Kỳ 153:

………….

Tin bọn cướp biển Ngưu Ma Vương bị ba chàng hiệp sĩ tiêu diệt gọn chỉ nội trong một đêm đã bay nhanh khắp Đàng Trong. Dân chúng khắp nơi ca tụng về tài trí đởm lược và công đức của Đông Bạch Long. Họ thêu dệt, bàn tán rồi đem so sánh Đông Bạch Long với Tây Hắc Hổ, coi hai người này như những tấm gương hiệp sĩ chân chính bậc nhất thời bấy giờ.

Người dân ven miệt duyên hải hai phủ Quy Nhơn và Diên Khánh thì mừng rỡ, còn những nhà buôn hàng hải có thương thuyền hay đi ngang qua vùng biển này cũng thở phào nhẹ nhõm như trút được phần nào gánh nặng. Họ mong sao các chàng hiệp sĩ sẽ tiếp tục phá tan sào huyệt bọn cướp Tập Đình và Lý Tài ở Cù lao Ré nữa thì toàn vùng biển Đông sẽ được an hưởng thanh bình. Quan Tuần phủ Nguyễn Khắc Tuyên hay tin vỗ tay cười lớn. Bấy lâu nay vì chuyện bọn cướp này lộng hành mà ông đã bị Phú Xuân đàn hặc không ít. Ông lệnh cho Khám lý xuất năm trăm lượng vàng ban thưởng cho ba chàng hiệp sĩ đã có công tiêu diệt đảng cướp, lại sai người bêu đầu Ngưu Ma Vương nơi cổng thành để thị chúng.

Cao Đường cũng vui mừng không kém vì trong đoàn thuyền của ông nay đã có một tay kiếm đệ nhất giang hồ, tài trí phi phàm đi theo. Nhưng so với nỗi lo cướp biển thì mối lo về bọn chú Lía sẽ ghé gia trang cũng to lớn không kém. Cao Đường gọi Lê Trung vào bàn thảo. Ông hỏi:

– Theo cậu thì nên nhờ Trần Lâm ở lại gia trang hay để đi theo đoàn thuyền?

Lê Trung đáp:

– Tôi chưa nói chuyện nhưng vẫn biết Trần Lâm trong ý chỉ muốn theo đoàn thuyền một thời gian nữa để đền ơn tôi và anh em thủy thủ đoàn đã cưu mang nó lúc xưa. Chí của nó rất lớn, chỉ muốn vùng vẫy giang hồ, không thích bó chân một nơi.

Cao Đường thở dài:

– Sau lần bại trận, bị bỉ mặt, Vân Long đã bỏ đi biệt dạng. Sắp tới tôi và quan Khám lý lại có nhiều việc làm ăn lớn, nếu được một người tài trí như Trần Lâm bên cạnh thì công việc sẽ dễ dàng hơn nhiều.

– Hoàng Công Đức là tên tham lam. Dượng làm ăn chung với hắn phải coi chừng.

– Tôi biết. Nhưng thời nay quan chức nào mà chả tham lam? Chúng có tham lam thì mình mới dễ bề thao túng. Cậu coi, biến Quy Nhơn thành thương cảng chính cho phủ nhà là một việc làm rất khó, nhưng nếu thành công thì nó sẽ mang lại cho ta một nguồn lợi nhuận khổng lồ, đời này sang đời khác. Để thực hiện được điều này, không dựa vào Hoàng Công Đức làm sao được?

– Tôi biết. Nói ra là chỉ để nhắc chừng dượng vậy thôi.

Cao Đường mỉm cười tự tin:

– Hắn không qua được tôi đâu. Huống gì vợ hắn mới mất, hắn có ý muốn làm con rể nhà họ Cao ta đó.

Lê Trung giật nảy người hỏi:

– Hắn muốn làm rể của dượng à? Hắn nhắm vào ai vậy?

– Đại Hồng. Nhưng chỉ từ một vài hành động và ý tứ của hắn mà tôi phỏng đoán vậy thôi.

Lê Trung thở dài nói:

– Tính tình Đại Hồng, dượng cũng biết rồi. Không khéo là hỏng đại sự đó. Dượng nên cẩn thận.

– Tôi biết. Nhờ cậu hỏi ý Trần Lâm giúp tôi. Tôi muốn giữ nó ở lại gia trang. Số vàng năm trăm lượng của Tuần phủ thưởng cho ba chàng hiệp sĩ nhờ cậu mang về trao cho họ.

– Vâng, tôi sẽ hỏi.

Lê Trung mang số vàng về thuyền trao cho Trần Lâm và Bàng Châu. Vị Nhất hiệp nhất định không chịu nhận, sau bị ép quá anh ta mới phải lấy trăm lạng, số còn lại Trần Lâm đem tặng hết cho anh em thủy thủ trên thuyền. Bọn thủy thủ mừng rỡ ôm Trần Lâm cảm tạ tíu tít, họ góp nhau để dành lại cho chàng hai trăm lạng, nói là chờ ngày Trần Lâm cưới vợ sẽ dùng tới.

