Kỳ 149:

……….

Lê Trung vừa đi thì Đại Hồng cũng vừa đến. Nàng hỏi:

– Anh và cậu nói chuyện gì vậy?

Trần Lâm đáp:

– Không có gì. Tôi chỉ hỏi chú Trung khi nào thuyền lại ra khơi thôi.

– Anh lại nhớ biển và muốn trở về với cuộc đời lênh đênh hải hồ phải không?

– Ừm… tôi có ý định theo giúp chú và anh em trên thuyền vài năm nữa.

– Rồi sau đó?

– Còn chưa biết. Có thể là bỏ biển lên đất liền ngao du sơn thủy cho biết hết cảnh đẹp quê hương cũng không chừng.

Đại Hồng thấp giọng hỏi:

– Anh thật không có tính toán gì cho tương lai sao? Tài trí như anh đâu thể bỏ phí vào những tháng ngày phiêu lãng vô ích như vậy?

– Tang bồng hồ thỉ là mộng của nam nhi, sao Đại Hồng lại cho là bỏ phí?

– Dẫu vậy thì ít nhất anh cũng phải có một nơi để dừng lại chứ?

– Chuyện dừng lại hãy còn xa, khi nào gần đến rồi mới tính.

Đại Hồng đưa đôi mắt thăm thẳm nhìn Trần Lâm:

– Nghe cha và cậu bàn với nhau là sẽ nhờ anh ở lại đây để bảo vệ gia trang phòng giặc cướp. Cậu đã hỏi ý anh chưa?

Trần Lâm hơi giật mình đáp:

– Chưa. Họ dự định như vậy à?

– Ừ, ở lại đây anh có đủ thời gian và điều kiện để học hành thêm. Nếu muốn tiến thân thì chỉ chờ cơ hội là một bước thành danh, anh không muốn sao?

– Tôi không có chí làm quan. Nhưng mà thôi, chúng ta vào trong đi. Mọi người cũng về gần hết rồi, tôi phải đi cùng mấy người bạn ra bến đêm nay.

– Chừng nào anh có thời gian rảnh đây? Tôi còn chưa khao mừng anh trở về cũng như thưởng cho anh đã đoạt được chức vô địch nữa đó.

– Chưa biết. Ít ra cũng phải dăm ba ngày nữa. Khi nào rảnh tôi vào thăm hai người. Giờ chúng ta vào trong đi.

Đại Hồng uể oải bước theo Trần Lâm. Lê Trung đến khoác vai chàng mỉm cười. Trần Lâm đưa mắt ra hiệu cho mấy người bạn. Họ cùng nhau đến từ biệt Cao Đường rồi tản bộ ra bến. Lê Trung nói:

– Kim Phụng hứa lúc trở về ông ta sẽ cho lính đem một chiếc khinh thuyền có buồm và một số cung tên tốt đến bến cho mình. Lương thực thì chúng ta đã có sẵn.

Trần Lâm nói:

– Cảm ơn chú. Ông ta có hỏi mình dùng vào việc gì không ạ?

– Không.

– Vậy yên tâm rồi. Khuya nay bọn cháu sẽ xuất phát.

Rồi chàng quay sang Bàng Châu và Tiểu Phi hỏi:

– Hai người trước giờ có đi biển chưa?

Bàng Châu đáp:

– Biển thì chưa đi xa, nhưng lúc nhỏ tôi là con rái cá trên sông Thu Bồn đấy.

Tiểu Phi cười:

– Vậy là anh giống tôi. Có dạo dân ở sông Bồ họ la ầm lên vì cá trên sông bị tôi bắt sạch. Tôi thấy tội nghiệp quá nên thôi không bắt nữa.

Mọi người nghe Tiểu Phi nói thì phá ra cười. Trần Lâm nói:

– Ngày mai Phan huynh trở về nhà phải không?

Phan Sinh đáp:

– Tôi định như thế nhưng các anh đi chuyến này nguy hiểm quá nên tôi hơi lo, muốn nán lại đây chờ tin.

– Anh nóng việc nhà thì cứ an tâm về đi. Chúng tôi sẽ không việc gì đâu. Nếu có sốt ruột thì vài hôm nữa trở lại đây cũng được.

Phương Tích nói:

– Chúc ba người kỳ khai đắc thắng. Năm ngày sau chúng ta sẽ trở lại uống rượu mừng.

Phan Sinh nói:

– Như vậy cũng được.

***

Cù lao Xanh là một hòn đảo nhỏ nằm về phía đông nam, cách cửa biển Quy Nhơn chừng mười ba hải lý, cách bờ đất liền của đầm Cù Mông chừng bốn hải lý. Khuya hôm đó, chiếc khinh thuyền trương cao buồm chở ba chàng hiệp sĩ rời cửa biển Quy Nhơn, mượn gió tây thổi nhẹ men theo bờ đá Nhạn Châu vào vùng bờ cát đầm Cù Mông rồi hướng thẳng ra Cù lao Xanh. Khi bóng hòn Cù lao Xanh lờ mờ hiện ra dưới ánh trăng, họ hạ buồm xuống rồi ra sức chèo thuyền cập vào một vùng đá tảng cách bãi cát đầu phía tây nam của đảo độ chừng một dặm. Theo lời của Hoàng Kim Phụng thì sào huyệt của bọn cướp đóng ở bãi cát này. Đây là vùng đảo thuộc phân ranh giữa hai phủ Quy Nhơn và Diên Khánh, bởi vậy trách nhiệm truy bắt bọn cướp từ bấy lâu nay vẫn giằng co không bên nào chịu nhận lấy. Cũng chính vì thế mà bọn Ngưu Ma Vương thỏa sức cướp bóc suốt một dải bờ biển dài từ Quảng Ngãi vào đến tận Phan Rang đã khá lâu rồi nhưng vẫn chưa bị tiễu trừ.

