Kỳ 146:

……….

Đám khán giả lục tục kéo nhau vào các tửu quán để bàn tán về những trận đấu. Kim Hùng hỏi đám trẻ:

– Các con nhận thấy gì qua trận đấu vừa rồi?

Nguyễn Huệ đáp ngay:

– Tiều Hiệp đã áp dụng đúng điều mà nội đã nói ban nãy. Chiêu thức Địa đường lang không có trong phủ pháp nhưng anh ta đã đem thủ pháp của siêu đao áp dụng vào khiến cho Tửu Quỷ thất thế, bỏ sàn đấu nhảy tung lên cao. Túy quyền chỉ nhờ vào bộ pháp linh hoạt, nay tung người lên cao thì như cọp xuống đồng bằng rồi.

Kim Hùng cười ha hả nói:

– Giỏi lắm! Túy quyền chủ về bộ pháp linh diệu, lợi thế của Túy quyền là bám đất, từ đó bằng những bước đi biến hóa họ vừa né đòn vừa tấn công. Nếu ta buộc địch thủ rời bỏ lợi địa của họ thì họ ắt phải lâm vào bại địa. Võ Thăng đã rất nhanh trí khi sử dụng chiêu thức Địa đường lang trong trận đấu này. Cho nên, tùy thời, tùy lúc mà sử dụng thì một chiêu thức tầm thường cũng có thể trở thành tuyệt chiêu đưa địch thủ vào thảm bại.

Từ đầu, Nguyễn Nhạc đã để ý đến những lời giảng dạy của Kim Hùng và những câu trả lời của Nguyễn Huệ, trong bụng không khỏi mừng thầm. Chàng nghĩ đứa em này về sau chắc chắn sẽ giúp sức không ít trong dự tính bấy lâu nay của mình. Huệ còn nhỏ mà đã thông tuệ như vậy, phải tìm cho nó một minh sư để phát triển cho hết khả năng thiên phú. Có như vậy thì trong thiên hạ sẽ khó có ai là đối thủ. Nguyễn Nhạc nghĩ đến đây, trên môi chợt nở nụ cười, chàng bảo nhỏ với Nguyễn Huệ:

– Em có trí nhớ tốt, ráng nhớ hết những cao thủ tham gia đại hội kỳ này cho anh nhé.

Huệ ngạc nhiên hỏi:

– Để làm gì vậy anh cả?

– Em chưa cần biết vội. Cứ theo lời anh dặn là được.

– Dạ, em nhớ cả rồi.

– Nhớ cả sở trường, sở đoản của họ không?

– Đại khái!

– Vậy cũng được rồi.

– Anh cả định kết giao với bọn họ phải không?

– Kết giao được càng nhiều hào kiệt càng tốt chứ sao.

***

Ngày hôm sau, số đấu thủ còn lại là tám người, họ phải bốc thăm và giao đấu với nhau sáu trận nữa mới chọn ra hai người vào tranh chức vô địch. Bốn trận đấu đầu không làm cho khán giả thích thú lắm, đến giờ nghỉ ăn trưa, người xướng ngôn lớn tiếng thông báo:

– Như vậy sau buổi ăn trưa, bốn người vừa thắng trận là Tiểu Bạch Long Trần Lâm, Phong Điền Trần Tiểu Phi, Tiều Hiệp Võ Thăng và Thiết Phiến Công Tử Lý Vân Long sẽ bốc thăm đấu với nhau để chọn ra hai người vào tranh chức vô địch. Nếu tình hình cho phép, chúng ta sẽ được chứng kiến trận tranh tài vô địch ngay đêm hôm nay.

Nhiều tiếng reo hò rộ lên, mọi người đang rất nóng lòng chờ xem hai trận đấu sắp tới vì cả bốn đấu thủ đều đã chứng tỏ được tài nghệ tuyệt đỉnh của mình qua các trận thắng vừa rồi. Sau giờ nghỉ trưa, mọi người đã tập trung đông đủ tại đấu trường. Người xướng ngôn viên sau khi bốc thăm sẽ ra giới thiệu trận thứ nhất. Khi ông vừa xuất hiện, có người đã nói to:

– Giới thiệu nhanh đi! Chờ lâu quá rồi!

