Kỳ 145:

………….

Hai danh hiệu Tửu Quỷ và Tiều Hiệp vừa được xướng lên thì tiếng hoan hô đã vang dậy khắp nơi. Tiếng tăm của họ từ lâu đã được mọi người biết đến vì không những võ công cao siêu, quái dị mà bề ngoài, tính cách của họ cũng khá khác thường. Tửu Quỷ lúc nào cũng như kẻ say, tay ôm bầu rượu, đầu tóc bù xù, áo quần dơ dáy chẳng khác nào một kẻ ăn xin. Thiên hạ đồn rằng con người chuyên ngủ đình ngủ chợ này ngày xưa vốn là một tay phong lưu công tử, võ nghệ siêu quần, thừa hưởng một gia tài kếch sù, nhưng chỉ vì mê đắm một nàng ca kỹ tuyệt sắc ở Triêu Dương Các trên bờ Hương Giang, kinh thành Phú Xuân mà đắm chìm trong men rượu. Tình yêu của họ đang lúc gắn bó mặn nồng thì bỗng nàng lâm bạo bệnh, hắn đổ cả cơ nghiệp để cứu người yêu nhưng nàng vẫn chết. Từ đó hắn ôm bầu rượu lang thang, miệng nghêu ngao bài ca mà ngày xưa nàng ca kỹ hát tặng riêng cho mình, giết dần giết mòn cuộc đời mình nơi đầu đường, xó chợ. Ai cũng thắc mắc không biết tại sao con người coi cả thế gian không bằng một giọt rượu này lại tham gia anh hùng đại hội. Và dù đứng trên võ đài, tay trái của hắn vẫn ôm hồ lô rượu, một vật bất ly thân.

Còn người mang hiệu là Kỳ Sơn Tiều Hiệp, dễ khiến người ta liên tưởng đến một người tiều phu đốn củi nghèo nàn, áo vải quần thô, tướng mạo thô kệch. Tuy nhiên, khi chàng ta tung người nhảy lên võ đài, mọi người đều không khỏi ồ lên kinh ngạc. Tiều Hiệp hai tay cầm hai chiếc búa nhỏ nhưng tướng chẳng giống người đốn củi chút nào. Trái lại, áo quần chàng ta tươm tất, chỉnh tề, dáng dấp lại tao nhã, nếu chàng ta mặc áo nho gia và cất đi song phủ thì trông chẳng khác nào một vị nho hiệp. Họ Võ ở Kỳ Sơn vốn gốc Nghệ An vào lập nghiệp ở chùa Nhạn Tháp đã mấy đời, sau đó một chi trong họ dời xuống gần Kỳ Sơn. Võ gia thuộc hạng phú nông, giàu có, là dòng họ giỏi võ nức tiếng trong vùng. Võ Thăng tuổi ngoài hai mươi, tính tình hào hiệp hay giúp người. Chàng ta sử dụng đôi búa tuyệt luân, lại có thú lâm tuyền nên xây dựng một sơn trại trong núi Kỳ Sơn nuôi muông thú, vì vậy mà người đời tặng cho ngoại hiệu là Kỳ Sơn Tiều Hiệp.

Võ Thăng ôm quyền chào Tửu Quỷ hỏi:

– Anh bạn định dùng chiếc hồ lô này để giao đấu với hai chiếc búa của tôi hay sao?

Tửu Quỷ vỗ vỗ vào chiếc hồ lô rượu, giọng lè nhè đáp:

– Cả cuộc đời ta không còn vật gì khác ngoài nó, không dùng nó thì dùng cái gì?

– Chỉ e chiếc búa của tôi sẽ làm vỡ nó đi, các hạ lấy gì đựng rượu?

Tửu Quỷ đưa bình rượu lên nốc một hơi đáp:

– Anh bạn có thể đập vỡ được cái hồ lô này thì ta xin thua.

– Đã vậy xin cẩn thận.

