Kỳ 147:

………….

Trăng Trung Thu nơi miền duyên hải vằng vặc sáng, gió nhẹ từ cửa đầm Hải Hạc thổi vào mang theo hơi nước mát, xua tan đi bao nhiêu cái nóng nực lúc ban ngày. Hàng trăm ngọn đuốc được thắp sáng quanh võ đài và khán đài, hòa với ánh trăng khiến cho hình ảnh hai chàng thanh niên tuấn tú tay cầm hai thanh kiếm cùn đang đứng đối diện nhau trên võ đài trông thật nổi bật. Tiểu Phi mặc bộ võ phục màu xanh nhạt, còn Trần Lâm thì với bộ đồ trắng muôn thuở, cả hai thật xứng với mấy tiếng mỹ nam tử mà khán giả đã lớn tiếng khen tặng. Vừa hay, Trần Lâm đứng quay mặt về phía Đại Hồng, hai mắt nàng nhìn chàng chăm chăm không chút lay động, ánh mắt chứa đựng sự nồng nàn yêu thương lẫn ái mộ. Cái khí thế vừa ôn nhu vừa hiên ngang lẫm liệt của chàng đã xoáy sâu vào lòng nàng, mang theo những âm ba tạo thành những đợt sóng dạt dào, rạo rực. Nàng lẩm bẩm một mình: “Chàng đúng là mẫu người mình hằng mong đợi”.

Trên võ đài Trần Lâm nói với Tiểu Phi:

– Chúng ta chỉ cần một chiêu để phân thắng bại, anh nghĩ có nên chăng?

– Như vậy cũng hay vì sở học của tôi anh đã thấy rồi, có đánh nhiều cũng vô ích.

– Vậy chúng ta bắt đầu.

Hai người thủ thế, im lặng nhìn vào mắt nhau. Tiểu Phi nâng đốc kiếm ngang bụng, mũi kiếm hướng về tim đối thủ. Trần Lâm đứng hai chân hơi mở ra, tay trái buông thõng, tay phải cầm kiếm hướng xuống đất, hơi chếch ra bên ngoài. Cả võ trường im phăng phắc, chỉ còn nghe thấy tiếng những ngọn lửa bị gió biển thổi phần phật và tiếng sóng vỗ rì rào ngoài xa. Thoạt tiên trông phong thái cả hai đều thoải mái như nhau, nhưng sau một lúc, kẻ tinh mắt có thể phát hiện ra sự khẩn trương hiện lên trên nét mặt của Tiểu Phi. Bên dưới, lòng bàn tay của Trần Kim Hùng đã toát mồ hôi lạnh. Ông thở dài nhè nhẹ. Nguyễn Huệ hỏi nhỏ:

– Đại sư huynh kém thế hơn rồi phải không ông nội?

Kim Hùng lặng lẽ gật đầu. Bỗng hai tiếng thét vang lên cùng một lúc, hai thanh kiếm nhoáng lên phóng vút về phía đối phương rồi dừng lại. Mũi kiếm của Tiểu Phi còn cách tim của Trần Lâm độ ba ly, trong khi mũi kiếm của Trần Lâm đã chạm vào làn da nơi yết hầu Tiểu Phi. Khán giả nín thở hồi lâu bỗng cùng nhau thở phào ra nhẹ nhõm. Họ hết sức kinh ngạc và thắc mắc trước hai chiêu kiếm thần tốc được phóng ra nhưng lại có thể dừng tay ở mức vừa đúng chỉ chạm vào da thịt của đối phương. Điều này chứng tỏ sự chuẩn xác cực kỳ của chiêu kiếm và cách kiềm chế động tác vô cùng nhạy bén, chuẩn mực của người sử dụng kiếm. Mãi một lúc sau, cả võ trường mới đồng loạt rộ lên những tràng pháo tay như pháo nổ.

Tiểu Phi rút tay về ôm quyền cúi đầu nói:

– Nhanh đến không tưởng. Đệ xin chịu thua.

Trần Lâm cũng thu kiếm ôm quyền đáp lễ:

– Lần này đệ tạm chiếm tiện nghi. Nhưng lần sau e rằng không còn cơ hội.

Vị trọng tài bước đến giữa nắm tay hai người dõng dạc tuyên bố:

– Giới thiệu cùng tất cả anh hào các lộ, vị anh hùng giữ chức á quân của anh hùng đại hội hôm nay là Trần Tiểu Phi của Phong Điền.

Ông đưa tay của Tiểu Phi lên cao. Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã. Chờ cho sự ồn ào lắng xuống, trọng tài giới thiệu tiếp:

– Và vị vô địch anh hùng đại hội của chúng ta: Tiểu Bạch Long Trần Lâm của Quy Nhơn!

Tiếng vỗ tay và hoan hô càng dữ dội nổi lên khắp nơi. Nhiều người hét lớn:

– Tiểu Bạch Long vô địch! Chỉ có Đông Bạch Long mới xứng là đối thủ của Tây Hắc Hổ mà thôi!

