Kỳ 152:

…………..

Vừa lúc đó thì mười hai chiến thuyền cũng đang cập vào bãi cát. Trên chiếc soái thuyền, lá soái kỳ thêu chữ Hoàng thật lớn tung bay phấp phới. Bọn thủy binh nhảy xuống nước, họ bắt ngay một chiếc cầu gỗ vào bờ. Hoàng Kim Phụng trong bộ binh phục đi trước, sau đó là Cao Đại Hồng trong bộ đồ ngắn màu hoàng yến, sau nữa là Lê Trung lần lượt bước qua cầu đến bãi cát. Hơn trăm thủy binh hàng ngũ chỉnh tề, giáo gươm sáng chói rầm rập theo sau cùng. Hoàng Kim Phụng đưa mắt nhìn lướt qua xác chết của Ngưu Ma Vương đang nằm dưới đất và đám lửa đang bốc cao cất tiếng cười ha hả nói lớn:

– Thật là tài ba hãn thế, gan mật trùm đời. Hoàng Kim Phụng này xin cúi đầu bái phục trước ba vị đại hiệp sĩ. Có ai bị thương tổn gì không?

Trần Lâm ôm quyền ôn tồn nói:

– Chúng tôi không sao. Ngài Lãnh binh quá khen rồi. Ba chúng tôi chỉ vì gặp may mắn nên sự việc mới thành công dễ dàng như vậy, có tài cán gì đâu mà ngài nói thế khiến chúng tôi đắc tội.

Đại Hồng đứng yên nhìn sững con người đầy máu me của Trần Lâm, hai hàng nước mắt không ngớt trào ra chảy dài trên má. Bỗng nàng nhào đến, đôi tay nhỏ nhắn đấm liên tục vào ngực chàng, nức nở nói:

– Tiểu Lâm Nhi ác độc, ngươi chết đi, chết đi. Ngươi có biết là đã làm cho ta lo sợ đến chừng nào không? Đồ tiểu tử ác độc, ngươi chết đi.

Nàng đấm rõ mạnh, đấm liên tục rồi bỗng gục đầu vào ngực Trần Lâm òa khóc nức nở. Trần Lâm đứng buông thõng hai tay để mặc cho nàng khóc. Tình huống này giống hệt như lúc chàng mới trở về, Tiểu Hồng cũng đã hành động như vậy. Cả hai lần, những giọt nước mắt của hai người thiếu nữ đều vì mừng vui mà rơi xuống. Nhưng với Tiểu Hồng, chàng cảm nhận được ở đó là một tấm lòng thương mến của một người bạn, một đứa em gái mừng người anh sống sót trở về. Còn lúc này đây, những giọt nước mắt của Đại Hồng đang rơi xuống làm ngực áo chàng ướt đẫm lại là những giọt nước mắt xuất phát từ một trái tim nồng cháy yêu thương, mừng rỡ vì người mình yêu đã thoát khỏi một tai ách lớn. Nước mắt của một cô gái có nhan sắc nghiêng thành thấm vào tim một chàng trai mới lớn đã bốc lên thành một thứ hơi men nồng nàn, kỳ ảo, ngất ngây. Trần Lâm cảm thấy choáng váng, chàng vội đưa hai tay đỡ hai bờ vai nhỏ nhắn của Đại Hồng nhẹ nhàng đẩy ra. Nhìn khuôn mặt đẫm lệ của nàng, chàng cười đùa:

– Tôi đã nói rồi mà, những kẻ mà người đời cho là đáng chết thì ông trời sẽ bắt sống mãi. Đại Hồng quên rồi sao? Tôi không chết được đâu.

Sau cơn xúc động mạnh, Đại Hồng đã lấy lại được sự bình tĩnh. Nàng cười trong nước mắt:

– Ừ, tôi quên mất. Anh còn phải sống để theo ám tôi nữa đã chứ. Tên Tiểu Lâm Nhi bất tử này.

Chợt phát hiện ra y phục của Trần Lâm đầy máu, nàng hoảng hốt hỏi:

– Anh có bị thương không? Sao máu me đầy người thế này?

– Tôi không sao. Chỉ là máu của bọn cướp dính vào thôi. Là Đại Hồng bắt chú Lê Trung đi báo cho ngài Lãnh binh đây biết để đem quân tới tiếp viện phải không? Làm sao Đại Hồng biết được tôi ra đây?

Đại Hồng làm mặt giận:

– Anh làm một việc điên rồ như vậy mà còn hỏi nữa à? Là Phan Sinh lúc từ giã Tiểu Hồng đã để lộ ra.

Lê Trung bước tới nói:

– Nó gạn hỏi mãi rồi khóc lóc ỉ ôi nên chú đành nói thật ra. Thế là nó bắt chú phải đi cùng nó sang báo cho ngài Lãnh binh đây biết để đem quân tiếp viện. Chú xin lỗi. Thật ra chú cũng lo lắng cho an nguy của ba người bọn cháu.

Trần Lâm mỉm cười:

– Cảm ơn Đại Hồng và chú.