Người xướng ngôn tươi cười giới thiệu:

– Trận đầu xin mời Tiều Hiệp Võ Thăng của Tuy Viễn và Trần Tiểu Phi của Phong Điền.

Khán giả vỗ tay, reo ầm lên. Tiếng bàn tán xôn xao khắp nơi. Tiều Hiệp với đôi búa nhỏ tung người nhảy lên sàn đấu chào mọi người. Sau đó Tiểu Phi với thanh kiếm cùn cũng nhẹ nhàng tung người lên, bộ võ phục màu xanh nhạt như làm tăng thêm vẻ tuấn tú của chàng.

Hai đấu thủ thực hiện các nghi thức chào hỏi xong quay người đứng đối diện nhau. Tiều Hiệp nói:

– Tôi từng nghe Phong Điền Tam tuyệt chiêu của lão bang chủ Trần Đại Bằng đã chặt đứt cánh tay phải của Lãnh Diện Truy Hồn, một đại kiếm thủ với thanh báu kiếm Ỷ Thiên của Trung Hoa. Nay tôi cũng muốn được lãnh giáo ba chiêu đó. Chúng ta phân hơn kém trong ba chiêu thôi, anh bạn trẻ nghĩ sao?

Tiểu Phi mỉm cười nhã nhặn đáp:

– Đa tạ anh đã nhường phần tiện nghi cho. Được, chúng ta dùng ba chiêu để phân thắng bại, sau ba chiêu, tôi không thắng nổi thì coi như đã thua cuộc.

Tiều Hiệp hoành búa thủ thế nói:

– Mời!

– Tôi xuất chiêu đây.

Thân ảnh của Tiểu Phi nhoáng lên, lưỡi kiếm trên tay tung ra chiêu Ma ảnh tru hồn trong bài Tru hồn kiếm, một bài kiếm nổi danh từ thời nhà Lý. Kiếm ảnh mờ mịt như có hàng trăm lưỡi kiếm chém xuống đầu Tiều Hiệp. Tiều Hiệp trụ bộ, hai chiếc búa xoay tít thành một vòng tròn bảo vệ đỉnh đầu và đón đỡ các chiêu kiếm. Hàng loạt tiếng thép chạm nhau vang lên, kiếm ảnh và phủ ảnh tắt phụt, Tiểu Phi tung người về chỗ cũ, Tiều Hiệp thoái lùi hai bước. Tiểu Phi la lớn:

– Chiêu thứ hai!

Thân người chàng phóng tới, thanh kiếm tung ra chiêu Tảo địa bạt sơn trong Phong Điền Tam tuyệt chiêu. Lưỡi kiếm lia ngang một đường như cuồng phong bão táp quét thẳng vào người Tiều Hiệp, uy thế bạt núi dời non. Chiêu kiếm này trông thật tầm thường nhưng vì tốc độ quá nhanh, cường lực quá lớn nên Tiều Hiệp buộc phải tung người lên cao, hai chiếc búa bổ xuống một đường nhắm vào lưỡi kiếm của Tiểu Phi đang lướt ngang dưới chân. Tiểu Phi lại thét lớn:

– Chiêu thứ ba! Cẩn thận!

