành việc băng bó. Đại Hồng nhìn chàng thận trọng băng bó cho mình thì mặt bỗng đỏ ửng, ánh mắt long lanh. Chợt nhìn thấy phía sau bắp chân Đại Hồng có một vết thẹo nhỏ đã mờ nhạt, Trần Lâm mỉm cười. Đại Hồng hỏi:

– Anh cười gì thế?

– Tôi nhớ vết thẹo này ngày xưa cũng do chính tay tôi băng bó. Nay vẫn còn dấu.

– Cũng tại anh cả. Nếu tôi không giận anh bỏ chạy thì đâu có bị vấp té đến rách cả da thịt. Lần này cũng vậy. Anh là tên tiểu quỷ theo ám hại khiến khắp người tôi mang đầy thương tích.

– Đó là hình phạt của ông trời dành cho những người bướng bỉnh.

Đại Hồng cười khúc khích:

– Tôi thích bướng bỉnh vậy đó. Bây giờ có anh là lương y như kế mẫu rồi thì tôi càng không sợ gì nữa.

Trần Lâm kéo ống quần của nàng xuống, đứng lên nói:

– Xong rồi. Đại Hồng nằm nghỉ đi. Nhớ đừng để tôi phải xuống địa ngục đó nhé. Chắc ăn nhất, sớm mai thay thuốc xong tôi phải bỏ trốn thật xa nơi này.

Đại Hồng mỉm cười liếc chàng, nhưng ánh mắt vô cùng trìu mến:

– Anh có trốn cũng không thoát đâu. Về chuẩn bị theo quỷ sứ xuống địa ngục đi là vừa.

Tiểu Hồng đỡ Đại Hồng nằm ngay ngắn lại, kéo chăn đắp cho chị. Nàng nghe họ nói chuyện kỳ quặc liền hỏi:

– Hai người có chuyện gì mà nói tới thiên đường với địa ngục vậy? Chị nằm nghỉ đi, có đau lắm không? Không được cử động mạnh làm trật khớp chân đó nhé. Em kêu người nấu cháo bổ cho chị ăn.

Tâm tình Đại Hồng đang rất vui nên nhỏ nhẹ nói:

– Cảm ơn em, chị không sao. Ừ, bảo họ mang cháo vào đây. Chị đói rồi. Em chuẩn bị tiệc mừng Lâm Nhi về xong chưa?

– Dạ xong lâu lắm rồi. Tiếc là chị lại bị đau thế này, nếu không thì vui biết mấy.

Tiểu Hồng đã quên khuấy đi nỗi bực dọc khi chờ đợi Trần Lâm trở về lúc chiều tối mà chỉ lo cho sự an nguy của chị mình, ngay cả chuyện thắc mắc vì sao hai người họ lại đi chung với nhau nàng cũng không buồn hỏi tới. Đại Hồng nằm trong chăn nhìn em mỉm cười, nụ cười mà chỉ có mình nàng mới biết được ý nghĩa.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)