Trần Lâm nhận ra vừa rồi là tiếng của mấy anh em thủy thủ, chàng hướng mắt về phía họ mỉm cười. Người xướng ngôn trở lại võ đài, ông lớn giọng:

– Được sự chấp thuận của Cao đại gia và hai vị tiểu thư, xin mời nhị tiểu thư Cao Tiểu Hồng lên tặng hoa và kiếm cho vị á quân.

Tiếng hoan hô của quần hào muốn vỡ cả núi Phương Mai vì bấy lâu nay danh tiếng hai tiểu thư nhà họ Cao kẻ quốc sắc, người thiên hương đã lẫy lừng cả phủ. Trăm ngàn con mắt đổ xô về phía khán đài nhìn Tiểu Hồng tay ôm bó hoa, tay cầm kiếm bước lên võ đài. Tiểu Hồng đến trước mặt Tiểu Phi trao bó hoa, tươi cười nói:

– Chúc mừng anh, đây là phần thưởng của á quân.

Nàng trao thanh nhuyễn kiếm cho Tiểu Phi. Tiểu Phi như bị chấn động bởi nét đẹp thanh tú như tiên của nàng, chàng ấp úng:

– Đa tạ Cao nhị tiểu thư.

Tiểu Hồng liếc sang mỉm cười với Trần Lâm rồi trở về khán đài. Người xướng ngôn lại nói:

– Xin mời Đại tiểu thư Cao Đại Hồng tặng hoa và trao giải thưởng cho nhà vô địch của chúng ta.

Đại Hồng tay ôm bó hoa, tay ôm chiếc hộp bước sang võ đài. Nàng đứng trước mặt Trần Lâm, nét mặt rạng ngời, nụ cười tươi hơn những bông hoa đỏ thắm trên tay. Nàng trao hoa cho chàng nói:

– Chúc mừng Tiểu Lâm Nhi, anh giỏi lắm. Còn đây là chiếc hộp chứa một ngàn lạng vàng.

Nàng hạ giọng nói thật nhỏ:

– Không biết xài thì gởi đây tôi xài cho.

Trần Lâm mỉm cười nói:

– Đa tạ Cao đại tiểu thư.

Đại Hồng nhìn chàng bằng ánh mắt nồng nàn rồi trở lại khán đài. Người xướng ngôn tuyên bố lời bế mạc. Trần Lâm quay sang nói với Tiểu Phi:

– Tôi có lời này muốn nhờ Phi huynh, xin chấp nhận cho.

Tiểu Phi vui vẻ nói:

– Có gì xin Lâm huynh cứ nói, đệ rất sẵn sàng.

– Hôm trước, tôi tình cờ biết được huynh ra tranh tài là muốn dùng số vàng này để bang Hành Khất giúp đỡ cho những người nghèo khó. Lâm tôi đơn thân độc mã không cần đến số tiền lớn như vậy, mong Phi huynh cho tôi được đổi chiếc hộp này lấy thanh nhuyễn kiếm kia. Từ lâu tôi vẫn ước ao có được một cây nhuyễn kiếm để sử dụng. Như vậy cả hai chúng ta đều có lợi.

Tiểu Phi nghe nói thì ngạc nhiên vô cùng, chàng ấp úng:

– Như vậy đâu có được. Đệ đâu thể nào để Lâm huynh chịu thiệt thòi lớn như vậy được.

– Thì cứ coi như tôi gởi tặng bà con nghèo khó của mình còn anh thì tặng tôi thanh kiếm. Nếu anh không chê, chúng ta kết làm huynh đệ và tặng vật kỳ này xem như là để đánh dấu sự kết giao của chúng mình. Anh nghĩ sao?

– Được kết giao với anh thì còn gì vui sướng bằng. Được, chúng ta đổi tặng vật vậy. Nhưng anh cứ giữ lại một số để tiện chi dùng. Lăn lóc ngoài giang hồ, lắm khi cũng cần đến những thứ này đó. Anh đồng ý thì tôi mới nhận lời.

– Được, tôi nhận. Đêm nay chúng ta phải uống với nhau một ly kết bái chứ? Tôi sẽ giới thiệu vài người bạn nữa của tôi với anh. Một tên tú tài vườn mà cả Lý Bạch hay Vương Hy Chi cũng phải cúi đầu chịu thua đấy.

Hai người trao quà cho nhau, Tiểu Phi nói:

– Anh đi với tôi. Tôi giới thiệu sư thúc và mấy anh em của tôi trước đã, sau đó chúng ta đi gặp bạn anh.

Trần Lâm quay sang khán đài nói với bạn mình:

– Chờ tôi một lát nhé, sẽ trở lại ngay.

Tiểu Phi đưa Trần Lâm đến gặp Trần Kim Hùng, chàng giới thiệu mọi người xong nói:

– Lâm huynh có nhã ý muốn gởi toàn bộ số vàng này để nghĩa phụ lo cho bang Hành Khất, con từ chối không được nên đến xin ý kiến của sư thúc.

