Kỳ 142:

……………..

Cái tên Quỷ Kiếm Ma Đao khiến nhiều người vừa nghe đã nổi gai lạnh. Họ giương mắt chờ đợi nhân vật này xuất hiện. Một bóng người phóng vút lên cao, uốn mình một vòng rồi đáp xuống võ đài. Tuổi tác người này độ trung niên, gương mặt lầm lì, má trái có một vết sẹo dài, trên lưng giắt một thanh đao cán dài. Lương Bát Vạn khoanh tay đứng im giữa võ đài như một pho tượng, tuy chỉ là cuộc tỉ võ thông thường nhưng người hắn lại toát ra một luồng sát khí ghê sợ.

Tiếng xì xào bàn tán vang lên khắp nơi. Họ chờ đợi vị Tiểu Bạch Long xuất hiện. Từ chỗ ngồi, Trần Lâm bước lại giá binh khí lấy một cây roi rồi nhẹ nhàng nhảy lên đài. Chàng khoan thai cúi đầu chào quan khách và bắt gặp ánh mắt vừa vui mừng, vừa lo sợ của hai chị em Cao tiểu thư cùng Phan Sinh. Chàng mỉm cười với họ rồi quay chào khán giả. Xong, bằng một thần thái hết sức ung dung, chàng quay lại đứng đối diện với Lương Bát Vạn. Hình ảnh chàng thiếu niên y phục trắng, khuôn mặt đẹp như ngọc, phong thái khoáng đạt đã nhanh chóng chiếm được cảm tình của khán giả. Họ tấm tắc khen:

– Thật là một mỹ nam tử! Đúng là con rồng trắng của biển Đông!

Ánh mắt Đại Hồng cũng sáng rực lên một niềm yêu thương, trìu mến. Nàng nhìn Trần Lâm một cách say đắm, trong lòng nao nao một cảm giác khó tả. Nàng quay sang Tiểu Hồng định chia sẻ cảm xúc này thì bắt gặp Tiểu Hồng cũng đang sững sờ nhìn Trần Lâm. Nàng thúc cùi tay vào hông em gái hỏi nhỏ:

– Nhìn kỹ vậy sao?

Tiểu Hồng giật mình, thẹn đến hai má đỏ bừng, bối rối như kẻ gian bị bắt gặp, ấp úng:

– Ơ… không, em đang nghĩ đến tên Quỷ Kiếm hung bạo kia. Chị thấy anh Lâm có thắng nổi hắn không? Em lo quá.

– Chị không biết. Chị cũng đang lo.

Tiểu Hồng vội quay mặt lên võ đài tránh ánh mắt của chị. Lần đầu tiên trong đời nàng xuất hiện một cảm giác không biết gọi tên là gì, nó cứ lâng lâng khó tả.

Lương Bát Vạn chậm rãi rút thanh đao trên lưng, tay hơi dang ra, lưỡi đao chĩa chênh chếch ra ngoài, mũi hướng xuống đất, chú mắt vào mặt đối thủ. Cán đao của hắn dài hơn hẳn những thanh đao khác. Trần Lâm chống cây roi xuống đất phía trước mặt, đưa mắt lướt qua cán đao một chút rồi nhìn thẳng vào đối phương. Một người ánh mắt chứa đầy sát khí, một người ánh mắt bình lặng như mặt hồ thu. Lương Bát Vạn bất thần xuất chiêu, cả người và đao nhoáng lên như ánh chớp chém tạt vào địch thủ. Trần Lâm lật tay xoay tròn cây roi. Choang! Đầu roi đã quất trúng má đao, khiến thanh đao của Lương Bát Vạn bật ra ngoài. Trần Lâm lại chống cây roi đứng yên tư thế ban đầu như chưa hề động thủ. Ánh đao lại chớp lên, bóng đao mờ mịt chụp xuống người Trần Lâm, gió rít vù vù. Trần Lâm lại múa tít cây roi trong tay, bóng roi len vào vùng đao ảnh, những tiếng keng keng vang lên. Một lúc, cả hai đấu thủ thối lui về chỗ cũ. Trần Lâm vẫn ung dung như thường, mắt liếc nhìn vào nách đối phương. Lương Bát Vạn đưa mắt nhìn xuống nách tay phải cầm đao của mình thì bỗng giật mình biến sắc. Lớp áo gần nách phải của hắn bị thủng nhiều chỗ do đầu roi gây ra. Hắn nghĩ nếu đối phương muốn giết hắn thì giờ hắn đã trở thành cái xác không hồn rồi. Sự lo sợ chuyển thành nỗi tức giận, tia mắt hắn bỗng ngời lên sát khí. Hung tính bộc phát, hắn hét lên một tiếng và tung sát chiêu. Hắn lao người tới trước, chém một đường sấm sét vào hông trái đối phương, đồng thời tay trái xuất hiện thêm một thanh kiếm đâm xéo vào tim địch thủ.

