Kỳ 144:

………..

Nhất Hiệp vội nói:

– Không, không! Nhận xét của anh rất hợp ý tôi. Xin hỏi đại danh?

Con Mọt Sách ôm quyền đáp sang:

– Tiểu đệ Lưu Phương Tích.

Trần Lâm vội đứng lên nói:

– Phương Tích huynh kiến thức quảng bác, không gì không thông hiểu. Có thể cho kẻ quê mùa này làm quen để học hỏi thêm được không?

Phương Tích cũng vội đứng lên cười đáp:

– Chỉ sợ Lâm huynh chê tôi là con mọt sách mà thôi. Được kết giao với những bậc anh hùng như các anh thì có ai ngu dại mà từ chối chứ?

Trần Lâm bước qua bàn Phương Tích mời:

– Đã vậy thì mời anh sang bên kia cùng chúng tôi uống vài chung tri ngộ.

Phương Tích vui vẻ bước theo Trần Lâm. Trong góc quán, Trần Kim Hùng nói với đám trẻ:

– Ở đời ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. Đồng khí tương cầu. Kỳ đại hội này sẽ giúp cho những bậc chân hiệp sĩ kết hợp lại với nhau.

Nguyễn Nhạc thở dài nói:

– Con thấy phải có duyên mới kết hợp được với nhau, thiếu chữ duyên thì khó mà kết giao được dù mình rất thích. Tỉ như con, suốt ngày bôn ba lo chuyện cơm áo, đâu có được tự do giao kết với anh hùng thiên hạ.

Nguyễn Lữ nhìn anh bằng ánh mắt thông cảm:

– Anh cả quá vất vả vì công việc gia đình. Tiếc là em còn nhỏ, nếu không sẽ đỡ cho anh một phần.

– Còn nhỏ thì lo học hành, như vậy khi lớn lên mới có tài năng và cơ hội để mở mặt với đời, kết giao cùng anh hùng thiên hạ.

Nguyễn Huệ chen vào:

– Em sẽ làm được những gì anh cả nói.

Kim Hùng nói với Nguyễn Nhạc:

– Hai đứa nhỏ này cần có một minh sư tài kiêm văn võ mới không bỏ phí căn cơ của chúng. Để rồi ông nội tìm cho một người.

Lan Nhi hỏi:

– Còn có người giỏi hơn ông nội nữa hay sao mà phải tìm?

– Chỉ trong ba người của Phong Điền Tam Hữu thôi mà ông nội đã là người kém cỏi nhất rồi, nói đến cả thiên hạ này thì còn biết bao nhiêu kẻ tài ba hơn nội nữa.

– Vậy trong ba người các ông, ai giỏi hơn cả?

Kim Hùng nhéo nhẹ má cô cháu gái cười nói:

– Con bé nhiều chuyện này! Trong ba người bọn ta, tam đệ Văn Hiến là người tài kiêm văn võ, đáng mặt anh hùng. Ông nội không bằng được.

Văn Tuyết ngạc nhiên hỏi:

– Là Trương sư thúc à? Con thấy sư thúc dáng người nho nhã, cứ ngỡ người chỉ tinh nghiệp văn thôi, nghề võ lẽ nào lại hơn cả sư phụ sao?

– Đúng vậy. Trong con người nho nhã đó chứa đựng cả một túi càn khôn. Lữ và Huệ nếu được Văn Hiến dạy dỗ cho thì tương lai sẽ rất lớn.

– Trương công hiện đang ở đâu vậy nội?

– Phú Xuân. Trước làm môn khách cho quan Nội hữu Trương Văn Hạnh nhưng chú ấy chán cảnh triều đình thối nát nên đã bỏ về nhà tiếp tục nghề dạy học.

Tiểu Phi nói:

– Con thấy chính kiến của nhị vị sư thúc rất hợp thời, không hiểu sao nghĩa phụ lại không nhìn thấy để nảy sinh tình trạng chia rẽ như hôm rồi.

– Cha con lúc nào cũng cứng ngắt một quan niệm trung quân. Dù cho vua chúa có làm gì đi nữa thì cũng cúi đầu tuân theo một cách mù quáng. Ta và Trương sư thúc của con thì không chịu vậy.

Nguyễn Nhạc nói:

– Nếu Trương công chán cảnh triều đình, nội khuyên người vào đây mà mở trường dạy học, an dưỡng tuổi già. Con đỡ cho một tay. Cả cái huyện Tuy Viễn này không kiếm đâu ra được một người thầy dạy chữ cho xứng đáng cả. Sư thúc vào đây mở trường sẽ có rất đông học trò, thằng Lữ và thằng Huệ lại được thầy giỏi dạy cho nữa.

– Ừ, để nội nhắn cho chú ấy biết.

Tiếng trống báo hiệu tiếp tục cuộc đại hội anh hùng đã vang lên. Mọi người lục tục rời quán để trở lại đấu trường. Người xướng ngôn đứng giữa võ đài lớn tiếng:

– Trận kế tiếp, mời cao nguyên đệ nhất cao thủ Hầu vương A Phàm của tộc Sêđăng – Gia Lai và Trường quyền Lâm Ngọc Huy của Đập Đá.