Thân hình chàng xoắn tít như con vụ bốc lên cao, lưỡi kiếm trong tay đồng thời phóng ra, ánh kiếm như một chiếc cầu vồng chụp xuống thân hình đang còn lơ lửng trên không của Tiều Hiệp. Đó là tuyệt chiêu Cao sơn quán nhật. Sự kết hợp giữa hai chiêu kiếm này hết sức thần tình, chiêu trước buộc đối phương phải tung người lên cao, chiêu sau lại từ trên cao chụp xuống khiến đối phương hết đường xoay trở. Tiều Hiệp biết nguy nhưng anh ta rất bình tĩnh thi triển thiên cân trụy để thân người rơi nhanh xuống, tay trái vung chiếc búa múa tít thành vòng tròn trên đầu, tay phải ném mạnh chiếc búa kia vào đối phương. Chiêu này trong lúc cấp bách buộc Tiều Hiệp phải liều mạng đánh ra, nếu Tiểu Phi vẫn để lưỡi kiếm chém xuống đầu anh ta thì chiếc búa ném ra sẽ công trúng người chàng, trở thành thế lưỡng bại câu thương. Tiểu Phi thật sự không cố ý đả thương đối thủ, khi chàng thấy chiếc búa lao vút vào người mình thì vội vàng xoay thanh kiếm hất văng ra xa rồi mượn đà uốn ngược người về phía sau. Tiều Hiệp đáp xuống sàn, mặt tái đi vì vừa thoát khỏi một cơn nguy hiểm chết người nhưng sau lại đỏ lên vì hổ thẹn. Anh ta ôm quyền nói:

– Xin lỗi, để thoát hiểm tôi mới sử dụng hạ sách này. Bái phục, tôi nhận bại.

Tiểu Phi cũng ôm quyền ôn tồn nói:

– Anh chỉ thủ chứ không công mà sau ba chiêu tôi vẫn không hạ được anh thì kẻ thua cuộc phải là tôi mới đúng. Cách ứng biến mau lẹ của anh thật khiến tôi bái phục.

Tiều Hiệp cười ha hả nói:

– Không phải, không phải! Thật ra khi ném chiếc búa xong tôi mới nhận ra rằng chiêu kiếm của anh cũng sắp dừng lại, nghĩa là anh đã không ra hết chiêu nên tôi mới có thời giờ xuất thủ. Tôi biết dù tôi có phản công cũng không thắng nổi chiêu kiếm tuyệt diệu kia. Anh tuổi còn trẻ mà đã luyện kiếm đạt đến trình độ này, lại còn rất khiêm tốn nữa, tôi bại dưới tay anh thật không có gì làm hổ thẹn. Hậu hội hữu kỳ.

Nói xong Tiều Hiệp nhảy xuống đất, nhặt lại chiếc búa rồi đi nhanh về phía Tửu Quỷ. Hai người ấy sánh vai nhau biến mất giữa đám đông. Vị trọng tài bước đến nắm tay Tiểu Phi đưa lên cao tuyên bố:

– Trận bán kết thứ nhất, Phong Điền Tiểu Tử thắng.

Khán giả vỗ tay hoan hô vang dội. Tiểu Phi cúi chào lần nữa rồi nhảy xuống đài, đi về chỗ Trần Kim Hùng và mấy anh em. Cô bé Lan reo mừng:

– Tiểu Phi sư huynh thật là tài ba vô địch. Lan Nhi nói trước mà, chỉ còn một trận nữa thôi là anh sẽ trở thành người hùng vô địch trẻ tuổi nhất thiên hạ.

Tiểu Phi cười nói:

– Khoan hãy mừng đã cô bé ạ. Trận cuối cùng mới là trận quan trọng. Chờ sau khi kết thúc mới khen cũng chưa muộn mà. Lỡ đâu ta bại thì cũng đừng thất vọng nhé.

Kim Hùng nói:

– Nếu Lý Vân Long mà thắng thì con phải đề phòng cây quạt của hắn. Hai trận liền hắn thủ thắng địch thủ của mình chỉ bằng vào bí mật giấu trong đó. Ta nghĩ đó là một thứ mê dược không mùi vị, không màu sắc.

– Dạ con biết. Sẽ không để hắn có cơ hội giở trò đâu.

Trên đài lại vang lên tiếng giới thiệu của xướng ngôn viên:

– Trận thứ nhì xin mời Thiết Phiến Công Tử Lý Vân Long và Tiểu Bạch Long Trần Lâm thượng đài.

…………

(xem tiếp vào ngày mai)