Kỳ 151:

……………

Trần Lâm lau máu nơi mũi kiếm. Chàng nhìn hai tên tướng cướp và bọn thủ hạ đang đứng như người mất hồn, lớn tiếng:

– Các ngươi còn chưa chịu buông khí giới đầu hàng ư?

Bọn cướp giật mình, một tên tướng cướp có bộ mặt hung dữ bỗng la lớn:

– Anh em hãy liều chết trả thù cho thủ lĩnh. Chúng ta có đầu hàng cũng không sống được đâu.

Dứt lời, hắn vũ lộng thanh đao trong tay xông vào chém Trần Lâm. Cả bọn thấy vậy cũng hùa nhau xông tới tấn công ba chàng trai trẻ bằng những chiêu chí mạng. Ba chàng biết bọn cướp muốn liều mạng chết chung nên ra tay chẳng chút nương tình. Hai thanh kiếm và cây roi phóng ra như vũ bão. Cuộc chiến diễn ra chóng vánh, những tên cướp lần lượt ngã xuống kèm theo những tiếng rú hãi hùng. Khi tên cuối cùng ngã xuống, khắp người ba chàng đều đã bị nhuộm đỏ máu tươi của bọn cướp. Trần Lâm nhìn những xác người nằm la liệt buông tiếng than:

– Bọn cướp này hung dữ như những con thú, thật đáng sợ. Nay thì dân chúng đã được yên ổn rồi. Hai người có sao không?

Bàng Châu nói:

– Không sao. Chúng ta hãy vào xem các cô gái như thế nào.

Ba chàng bèn chia nhau đi gọi các cô gái tập trung lại trước gian nhà lớn của Ngưu Ma Vương. Một cô gái khá xinh đẹp run rẩy từ trong nhà lớn bước ra . Trần Lâm hỏi:

– Cô tên gì? Là người thế nào của Ngưu Ma Vương?

Cô gái sợ hãi đáp:

– Dạ em là Bạch Lan. Em bị bọn Ngưu Ma Vương bắt đem về. Ba vị hiệp sĩ…

Trần Lâm trấn an những cô gái:

– Các cô không cần sợ. Bọn cướp đã bị chúng tôi giết sạch cả rồi. Các cô từ nay sẽ được tự do trở về nhà.

Các cô gái nghe nói ai nấy đều mừng rỡ. Bạch Lan nghẹn ngào:

– Chúng em xin cảm ơn ba vị hiệp sĩ.

Trần Lâm hỏi:

– Lúc trước bọn cướp còn có hai tên phó tướng là Tập Đình và Lý Tài, hiện hai tên này ở đâu các cô có biết không?

– Dạ, hai tên Tập Đình và Lý Tài có lần cãi cọ với Ngưu Ma Vương nên đã dẫn thuộc hạ đi nơi khác làm ăn rồi.

– Vậy à? Cô có biết bọn chúng đi đâu không?

– Dạ không. Chỉ biết có lần Ngưu Ma Vương đề cập đến bọn họ đã nhắc đến Cù lao Ré (đảo Lý Sơn) gì đó ngoài khơi Quảng Ngãi.

– Thật đáng tiếc! Hai tên này tuy không khát máu như Ngưu Ma Vương nhưng cũng là đồ bại hoại. Ngày khác chúng ta tính tới bọn chúng vậy.

Bàng Châu hỏi:

– Chúng ta xử lí những cái xác và sào huyệt này thế nào đây?

Trần Lâm đáp:

– Cho thêm mồi vào rồi nổi lửa thiêu sạch đi là xong. Làm vậy sẽ tránh được ô nhiễm cho vùng đảo này. Sau đó ta về báo lại cho quan quân biết để họ ra thu nhận cốt về làm chiến lợi phẩm trình lên phủ Chúa.

Bỗng ngoài biển có mấy cái pháo hiệu bắn lên trời, những pháo hiệu đó đang di chuyển vị trí dần xuống phía nam. Trần Lâm nói:

– Bọn cướp tuần canh ngoài khơi bắn tín hiệu cho trạm canh ở đây đấy. Có lẽ chúng phát hiện ra quan binh kéo đến đánh đảo. Lạ thật! Việc mình đi tôi đã dặn chú Lê Trung giữ kín rồi mà. Quan binh nào lại kéo ra đây vậy nhỉ?

Tiểu Phi nói:

– Hay chú Trung không an lòng nên báo cho thủy quân ở cửa Quy Nhơn biết mà kéo ra tiếp viện?

– Không thể nào, chú Trung không phải là người như vậy. Chúng ta cứ chờ xem. Dù sao cũng phải đem hết các cô gái lên thuyền và chuẩn bị buồm với mái chèo. Nếu có gì bất trắc thì chúng ta còn kịp trở tay.

Ba người liền đưa các cô gái lên thuyền. Trong khi Tiểu Phi và Bàng Châu lo sửa lại buồm thì Trần Lâm lục soát khắp chiếc soái thuyền. Chàng phát hiện trên thuyền có đầy đủ lương thực, nước uống, cung tên và vũ khí. Chàng mỉm cười nghĩ thầm: “Bọn này tổ chức có qui củ lắm, thảo nào mà bao lâu nay chúng vẫn ngang nhiên hoành hành trên biển Đông”.

Khi mọi việc xong thì trời đã hừng đông. Trần Lâm tung người lên đỉnh cột buồm, tiện tay giật lá cờ đầu trâu ném xuống. Chàng đưa mắt nhìn ra xa, thấy có mười mấy chiến thuyền đang trương buồm nhắm hướng đảo tiến tới, trên cột buồm là cờ phủ Chúa đang bay phấp phới. Chàng nhảy xuống cười nói với mọi người:

– Đúng là thủy quân Quy Nhơn đang kéo đến. Chúng ta lên bờ chờ họ thôi.