Ba người Trần Lâm sau khi giấu kín chiếc thuyền, trang bị cung tên đầy đủ, leo lên núi thì vừa lúc đằng đông đã hừng sáng. Họ ẩn mình ở một mỏm đá cao để quan sát. Trên một đỉnh núi phía bên kia bãi cát có một chòi canh và ngay trên đầu họ cũng có một chòi canh. Cả ba giật mình vội tìm chỗ ẩn thân kỹ hơn. Bên dưới bãi biển có năm chiếc thuyền lớn và mấy chiếc thuyền nhỏ đang đậu. Trên cột buồm chiếc thuyền lớn nhất, lá cờ hình đầu lâu con trâu đang bay phấp phới; xa xa trong đất liền là ba dãy trại dài, có lẽ là nơi ăn ở của bọn lâu la; còn sâu vào trong nữa là ba căn nhà lớn cất riêng biệt, đấy chắc là nơi ở của Ngưu Ma Vương và hai tên phó tướng. Quan sát địa thế xong, Trần Lâm nói:

– Giữa hai ngọn núi có một thung lũng chạy dài sang tận bờ bên kia của hòn đảo. Nếu chúng ta đánh không khéo thì bọn chúng sẽ bỏ chạy tản mát về hướng đó, hoặc lên núi thì khó lòng mà bắt hết được.

Bàng Châu hỏi:

– Vậy ta nên làm thế nào?

– Hôm nay ta chưa vội ra tay, cứ ẩn thân quan sát xem sinh hoạt của bọn chúng thế nào đã. Tối nay chờ bọn chúng đi ngủ, việc trước tiên là phải diệt mấy chòi canh, sau đó là nhận chìm những chiếc thuyền kia, chỉ chừa lại chiếc soái thuyền có lá cờ đầu trâu của Ngưu Ma Vương. Xong, chúng ta bất thần đột nhập vào trại điểm huyệt bọn lâu la trước, vô hiệu hóa được càng nhiều tên càng tốt để tránh việc bọn chúng tháo chạy. Cuối cùng là sẽ thanh toán tên Ngưu Ma Vương và mấy đầu lãnh.

– Sao lại chừa chiếc soái thuyền mà không nhận chìm luôn?

– Chúng ta sẽ dùng nó để chở toàn bộ bọn cướp về nộp cho quan quân.

– Nếu chúng kéo nhau lên thuyền đó bỏ chạy thì sao?

– Tạm thời chúng ta cắt đứt dây buồm, bỏ các mái chèo đi thì làm sao chúng chạy trốn được.

Tiểu Phi nói:

– Đệ có thanh trủy thủ chém sắt như chém bùn. Việc nhận chìm mấy chiếc thuyền và phá bỏ buồm chiếc soái thuyền đệ xin đảm nhận. Hai anh lo mấy trạm canh và điểm huyệt bọn lâu la, xong việc đệ sẽ vào tiếp tay.

Mặt trời từ từ lên cao, dưới ba dãy nhà dài bọn lâu la đã thức dậy, có mấy tên chạy ra bãi cát hình như để thăm chừng mấy chiếc thuyền. Từ ngoài khơi, hai chiếc thuyền nhỏ đang tiến vào rồi cập lên bãi. Đây chắc là hai chiếc thuyền vừa đi tuần đêm trở về. Một lát sau, cả trại thức giấc, chúng kéo ra bên ngoài tụm năm tụm bảy xí xa xí xố ca hát bằng tiếng Hoa. Có mấy tên lôi mấy cô gái trên người không mảnh vải che thân từ trong trại ra. Chúng chuyền nhau ôm hôn các cô rồi đánh đập tàn nhẫn. Cả bọn lấy thế làm thú lắm, cười hét ầm ĩ. Trần Lâm trông thấy cảnh tượng đó, sự căm giận bùng lên như biển dậy ba đào. Chàng nói nhỏ với hai bạn, giọng đầy phẫn nộ:

– Bọn khốn kiếp này thật đáng chết! Bấy lâu nay chúng hại không biết bao nhiêu cuộc đời của các cô gái lương thiện. Đức Phật dẫu từ bi, nhưng tà ma tất phải diệt sạch để bảo vệ đạo. Nhất là bọn Tàu ô khả ố này.

Bàng Châu gật đầu:

– Đúng vậy. Năm xưa hai vị Cai đội Trụ ở hồ Đạm Thủy và Cai đội Long ở cửa Đại Chiêm cũng đã tiêu diệt gần như trọn ổ bọn cướp Hắc Long của Tàu chiếm cứ đảo Hoàng Sa làm sào huyệt. Nghe nói hai ông đã giết sạch gần cả trăm tên không chút thương tiếc chỉ vì bọn chúng rất tàn bạo, nhất là đối với phụ nữ. So với cảnh chúng ta chứng kiến chắc không hơn là bao.

Tiểu Phi nói:

– Chúng ta phải giết sạch bọn Tàu không chừa một tên nào, vì có bắt chúng nộp cho triều đình thì họ chắc chắn lại sợ uy thế của nhà Thanh mà giao về cho thượng quốc xét xử. Vậy thì coi như thả hổ về rừng toi công rồi còn gì.

Trần Lâm nói:

– Nếu vậy thì khi chúng ta bất thần đột nhập vào cứ điểm vào tử huyệt của chúng để tránh tình trạng vung gươm giết người không kháng cự sau này.

Bàng Châu và Tiểu Phi đều tán thành ý kiến đó.

…………..

(xem tiếp vào ngày mai)