Chàng quay sang Lãnh binh Hoàng Kim Phụng nói:

– Cảm ơn ngài Lãnh binh đã tiếp viện. Giờ xin giao xác tên Ngưu Ma Vương lại cho ngài. Chúng tôi có thu được một rương châu báu của bọn cướp nhưng đã tự ý chia cho các cô gái này một phần, phần còn lại dự định sẽ giao cho bang Hành Khất ở Hóa Châu để lo cho bà con nghèo của chúng ta, giờ xin trao lại cho ngài Lãnh binh xử trí.

Kim Phụng cười nói:

– Xác tên Ngưu Ma Vương tôi xin nhận để báo cáo lên thượng cấp, còn rương châu báu là chiến lợi phẩm của ba vị hiệp sĩ, tôi không dám biết tới. Sử dụng theo ý Lâm hiệp sĩ như vậy thật là hoàn hảo, đáng khen. Có thể cho tôi biết sơ qua diễn tiến việc tiêu diệt trọn ổ sào huyệt này không?

Trần Lâm bèn thuật lại đầu đuôi sự việc cho mọi người nghe. Cuối cùng chàng nói:

– Chúng tôi gặp may mắn là cả trại cướp đều say mèm nên việc ra tay hạ sát bọn chúng không trở ngại gì.

Kim Phụng hỏi:

– Còn tên Ngưu Ma Vương này hẳn là do Lâm hiệp sĩ giết chết phải không? Người ta đồn rằng hắn là tên võ nghệ rất cao cường, cây Cương thiết Đoạn Môn đao của hắn từng nổi danh khắp Quảng Đông và Nam Hải, nhưng nhìn vết kiếm nơi yết hầu thì biết là hắn đã thảm bại rất nhanh dưới kiếm của hiệp sĩ.

Bàng Châu đáp thay:

– Ngài Lãnh binh thật tinh tường. Lâm huynh chỉ bằng một chiêu kiếm đã đâm thủng yết hầu của tên Ma Vương dù hắn vung đao tấn công trước. Tuyệt chiêu Nhất điểm hồng này đáng được lưu truyền thiên cổ.

Đại Hồng nét mặt rạng rỡ, ánh mắt trìu mến liếc nhìn chàng, miệng nở nụ cười nói:

– Tôi sẽ khao anh hai cuộc để thưởng công và bày tỏ lòng hâm mộ đối với một tay kiếm khách đại tài.

Trần Lâm ôm quyền trịnh trọng nói:

– Đa tạ Cao đại tiểu thư, kẻ hèn này sẽ đến dự.

Cả hai cùng mỉm cười. Hoàng Kim Phụng nói:

– Đại công cáo thành. Không biết ba vị hiệp sĩ có cho tôi cơ hội được mời về doanh trại để uống ly rượu mừng chiến thắng hay không?

Tiểu Phi lên tiếng:

– Ngài Lãnh binh thứ cho. Tôi phải trở về gặp sư thúc trước đã. Xin cho hẹn một dịp khác.

Bàng Châu cũng nói:

– Đã thế thì xin cho chúng tôi cùng hẹn một dịp khác sẽ ghé thủy trại uống cùng ngài Lãnh binh vậy.

Kim Phụng cười:

– Không sao, có duyên thì gặp lại.

Trần Lâm nói:

– Hàng trăm xác chết này tuy đã bị hỏa thiêu nhưng lãnh binh cũng nên cho người dọn dẹp, thu nhặt hài cốt rồi chôn cất đàng hoàng. Lúc còn sống tuy họ là những tên hung ác nhưng khi chết rồi thì mọi thù hận cũng đều tiêu tan. Phần các cô gái này xin lãnh binh giúp đưa họ trở về nhà. Việc của chúng tôi đã xong, xin đi trước.

Kim Phụng ngạc nhiên hỏi:

– Tôi sẽ cho bọn lính lo việc đó. Các vị không cùng về với chúng tôi à?

– Chúng tôi về bằng chiếc khinh thuyền ngài đã cho mượn hôm trước. Chúng tôi sẽ mang trả lại cho ngài sau.

Các cô gái kéo đến trước mặt ba chàng hiệp sĩ buồn bã nói:

– Ơn đức của ba vị bọn chúng em xin ghi nhớ suốt đời. Cầu Trời Phật luôn phù hộ cho ba vị vượt qua được mọi điều nguy hiểm.

Bàng Châu cười ha hả nói:

– Cảm ơn các cô. Biết đâu có ngày nào đó chúng tôi lại có việc nhờ đến các cô cứu giúp cũng không chừng. Thôi chào tất cả các cô nhé!

Bạch Lan nói:

– Nếu có việc, dẫu nát thân Bạch Lan cũng sẽ liều chết báo đền các anh.

Họ bịn rịn vẫy tay chào. Bọn Trần Lâm ba người cùng Lê Trung, Đại Hồng lên một chiếc thuyền nhỏ còn chưa bị đắm của bọn cướp, chèo đến bãi đá nơi giấu chiếc khinh thuyền. Họ đổi thuyền rồi dong buồm trở lại Quy Nhơn.

……….

(xem tiếp vào nhày mai)