Kỳ 138:

………

Phương Mai là tên của vùng núi nằm ở cực nam của đảo Triều Châu. Núi Phương Mai từ ngoài khơi cửa Cách Thử chạy dài gần hai mươi dặm theo hướng Đông Nam và xẻ biển Đông tạo thành đầm Hải Hạc. Dãy Triều Châu từ cửa Cách Thử trở vào là một vùng đồi tên Trường Châu Lãnh có cát trắng vun cao như núi, thỉnh thoảng nhô lên những ngọn núi đá. Qua khỏi Trường Châu Lãnh là ngọn Hắc Thạch Sơn, tức hòn Đá Đen; qua khỏi hòn Đá Đen là Eo Vược, nơi đây nước của đầm Hải Hạc ăn sâu vào núi tạo thành một vũng khá rộng ôm lấy chân Eo. Nối liền với Eo Vược là dãy núi Phương Mai, mặt phía đông là Mũi Yến với hằng hà sa số chim yến tụ về làm tổ. Mặt phía tây là gành Hổ, hình dáng giống như một chiếc nanh cọp ngó lên cầu cảng Thạch Kiều và phố cảng Quy Nhơn[1].

Trên bãi cát rộng lớn hình vòng cung dưới chân gành Hổ, nơi có một làng chài nhỏ tên Hải Minh, đối diện với Thạch Kiều bên đất liền, Cao Đường cho dựng rất nhiều dãy nhà lá để những anh hùng và du khách tham gia đại hội đến nghỉ ngơi. Ông lại dựng những gian tửu điếm tạm thời với những cái tên rất kêu, đậm mùi võ hiệp như Anh Hùng Quán, Chiêu Anh Quán, Tụ Nghĩa Đường… để du khách thuê làm phòng trọ và ăn uống trong thời gian cuộc tranh tài diễn ra. Giữa bãi cát thì dựng một võ đài, mặt đông là khán đài có mái che dành cho các quan chức và khách mời danh dự ngồi. Cho đến ngày cuối cùng ghi danh, số đấu thủ tham gia lên đến ba mươi hai người. Ban tổ chức chia làm bốn bảng thi đấu bằng phương thức bốc thăm và loại trực tiếp. Bốn người đứng đầu bốn bảng sẽ bốc thăm tiếp tục đấu loại trực tiếp. Hai người chiến thắng cuối cùng sẽ tranh tài với nhau để phân định vô địch và á quân. Thể thức tranh tài gồm quyền cước và vũ khí, cấm sử dụng ám khí và gây tử thương. Đấu thủ nào sát thương đối thủ của mình kể như bị loại. Danh sách những đấu thủ tham gia có ghi rõ tên tuổi và được niêm yết khắp nơi. Quan Trấn thủ Nguyễn Khắc Tuyên lệnh cho viên Lãnh binh chỉ huy vệ thủy quân tại cửa biển Quy Nhơn là Hoàng Kim Phụng cử hai đội lính thủy với hai mươi thuyền chiến nhỏ chở du khách từ cầu cảng Thạch Kiều sang Hải Minh tham dự đại hội.

Trước ngày khai mạc, du khách đến xem đã thuê hết những gian phòng trọ ở Hải Minh và bên phố cảng. Trong các tửu điếm, người ta vừa uống rượu vừa kháo nhau xem ai là người có hi vọng đoạt chức vô địch kỳ này. Ở Tụ Nghĩa Đường, mọi người đang chăm chú lắng nghe một chàng thanh niên tuổi chừng hai mươi lăm đang thao thao nói về những lò võ và những dòng họ có truyền thống võ học lâu đời. Trong số thính giả, có mặt nhóm ông cháu Trần Kim Hùng cùng ba anh em Nguyễn Nhạc, Nguyễn Lữ và Nguyễn Huệ. Lữ và Huệ tuy còn nhỏ nhưng Nhạc muốn chúng mở mang thêm kiến thức nên đã đưa đi cùng. Vợ Nhạc, Trần Thị Huệ, vốn là cháu nội của Trần Kim Hùng nên Nhạc phải gọi Kim Hùng là ông nội. Chợt Nguyễn Văn Tuyết lên tiếng hỏi:

– Không biết những gì anh ta nói có đúng không, thưa thầy?

Kim Hùng đáp:

– Đúng đấy. Chàng thanh niên này có biệt danh là Con Mọt Sách. Có thể nói anh ta là người thông kim bác cổ về rất nhiều vấn đề. Đáng kể là một kỳ tài ở xứ này.

Bên kia, anh chàng Con Mọt Sách vẫn đang thao thao:

– Đất này là nơi rồng nằm cọp ẩn, anh tài rất nhiều nhưng chưa có dịp để họ xuất hiện. Kỳ này chúng ta sẽ được mở rộng tầm mắt.

Một thính giả hỏi:

– Rồng nào nằm, cọp nào ẩn, anh thử nói nghe coi?

– Tất nhiên những người sống đời ẩn dật thì khó mà biết được họ. Nhưng một số gia đình, dòng tộc lớn có truyền thống lâu đời thì có thể nêu danh. Đa số họ không có ý phô trương với đời, võ thuật của họ chỉ mang tính gia truyền.

– Anh thử kể ra cho mọi người được mở rộng kiến thức.

Con Mọt Sách hớp một ngụm rượu lớn rồi nói:

– Thứ nhất phải kể đến họ Đinh ở Bằng Châu. Đó là hậu duệ của Đinh Tiên Hoàng, truyền đến đến đời Đại tướng Đinh Liệt thời Lê Thái Tổ. Họ Đinh theo vua Lê Thánh Tông vào đánh Đồ Bàn, thấy vùng đất này trù phú nên ở lại mở đất. Qua bao đời nay, đường quyền của họ Đinh oai chấn Đại Việt. Họ Đinh xứng đáng là những con rồng thiêng đang ẩn mình.