Cách ra chiêu thần tốc cùng với sự kết hợp hết sức bất ngờ giữa đao và kiếm này đã làm cho tên tuổi Quỷ Kiếm Ma Đao của hắn vang dội khắp miền Quảng Ngãi. Không biết bao nhiêu địch thủ của hắn đã bị chết dưới lưỡi quỷ kiếm giấu trong cán đao này. Trần Lâm vội bước theo Cửu cung bộ pháp thoát khỏi lưỡi đao, đồng thời tay xoay tít cây roi điểm nhanh vào nách trái đối phương một chiêu như chớp giật. Đầu gậy của chàng tuy phóng ra sau nhưng đã đến trước, điểm trúng huyệt chương môn bên trái của Lương Bát Vạn. Sau đó chàng tiếp tục xoay cây roi nửa vòng đâm nhanh vào huyệt khí hải của hắn. Cách né đòn và phản chiêu mau lẹ, đầu roi điểm ra thật chính xác của Trần Lâm khiến cho Lương Bát Vạn hai tay buông rơi cả đao lẫn kiếm. Hắn đứng chết trân giữa võ đài.

Đại Hồng, Tiểu Hồng và Phan Sinh đều há hốc mồm kinh hãi. Sau cơn bàng hoàng, cả võ đài đã bùng lên những tràng pháo tay như pháo nổ. Khi nhìn thấy thanh kiếm được Lương Bát Vạn bất thần rút ra từ cán đao đâm vào tim Trần Lâm, ai nấy đều tin chắc rằng chàng sẽ hết đường né tránh. Vậy mà kết quả thật bất ngờ.

Trần Lâm bước đến đưa tay giải huyệt cho Lương Bát Vạn, nói nhỏ:

– Xin lỗi, anh nên suy nghĩ kỹ trước khi ra tay giết người nếu không tất bị người giết.

Lương Bát Vạn im lặng không nói gì, cúi người nhặt đao và kiếm rồi nhảy xuống đài biến mất giữa đám đông. Trọng tài tuyên bố Tiểu Bạch Long thắng trận. Bỗng có tiếng của Con Mọt Sách vang lên:

– Tuyệt thế thần côn! Đường roi đó đã xuất hiện trên giang hồ rồi.

Nguyễn Huệ hỏi Trần Kim Hùng:

– Đường roi đó nhanh đến khủng khiếp. Luyện tập cách nào để đạt được đến trình độ đó ạ? Anh ta cũng còn trẻ tuổi quá mà.

– Chẳng những nhanh mà còn chính xác nữa. Tất cả đều nằm ở chỗ tâm định, trí tĩnh. Tâm trí có định và tĩnh thì phán đoán mới chính xác và hành động kịp thời. Cho nên đỉnh cao của võ học là sự định tĩnh của tâm và trí.

Lúc đó người xướng ngôn tuyên bố tạm ngưng những trận tranh tài để quan khách nghỉ ăn trưa. Cao Đường quay sang bảo hai cô con gái cưng:

– Hai con đi với cha cùng hai vị đại quan vào Chiêu Anh Quán ăn trưa nhé.

Đại Hồng nói:

– Cha đi đi, bọn con muốn ở lại chúc mừng người bạn.

