Kỳ 139:

…………

– Võ học bao la nên quả thật khó so sánh cho chính xác được. Nhưng theo tôi, nếu hai đường roi này gặp nhau ở một trận tranh tài thì đó sẽ là trận long tranh hổ đấu có một không hai trên đời này. Ai thắng ai bại còn tùy vào tư chất của người sử dụng.

Nói xong không biết anh ta vô tình hay cố ý mà đưa mắt nhìn về chiếc bàn nơi Trần Lâm và Phan Sinh đang ngồi. Trần Lâm nói nhỏ với Phan Sinh:

– Người này kiến thức sâu rộng, cách nhận định lại rất tinh tế. Quả là nhân tài hiếm có.

Phan Sinh hỏi:

– Theo anh thì ai hơn ai kém?

– Không nói được. Cũng mong có một ngày nào đó gặp được chú Lía để thử xem cho biết.

Có người lại hỏi Con Mọt Sách:

– Kiến thức của anh rộng khắp, theo anh cuộc tranh tài ngày mai, ai sẽ là người đoạt chức vô địch?

Con Mọt Sách lắc đầu nói:

– Rồng nằm cọp ẩn khó mà nói trước được. Có nhiều đấu thủ tôi chỉ mới nghe tên lần đầu, lại có những đấu thủ mới mười tám tuổi như Tiểu Bạch Long Trần Lâm, Phong Điền Tiểu Tử Trần Tiểu Phi. Hình như họ vừa xuất hiện trên giang hồ nên làm sao mà đoán. Nhưng những trận thư hùng sắp đến sẽ hứa hẹn nhiều điều lí thú với những tên tuổi đã nổi danh như Tào Sơn Trương Bàng Châu, Tửu Quỷ Ngô Đồng Văn, Tiều Hiệp Võ Thăng, Quỷ Kiếm Ma Đao Lương Bát Vạn, Thiết Phiến Công Tử Lý Vân Long thôi, chúng ta cũng có thể hình dung ra những trận thư hùng lần này sẽ hứa hẹn nhiều điều lý thú rồi.

Một người khác lên tiếng hỏi:

– Theo anh thì tại sao Cao đại gia và quan phủ nhà lại tổ chức anh hùng đại hội ở đây mà không phải ở thành Đồ Bàn? Nghe nói mục đích của cuộc đại hội là tìm kiếm nhân tài để đối phó với chú Lía nên họ sợ bị Truông Mây phá đám đúng không?

Câu hỏi của người này trùng hợp với sự thắc mắc trong lòng mọi người nên ai ai cũng im lặng hướng mắt nhìn Con Mọt Sách một cách chăm chú chờ câu trả lời. Con Mọt Sách đưa mắt nhìn người mới hỏi gật gù đáp:

– Hỏi thật hay. Câu trả lời của tôi là đúng, nhưng mới một phần.

– Còn gì nữa?

– Anh bạn qua đò phải trả bao nhiêu tiền? Ở phòng trọ mất bao nhiêu?

– Qua đò một quan, phòng trọ mười quan một đêm.

– Theo anh thì sau ba, bốn ngày đại hội, ban tổ chức thu được bao nhiêu?

– Nhiều lắm đấy, nhưng cũng đâu đáng gì so với một ngàn lạng vàng giải thưởng.

– Tất nhiên là không đáng gì cho nên đó cũng mới chỉ là một phần nữa thôi.

– Vậy lại còn ý đồ khác sao?

– Quả thật có hai mục đích chính trong việc này. Thứ nhất, Cao đại gia cần tìm ra tay hảo thủ bậc nhất có thể đương đầu với Truông Mây để bảo vệ Cao gia trang. Thứ hai, từ lâu nay ở phủ nhà, cảng Quy Nhơn nghiêng nặng về hoạt động quân sự, cảng Nước Mặn chuyên về thương mại. Giờ Cao đại gia muốn nhân kỳ đại hội này để phô trương tiếng tăm của cảng thị Quy Nhơn. Ông ta muốn biến cảng Quy Nhơn thành một thương cảng lớn thay vì cảng Nước Mặn.

Mọi người nghe Con Mọt Sách phân tích đều ngạc nhiên. Điều này ít người nghĩ đến. Có người tấm tắc khen:

– Cao đại gia quả là một nhà kinh doanh có đầu óc và tầm nhìn rộng lớn thật hiếm thấy. Tôi cho rằng địa thế cảng Quy Nhơn thuận lợi hơn Nước Mặn nhiều lắm. Nhưng kế hoạch này tất phải có chính quyền phủ Quy Nhơn tiếp tay thì mới mong thành công được.

Có người nói:

– Ậy, Cao đại gia và Khám lý Hoàng Công Đức quan hệ rất mật thiết, cả quan Tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên nữa. Tôi nghĩ việc này rất có khả năng thành công. Hà, chừng đó vùng đất bên cảng thị Quy Nhơn sẽ là tấc đất tấc vàng đó. Ai nhanh chân sẽ làm giàu.

Người khác lên tiếng:

– Thời buổi này ai có tiền mua đất để đầu cơ đâu mà làm giàu?

Người nọ đáp:

– Không có tiền là phủ Chúa và bọn dân đen chứ nhân viên chính quyền các cấp thì tiền đầy túi. Chẳng phải tiền trong công khố và của dân đen đều chảy sạch vào túi bọn họ sao? Chúng sẽ hợp tác với nhau để làm giàu thêm nữa, còn bọn dân đen đã nghèo rồi thì sẽ thành mạt rệp luôn. Cứ nhìn số người đến tham gia đại hội này, đông như kiến chứ có ít đâu, tiền ở đâu ra để họ tiêu xài ở đây? Ở quốc khố ra cả đấy.

Câu chuyện đã chuyển hướng từ anh hùng đại hội sang đề tài tệ nạn xã hội. Rồi mỗi người một câu, họ xới lộn tùng phèo cái xã hội mà họ cho là thối nát từ trên xuống đến dưới này. Trần Lâm thích thú ngồi nghe không biết chán vì đã quá lâu rồi chàng mới bước chân trở lại giang hồ. Chuyện thời cuộc biến chuyển ra sao, chàng chẳng hề biết.

*****

 Xem tiếp  vào ngày mai:

Hồi thứ hai mươi bốn

Việt võ đạo biến muôn hình vạn trạng

Tiểu Bạch Long uy trấn hội anh hùng.

*

Cuối hồi mới thưởng thức âm nhạc thư giãn:

We’ve Only Just Begun – Richard Clayderman