Kim Hùng cười ha hả nói:

– Cao tài lại cao nghĩa! Tốt, con cứ nhận đi, nếu không sẽ phụ lòng tốt của vị hiệp sĩ này.

Tiểu Phi trao chiếc hộp cho Kim Hùng nói:

– Con có buộc Lâm huynh giữ lại một số để chi dùng lúc hành tẩu giang hồ. Sư thúc phân phó giùm con.

Kim Hùng mở chiếc hộp. Bên trong có mười tấm ngân phiếu, mỗi tấm trị giá một trăm lượng vàng. Ông cầm ba tấm đưa cho Trần Lâm, chàng vội nói:

– Cháu đâu cần nhiều đến như vậy. Cháu chỉ lấy một tấm thôi, đồng bào nghèo khó họ cần hơn cháu.

Kim Hùng nói:

– Tốt, hảo ý này bà con sẽ ghi nhớ. Bây giờ chúng ta phải uống mừng một trận chứ?

Trần Lâm nói:

– Trần thúc thứ lỗi, bọn cháu có mấy người bạn nữa đang chờ. Cho cháu khất cuộc rượu này, mai này sẽ mời Trần thúc một cuộc.

– Không sao, các cháu cứ đi đi. Ngày còn dài, có duyên thì sẽ tương hội.

Trần Lâm chào mọi người rồi nắm tay Tiểu Phi trở lại khán đài. Chàng nói:

– Chúng ta đưa chị Đại Hồng và Tiểu Hồng về nhà, sau đó thì mấy thanh niên mình ra bến thuyền uống với nhau một cuộc.

Đại Hồng nói, giọng có chút thất vọng:

– Đã vậy thì các anh cứ đi đi, chị em chúng tôi sẽ có người đưa về.

Trần Lâm nói:

– Không được, chúng tôi đưa chị về xong mới đi. Chúng ta đi.

Tiểu Hồng nói:

– Cha và cậu đến kìa, các anh cứ đi đi, bọn muội về với cha.

Cao Đường và Lê Trung đã đến nơi. Cao Đường cười ha hả nói:

– Chúc mừng cháu, Lâm Nhi! Không ngờ sáu năm thất lạc cháu lại gặp kỳ duyên luyện thành một thân võ nghệ tuyệt vời. Bác muốn mời tất cả về nhà, chúng ta mở tiệc mừng cho sự thắng lợi này.

Trần Lâm cúi đầu nói:

– Cảm ơn Cao trang chủ đã quá khen. Cháu cũng chỉ may mắn thôi. Hôm nay bọn cháu đã có ước hẹn riêng, cho cháu ngày mai trở lại cảm ơn trang chủ được chăng?

Cao Đường vui vẻ nói:

– Được, được chứ! Cho phép tôi mời mọi người có mặt ở đây luôn nhé. Tôi có phát một số thiệp mời, tất nhiên trước tiên là mời những cao thủ đã tham gia đại hội. Vị thiếu hiệp Tiểu Phi này tuổi trẻ mà tài cao, ngày mai cho tôi mời chén rượu được không?

Tiểu Phi ôm quyền nói:

– Đa tạ lời khen của trang chủ. Nếu sư thúc không có gì sai bảo, ngày mai nhất định cháu sẽ cùng anh Trần Lâm và các anh đây đến uống ly rượu của trang chủ.

– Ngày mai chúng ta gặp lại. Hai con về với cha và cậu chứ?

Tiểu Hồng đáp:

– Dạ.

Lê Trung bước đến ôm vai Trần Lâm nói:

– Từ xưa chú đã biết sẽ có ngày cháu luyện thành một thân võ nghệ như hôm nay. Chú mừng cháu.

Trần Lâm ôm Lê Trung nói:

– Cũng nhờ vào tình thương của chú và anh em thủy thủ đoàn. Ân tình này cháu giữ suốt đời.

– Không cần nói những lời này. Nhìn cháu thành tài, bọn chú vui như chuyện của chính mình vậy. Đêm nay cháu và các bạn làm gì?

– Dạ bọn cháu định mượn một chiếc thuyền nhỏ thả ra giữa biển để uống rượu. Chú dành cho cháu một chiếc nhé?

– Cháu cứ ra bến lấy, chú sẽ lưu lại một chiếc cho.

Cha con Cao Đường và Lê Trung đi rồi, Trần Lâm đề nghị:

– Chúng ta vào kiếm mấy vò rượu, tôi đã mượn một chiếc thuyền của chú Lê Trung rồi, chúng ta sẽ thả lênh đênh trên biển vừa ngắm trăng vừa uống rượu nhé?

Mọi người vui vẻ tán đồng.

*****

 Xem tiếp vào ngày mai:

Hồi thứ hai mươi lăm

Đông Bạch Long nhất kiếm diệt Ma Vương

Cao Đại Hồng đơn phương tình nặng khối

*

Cuối hồi mời thương thức âm nhạc thư giãn:

Nhạc phẩm: Toccata – Paul Mauriat