Dứt lời, Võ Thăng lướt ngựa Song long tới, dùng thế Phạt thảo tầm xà quét đôi búa vào chân Tửu Quỷ. Tửu Quỷ như người say rượu, bước chân lảo đảo, ngã ngửa té về phía sau, tay đưa bầu rượu lên nốc một hớp. Động tác của hắn như người say bị té nhưng thật vừa khéo tránh được hai đường phạt của hai chiếc búa. Võ Thăng bước tới, chiếc búa trên tay phải theo thế Hậu trảm thanh xà bổ mạnh xuống. Chân trái Tửu Quỷ đưa thẳng lên, đạp thật nhanh vào cán búa, còn chân phải đá vào hạ bàn đối phương. Võ Thăng giật mình thoái bộ, búa trên tay trái chém vào chân địch thủ. Tửu Quỷ lăn tròn trên sàn đấu, né đòn rồi tung người đứng lên. Võ Thăng liền lướt tới, đôi búa trên tay ra thế Triều dương đảo bộ phạt ngang vào thượng bàn đối thủ. Tửu Quỷ lắc lư thân hình né khỏi đường búa, đồng thời chiếc hồ lô trong tay đẩy mạnh ra tấn công vào hông đối phương. Võ Thăng nhảy ra sau, hạ tấn thành phục hổ tấn, song phủ theo thế Ẩn thân hoá thạch trảm ngược lên, công vào chiếc hồ lô. Bước chân Tửu Quỷ như người bị trượt té, thu hồ lô về né khỏi hai chiếc búa. Trông Tửu Quỷ như người say không còn chút hơi sức nào, thân người xiên qua xẹo lại nhưng những động tác xiên xẹo đó lại cực kỳ chuẩn xác và khéo léo, luôn thoát khỏi những đòn tấn công hiểm hóc và mạnh bạo của đôi búa trên tay Tiều Hiệp.

Kim Hùng nói với bọn trẻ:

– Đó là Túy quyền, một môn võ công thượng thừa có từ thời nhà thơ say Tửu Tiên Lý Bạch bên Trung Quốc. Anh chàng Tửu Quỷ sử dụng bài Túy quyền này đáng được liệt vào hạng cao thủ thượng thừa, coi đôi tay anh ta như vô khí vô lực nhưng nếu để trúng đòn thì chẳng khác nào bị thiết thủ đập trúng. Thủ pháp của loại quyền này chứa đựng một lực âm nhu lợi hại vô cùng.

Nguyễn Huệ hỏi:

– Bộ pháp của anh ta như người say mèm nhưng vẫn thoát khỏi được những đường búa hiểm ác, đó là bộ pháp gì vậy ông nội?

– Loại quyền pháp này còn có tên gọi là Túy bát tiên quyền. Bộ pháp căn bản dựa theo cửu cung bát quái bộ, vì thế những bước đi xiêu vẹo của Tửu Quỷ tuy không ra hình thức gì cả nhưng thật ra mỗi bước chân đều biến hóa theo cửu cung bát quái bộ. Muốn đánh trúng được anh ta rất khó.

Văn Tuyết hỏi:

– Muốn triệt phá bộ pháp này thì làm cách nào?

– Mọi sự đều có chỗ lợi chỗ hại, chỗ sanh chỗ tử của nó cả. Các con phải tập luyện sao cho khi lâm trận, tùy từng đối thủ, từng giai đoạn mà nhìn ra chỗ hại, chỗ tử của địch để đánh vào. Được như vậy thì không cần biết chiêu thức của địch loại gì và cần dùng cách gì để đối phó nữa. Con hiểu nguyên lý này không?

Đôi mắt Nguyễn Huệ chợt sáng lên, đó là thói quen biểu hiện của chú nhỏ này mỗi khi thấu hiểu điều gì. Huệ nói:

– Như vậy là cứ thuận theo thời mà tạo ra thế. Tùy từng đối thủ mà có cách đánh riêng phải không nội?