Từ hàng ghế đấu thủ, một bóng người nhảy vọt lên sàn đấu như một con vượn. Người này tuổi ngoài ba mươi, nước da màu bánh mật của vùng núi rừng. Đôi chân và đôi tay của anh ta chuyển động liên tục, điệu bộ trông giống như một con khỉ, không khi nào đứng yên. Lâm Ngọc Huy cũng đã tung người lên sàn đấu, cúi đầu chào quan khách và trọng tài xong quay lại đối diện với A Phàm. Cả hai ôm quyền chào nhau. A Phàm cất tiếng lơ lớ khó nghe:

– Đánh đi!

Rồi như con khỉ, anh ta nhảy nhót chung quanh Ngọc Huy và bất thần tung hai bàn tay như móng cọp vừa tát vừa chộp vào mặt đối phương. Ngọc Huy là con võ sư Lâm Hữu Phong ở Đập Đá, sở trường về Thiếu Lâm trường quyền. Huy dùng sự trầm ổn nhưng cương mãnh để đối phó với sự mau lẹ và biến hóa của những thế võ mô phỏng động tác muôn thú ở Tây Nguyên. Cách đánh của A Phàm quả thật vô cùng phong phú. Bằng sự kết hợp các động tác của nhiều loài thú rừng, đường quyền của anh ta trở nên hết sức đa dạng: có lúc nhanh nhẹn như hầu quyền, có lúc lại uốn éo mềm mại như xà quyền và có khi lại mạnh bạo, hung hiểm như hổ quyền.

A Phàm nổi danh là cao nguyên đệ nhất cao thủ, lối đánh biến hóa thiên hình vạn trạng của anh ta thật hiểm hóc khó lường. Sau một lúc giao đấu, Ngọc Huy đã bị trúng mấy đòn liền. Chàng ta tức giận hét lớn một tiếng, quyền pháp thay đổi liên tục từ La Hán quyền sang Kim Cương, Phục Hổ để đối phó với A Phàm. Ngọc Huy hét vang lên một tiếng nữa, lướt người theo thế song long sấn tới, cùi chỏ tung ra chiêu La Thông tảo bắc xốc vào ngực A Phàm. A Phàm trúng đòn dội người ra sau, mồm ứa máu, nhưng nhanh như cắt, anh ta uốn mình như một con mãng xà và né khỏi cú đá hổ vĩ cước của Ngọc Huy đang xắn tới. Tiện đà, anh ta chụm bàn tay trái lại như đầu rắn mổ vào sau gáy Ngọc Huy, còn tay phải như chiếc móng cọp tạt mạnh vào hông chàng. Ngọc Huy xoay người né được cú mổ vào gáy nhưng hông lại lãnh trọn cú tạt như trời giáng, người lảo đảo thoái lui mấy bước. A Phàm không bỏ lỡ cơ hội, anh ta phóng tới lẹ như một con khỉ rồi tung mình lên cao, dùng đôi chân kẹp vào cổ Ngọc Huy vặn người vật mạnh xuống. Đòn đánh này tuy nguy hiểm nhưng nhờ vào sự nhanh nhẹn, A Phàm đã quật ngã được Ngọc Huy xuống sàn. Sau đó anh ta xoay mạnh hai chân bẻ ngoặt cổ địch thủ. Ngọc Huy trúng ba đòn liên tiếp, xương cổ bị gãy nên đành nằm im. A Phàm tung người lên nhảy nhót trên võ đài, trọng tài vội đến nắm tay anh ta giơ cao tuyên bố:

– Trận này A Phàm của Gia Lai thắng!

Tiếng vỗ tay hòa với tiếng hoan hô vang lên khắp nơi. Trần Kim Hùng nói:

– Võ công của Tây Nguyên thiên hình vạn trạng, thật đáng sợ!

Văn Tuyết hỏi:

– Làm sao để thủ thắng một đối thủ như vậy, thưa thầy?

– Đối phó với sự linh động, biến hóa thì phải dùng đến sự tĩnh lặng, chuyên nhất. Lâm Ngọc Huy đã quá nóng nảy mà bỏ mất sự trầm ổn, nghiêm mật của Thiếu Lâm quyền nên mới thất bại. Khi lâm trận, hãy buộc đối phương đánh theo sở trường của ta, đừng bao giờ để bị cuốn theo lối đánh của đối phương. Kẻ nào giữ vững sở trường của mình, người ấy chiếm tiên cơ. Cho nên trong giao đấu, nóng nảy là điều tối kỵ, phải luôn luôn điềm tĩnh.

Người phát ngôn lại xướng danh mời hai đấu thủ kế tiếp:

– Trận cuối cùng của ngày hôm nay, xin mời Tửu Quỷ Ngô Đồng Văn của Hóa Châu và Tiều Hiệp Võ Thăng của vùng núi Kỳ Sơn – Tuy Viễn.

………….

(xem tiếp vào ngày mai)