Nguyễn Huệ nghe đến đây liền nói nhỏ với Nguyễn Lữ:

– Anh em mình thuộc hạng rồng còn ẩn mình, anh bảy thấy không?

Nguyễn Nhạc quay lại ra dấu cho hai em im lặng. Lại nghe Con Mọt Sách nói tiếp:

– Thứ đến là họ Trương với ông tổ là Trương Đức Thường ở làng Mỹ Hòa dưới chân núi Thạch Lý huyện Phù Ly. Dòng họ này từ Thanh Hà, Hải Dương theo Chúa Tiên vào đây lập nghiệp. Quyền, đao, kiếm của họ đáng được liệt vào hàng thượng thừa của võ đạo. Ở Phù Ly còn một họ nữa cũng đáng mặt anh hào đó là họ Châu. Một nhà “tứ long, nhất phụng” của họ quả xứng danh cao thủ đệ nhất.

Có người lên tiếng:

– Nghe nói Châu Doãn Thành đã bị chú Lía giết chết, anh em Châu Doãn Chữ, Châu Văn Tiếp đánh không lại chú Lía nên phải bỏ gia trang chạy trốn. Mối hận thù này đã tạo ra một chuyện tình oan trái giữa nữ hiệp Chu Muội Nương và anh hùng chú Lía có đúng không?

Con Mọt Sách day sang người đó hỏi:

– Anh nghe ai nói là chú Lía đã giết Châu Doãn Thành?

Người nọ ngớ ra một lúc rồi đáp:

– Thì tôi nghe thiên hạ bàn tán xôn xao như vậy đó.

– Xì, thiên hạ chỉ nghe phong thanh rồi tự ý vẽ rắn thêm chân cho câu chuyện lâm li bi đát mà thôi. Châu Doãn Thành vì tình thế ép buộc nên tham gia vào vụ thảm sát nhà Võ Trụ, khi chú Lía đến hỏi về hung thủ có đường quyền Khô lâu cách sơn bí truyền thì Châu Doãn Thành đã tự nhận và tự sát để đền tội xưa.

– Làm sao chú Lía biết được trong bọn hung thủ có người biết độc chiêu Khô lâu chỉ của họ Châu mà đến hỏi? Và tại sao không hỏi ai lại đi hỏi cha của người yêu mình?

– Là vì trong đêm thảm sát đó, mẹ chú Lía ôm con bỏ chạy thì bị trúng một quyền Khô lâu chỉ vào lưng. Còn tại sao hỏi cha của Chu Muội Nương là vì chính nàng ta đã dùng Khô lâu chỉ đánh chết Thi Chân nữ tướng của Truông Mây.

Người nọ hỏi gặn:

– Làm sao tôi tin những điều anh vừa nói là đúng sự thật chứ?

Một người khác trong đám thính giả cười khì chen vào:

– Bởi vậy người ta mới có biệt hiệu là Con Mọt Sách. Anh khéo vớ vẩn, để anh ta nói tiếp về các dòng họ võ thuật nghe đi, đừng hỏi lung tung nữa.

Con Mọt Sách uống một hớp rượu, nói tiếp:

– Còn những con hổ vừa ẩn vừa hiện ở vùng đất này đáng kể đến là họ Trần ở Trường Định. Tiếc là người thừa kế Trần Kim Báu lại rời quê hương vào Diên Khánh lập nghiệp rồi thất lộc. Tuy tiền bối Trần Kim Hùng nay đã lớn tuổi và dường như đã gác kiếm buông đao nhưng uy danh của ông ta vẫn còn rền vang trong giới võ lâm Đàng Trong. Hi vọng ông ta có truyền nhân để lưu truyền đường quyền thiết tý và cây kim đao quán thế lại cho hậu thế.

Cô bé Trần Thị Lan nhoẻn miệng cười nói nhỏ:

– Chú ấy đang khen ông nội đấy.

Trần Kim Hùng đưa tay nhéo má nàng khẽ bảo:

– Im lặng để nghe anh ta nói kìa.

Con Mọt Sách lại tiếp tục thao thao:

– Đáng kể đến nữa là lò võ của Quách Tử Luông, gọi là lò võ của thầy Tư Luông ở An Thái. Họ Lý, họ Lâm của Lâm Hữu Phong, người Minh Hương ở Đập Đá, vân vân…

Người lúc nãy lại hỏi:

– Hết rồi sao?

Con Mọt Sách mỉm cười nói:

– Nói ra không biết anh có tin không, chứ có một ngôi chùa nhỏ nhưng ở đó lại ẩn tàng môn Cái thế thần côn. Đường roi của ngôi chùa này có thể nói là thiên hạ vô song địch.

– Anh cứ nói thử coi nào. Nhưng đừng có ỷ mình là Con Mọt Sách rồi dựng chuyện lừa bịp thiên hạ đó nhé.

Con Mọt Sách gõ gõ ngón tay trỏ lên bàn mỉm cười nói:

– Ngôi chùa nhỏ này nằm trong núi Kỳ Sơn. Nhưng đường roi quỷ khốc thần kinh kia có truyền ra ngoài không thì tôi không biết.

Có người hỏi:

– Theo anh thì đường roi ở Kỳ Sơn so với đường roi đã vang danh đánh khắp thiên hạ vô địch thủ của chú Lía ở Truông Mây, ai hơn ai kém?

————

[1]  Theo Nước non Bình Định, Quách Tấn.

……………

(xem tiếp vào ngày mai)