Cao Đường biết tính con nên không ép, ông quay sang mời Nguyễn Khắc Tuyên, Hoàng Công Đức và những vị quan khách đi ăn trưa.

Đại Hồng nhìn theo, làu bàu với Tiểu Hồng:

– Thấy cái nhìn hau háu của lão Khám lý mà ớn lạnh cả người. Vậy mà cha còn biểu bọn mình đi theo nữa chứ.

Tiểu Hồng gật đầu tỏ ý đồng tình với chị. Sau đó với gương mặt rạng rỡ, nàng gọi lớn:

– Anh Tiểu Bạch Long, anh qua đây đi.

Trần Lâm rời võ đài nhảy xuống đất rồi bước qua chỗ họ. Đại Hồng cười tươi như hoa nói:

– Tên tiểu quỷ chết tiệt làm cho người ta muốn đứng tim. Sao không chết đi cho rồi, cứ sống sờ sờ để theo ám người ta nữa hả?

Mấy ngày liền, sáng nào Trần Lâm cũng phải thay thuốc ở đầu gối cho nàng nên mối giao tình ngày trở nên thân thiết, cởi mở hơn xưa. Trần Lâm mỉm cười nói:

– Những kẻ bị cho là đáng chết thường ông trời sẽ bắt phải sống dài dài. Có như thế trần gian này mới là bể khổ chứ.

Đại Hồng bĩu môi:

– Xì, mới thắng có một trận mà đã lên mặt rồi.

Tiểu Hồng chen vào:

– Thôi, hai người đừng gây nhau nữa. Chúng ta vào quán ăn mừng đi. Đêm nay anh Lâm cần phải về nghỉ ngơi lấy sức để ngày mai còn đấu tiếp. Chao ơi, ngày mai chắc sẽ còn nguy hiểm hơn nhiều.

Lý Vân Long từ bên kia khán đài tiến lại. Trần Lâm và Tiểu Hồng vui vẻ nói:

– Mừng anh đắc thắng!

Lý Vân Long hững hờ:

– Cảm ơn, tôi cũng xin chúc mừng anh.

Rồi hắn quay sang Đại Hồng:

– Chúng ta đi ăn trưa đi.

Đại Hồng nói:

– Huynh đi cùng với cha đi, bọn muội còn muốn ở lại để chúc mừng Lâm Nhi.

Lý Vân Long từ bên kia khán đài tiến lại. Trần Lâm và Tiểu Hồng vui vẻ nói:

– Mừng anh đắc thắng!

Lý Vân Long hững hờ:

– Cảm ơn, tôi cũng xin chúc mừng anh.

Rồi hắn quay sang Đại Hồng:

– Chúng ta đi ăn trưa đi.

Đại Hồng nói:

– Huynh đi cùng với cha đi, bọn muội còn muốn ở lại để chúc mừng Lâm Nhi.

Sắc mặt Lý Vân Long thoáng biến đổi. Mấy ngày qua hắn theo Cao Đường sang Phương Mai để lo cho đại hội nên không biết giao tình giữa Đại Hồng và Trần Lâm đã khắng khít hơn. Hắn nhìn nàng tỏ vẻ ngạc nhiên rồi quay sang Trần Lâm, ánh mắt chợt nhoáng lên tia lửa tức giận xong lịm xuống ngay. Trong lòng hắn, cơn ghen tức đang cuồn cuộn dâng trào nhưng hắn không muốn tỏ rõ thái độ ra ngoài mặt. Tuy rất bực tức nhưng xưa nay hắn chưa bao giờ dám làm điều gì trái ý Đại Hồng, bởi lời nói của nàng đối với hắn là mệnh lệnh. Giọng hắn trở nên hằn học:

– Vậy à? Mọi người vui vẻ với nhau đi.

Rồi hắn hậm hực quay người bỏ đi. Đại Hồng như chẳng quan tâm gì đến thái độ của hắn, nàng nói:

– Chúng ta vào Tụ Nghĩa Đường đi. Chú Đỗ Trọng coi ở đó.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)