Kim Hùng đưa tay vuốt đầu Nguyễn Huệ cười nói:

– Con thông minh lắm. Những đạo lý cao siêu của võ học con thấu hiểu rất nhanh. Sau này tất trở thành kỳ tài trong võ lâm.

Nguyễn Huệ toét miệng cười:

– Ông nội đã nói rõ đến mức đó mà còn không hiểu nữa sao. Ông quá khen con rồi.

Nguyễn Văn Tuyết nói:

– Chú mày nói thế chứ như ta đây đâu đã hiểu ngay được đâu.

Cô bé Lan cười trêu:

– Thì tại vì anh ngốc tử hơn người ta, chỉ giỏi có tài ngỗ nghịch mà thôi.

Kim Hùng suỵt một tiếng ra dấu bảo im lặng để tiếp tục theo dõi trận đấu. Ngay từ đầu, Võ Thăng nghĩ mình sử dụng đôi búa còn đối phương chỉ có chiếc hồ lô rượu nên trong bụng đã có ý ra chiêu nhân nhượng. Nhưng chàng thấy đánh đã khá lâu mà hai chiếc búa vẫn chưa đụng được đối phương, trái lại còn bị chiếc hồ lô đập trúng nữa thì bèn đổi ngay thế đánh. Chàng di chuyển bộ pháp nhanh hơn, song phủ tung ra những cú phạt, cú bổ như vũ bão, kình lực kinh người. Tửu Quỷ biết địch thủ đã giở tuyệt chiêu nên bộ pháp cũng thi triển nhanh hơn, thân hình như người say túy lúy, đôi tay như những con rắn uốn lượn vừa né tránh vừa tấn công, thỉnh thoảng lại đưa hồ lô lên miệng tu một hớp. Bỗng Võ Thăng thét lớn một tiếng, người lăn tròn trên sàn đấu, song phủ theo thế Địa đường lang liên tục phạt vào chân Tửu Quỷ. Tửu Quỷ cả kinh tung người lên cao lộn một vòng né tránh. Võ Thăng không bỏ lỡ cơ hội, nhanh chóng bật người dậy, hai chiếc búa theo thế Thần lôi xuất thế phạt thẳng vào người Tửu Quỷ đang từ trên không lao xuống. Tửu Quỷ thấy nguy vội đưa chiếc hồ lô đập vào lưỡi búa, mượn lực tung ngược người ra xa. Chiếc hồ lô không chịu nổi cú va chạm nên bị bể một lỗ lớn, rượu từ trong bình chảy ra. Tửu Quỷ vội la lớn:

– Ta thua, không đánh nữa!

Rồi hắn ngửa mặt lên, há mồm hứng dòng rượu đang chảy ra từ chỗ bể mà nuốt ừng ực, không để rơi một giọt nào, người lắc lư như đã say khước. Võ Thăng ôm quyền nói:

– Thứ lỗi vì đã làm bể bầu rượu của anh. Cho phép tôi được mời anh một bữa rượu, tôi sẽ đền anh một bầu rượu nguyên lành khác được chăng?

Tửu Quỷ lè nhè đáp:

– Được chứ sao không. Đời ta chưa hề từ chối ai mời rượu cả. Rượu Bàu Đá ở Quy Nhơn lại là danh tửu, sao lại chối từ chứ? Chiêu Địa đường lang của ngươi hay lắm, ta thật bất ngờ. Ha ha…

– Hay lắm! Thú vị lắm! Vậy chúng ta đi.

Nói xong hai người nhảy xuống võ đài đi về hướng tửu quán Tụ Nghĩa Đường trong tiếng reo hò thích thú của quần hùng dự hội. Trọng tài tuyên bố mà không có người thắng cuộc ở đó:

– Trận này Tiều Hiệp thắng. Chúng ta đã kết thúc vòng đầu. Mời anh hùng các lộ và bà con ngày mai trở lại chứng kiến những trận tranh tài vòng bán kết.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)