Nói xong chàng tìm một tấm vải trắng, nhảy lên đỉnh cột buồm buộc lại làm lá cờ đầu hàng rồi nhảy xuống. Nhìn lá cờ trắng bay phần phật trong gió sớm, Bàng Châu cười nói:

– Lâm huynh làm việc thật chu đáo, gọn gàng.

Trần Lâm nói:

– Chúng ta lên bờ lo việc hỏa thiêu Ma Vương trại đi.

Họ lại đưa các cô gái trở lên bờ. Trần Lâm hỏi Bạch Lan:

– Cô có biết kho tàng của bọn cướp cất giữ ở đâu không?

Bạch Lan đáp:

– Dường như chúng để trong chiếc rương ngay dưới gầm giường của tên Ma Vương.

Trần Lâm liền vào gian nhà của tên Ma Vương tìm. Quả nhiên có một chiếc rương lớn ở dưới gầm. Chàng kéo chiếc rương ra ngoài, chiếc rương đã bị khóa lại bằng một ổ khóa lớn và chắc chắn. Tiểu Phi rút thanh chủy thủ ra chém một nhát, ổ khóa đứt ngọt. Trần Lâm mở nắp rương, trong đó chứa rất nhiều ngọc ngà, vàng và nữ trang. Chàng nói:

– Được lắm! Bà con dân nghèo kỳ này lại được một số tiền lớn để trang trải nữa rồi. Bây giờ thì chúng ta có thể nổi lửa rồi đó.

Họ mang tất cả củi khô mà bọn cướp dự trữ để nấu ăn cùng những vật dụng bắt lửa và xác bọn cướp dồn hết vào những gian nhà rồi phóng hỏa. Riêng xác của Ngưu Ma Vương, họ giữ nguyên lại để giao cho quan binh. Phút chốc ngọn lửa đã bùng lên cao, khói đen bốc lên đến vài mươi trượng. Cả bọn mang theo chiếc rương trở lại bãi cát đứng nhìn. Trần Lâm hỏi những cô gái:

– Các cô quê quán ở đâu? Bị chúng bắt ra đây bao lâu rồi?

Bạch Lan đáp:

– Dạ, bọn em bị chúng bắt làm nhiều đợt từ nhiều nơi. Khi nào hành hạ đến chán chê thì bọn chúng sẽ giết đi, sau đó lại tìm bắt những người khác đến thay thế.

Tiểu Phi trợn mắt nói:

– Bọn súc sinh này thật chẳng khác gì dã thú! Để chúng chết êm thắm thế này thật quá dễ dãi so với tội ác của chúng.

Trần Lâm nói:

– Như thế là chúng cũng đã đền tội rồi. Chết là chết! Hành hạ chúng chỉ tạo thêm ác nghiệp cho chính mình mà thôi.

Chàng quay sang các cô gái:

– Lát nữa quan binh sẽ đưa các cô về đất liền, sau đó ai về nhà nấy. Từ nay không còn sợ bọn cướp này hiếp đáp nữa.

Mấy cô gái nghe nói đều mừng rỡ, nhưng sau lại cùng nhau ôm mặt khóc thút thít. Bàng Châu ngạc nhiên hỏi:

– Ơ, mấy cô này thật lạ! Được về nhà không vui hay sao mà còn khóc?

Bạch Lan nói nhỏ:

– Bọn em bị chúng hành hạ đến thân tàn ma dại, nay về quê thì còn mặt mũi nào nhìn lại cha mẹ, anh em, bà con chòm xóm chứ?

Trần Lâm an ủi:

– Tai họa giáng xuống là do nghiệp dĩ mà chúng ta đã vay từ kiếp trước, nay trả lại, tự bản thân các cô không có lỗi gì. Đã không làm lỗi thì đâu cần phải hổ thẹn.

Chàng mở rương phát cho mỗi cô ba thỏi vàng, mỗi thỏi mười lượng vàng ròng, sau đó trao thêm cho mỗi cô một món nữ trang. Xong chàng nói:

– Các cô trở về dùng những thứ này để làm lại cuộc đời, coi như là sự đền bù. Hãy quên đi dĩ vãng, vui lên mà hướng tới tương lai.

Hơn hai mươi cô gái nhận vàng và nữ trang bỗng òa khóc vì sung sướng và cảm động trước việc làm của ba chàng hiệp sĩ. Bạch Lan quệt nước mắt nói:

– Bạch Lan xin thay mặt chị em cảm tạ tấm lòng hào hiệp của ba vị hiệp sĩ. Xin cho chúng em biết danh tánh để khắc cốt ghi tâm.

Trần Lâm mỉm cười nói:

– Không có gì lớn lao đâu, các cô đừng bận lòng. Tôi là Trần Lâm, đây là Trương Bàng Châu huynh, còn đây là Trần Tiểu Phi.

Các cô gái đồng thanh nói:

– Chúng em sẽ ghi nhớ ơn đức và tên của ba vị đến đời đời kiếp kiếp.

Trần Lâm giao chiếc rương cho Tiểu Phi nói:

– Phần còn lại giao cho đệ để đưa về cho bang Hành Khất.

Tiểu Phi cười nói:

– Một mình Lâm huynh mà số tiền đóng góp cho bang Hành Khất còn lớn hơn cả bang hội thu nhặt trong bao nhiêu năm qua. Nghĩa phụ, anh em trong hội và bà con nghèo sẽ nhớ ơn anh lắm.

– Lần này là công của ba anh em chúng ta chứ có phải của riêng tôi đâu. Mà cũng không nên bận tâm đến làm gì.

………

(xem tiếp vào ngày mai)