Đêm đó, Lê Trung gọi Trần Lâm ra sau vườn nhà của mình uống rượu. Ông hỏi:

– Cao Đường muốn nhờ cháu ở lại hộ trang, cháu nghĩ sao?

Trần Lâm đáp:

– Cháu muốn đi theo giúp chú và anh em một thời gian nữa. Đời trai chí tại bốn phương, cháu không muốn bó chân ngồi lại chỗ này làm kẻ giữ cửa cho người ta. Chú nói với Cao trang chủ là cháu xin lỗi.

Lê Trung nói:

– Thật ra cháu ở lại đây cũng có cái lợi. Nhân thời gian rảnh rỗi cháu có thể nghiên cứu thêm về thiên văn, dịch lý, binh thư. Tiểu Hồng tàng trữ cả một kho kinh sách quí báu. Sáu năm qua cháu lo về võ luyện, bỏ thêm vài năm nữa để văn ôn. Như vậy khi thời cơ đến cháu mới có đủ tài trí mà đoạt lấy cơ trời trong tay thiên hạ.

Trần Lâm trầm ngâm một lúc rồi hỏi:

– Chú nghĩ sao về thái độ của Đại Hồng trong sự việc vừa qua?

Lê Trung mỉm cười đáp:

– Con bé đó một khi đã muốn làm việc gì thì bất chấp mọi sự để làm cho bằng được. Nó có cảm tình với cháu. Nó thật sự lo lắng cho an nguy của cháu, nhất định bắt chú phải đi nhờ Kim Phụng rồi bất chấp hiểm nguy đòi đi theo ra đảo cho bằng được.

Trần Lâm thở dài nói:

– Đó là cái khó của cháu nếu ở lại đây.

– Cháu không muốn tiếp nhận tình cảm của Đại Hồng à?

– Làm trai mà một mái nhà cũng không có, công danh, sự nghiệp cũng không. Chú nghĩ cháu có thể chấp nhận được sao? Hơn nữa, cháu còn có một lời thề chưa thực hiện, chuyện tình cảm cháu quyết không nghĩ tới và cũng không muốn vướng bận.

Lê Trung uống cạn chung rượu, lấy ngón tay gõ gõ vào thành chung nói:

– Có chí khí. Tùy ở quyết định của cháu cả. Chú sẽ nói lại với Cao Đường.

– Chừng nào đoàn thuyền của mình lại ra khơi ?

– Năm hôm nữa. Đi Cù lao Phố. Dạo này tình hình trong đó cũng rắc rối lắm. Có cháu đi cũng hay.

– Rắc rối về chuyện gì vậy chú?

– Bọn Nhật Bổn sang mở một vài hiệu buôn ở Cù lao Phố, thương thuyền của họ ra vào buôn bán cũng rất nhiều. Bọn kiếm khách Nhật Bổn hống hách ngang tàng chẳng coi võ sĩ các nước khác ra gì. Đã có nhiều trận lưu huyết xảy ra.

– Với ai?

– Có khi thì chúng đấu với võ sĩ Xiêm La, có khi với bọn Tây mũi lõ, cũng có khi với võ sĩ Đại Việt. Phần lớn chúng thắng nên càng tỏ ý coi thường anh hùng thiên hạ.

– Cháu nhớ lúc trước ở Cù lao Phố có hai võ đường Kim Cương Môn và Thần Quyền Môn mà. Họ không làm gì được bọn Nhật à?

– Hai võ đường này là chủ buôn, có mối giao dịch lớn với bọn Nhật, do đó họ không muốn ra mặt đối phó.

– Ra là thế! Bởi vậy nên bọn Nhật càng lộng hành?

– Đúng vậy. Nhưng đó cũng chỉ là chuyện thỉnh thoảng đánh chém nhau ngoài ánh sáng trên đường phố. Chuyện giết người trong bóng tối còn ghê gớm hơn.

Trần Lâm kinh ngạc hỏi:

– Giết người trong bóng tối à? Là ai giết ai hở chú?

– Là bọn Mãn Thanh tìm giết những người Minh Hương phản Thanh phục Minh bị thất bại trốn sang Đại Việt. Chúng phái sát thủ sang đây bí mật thủ tiêu hàng loạt người Minh Hương ở Cù lao Phố và làng Minh Hương ở vùng Nhà Bè, Gia Định.

Trần Lâm như bị kích động bởi chuyện này. Chàng hỏi:

– Người Minh Hương chạy sang đây lập nghiệp lẽ ra triều đình Đại Việt phải bảo vệ họ, sao lại để bọn sát thủ Mãn Thanh lộng hành như vậy được?

– Cháu chưa biết đó thôi. Cơ cấu hành chánh của triều đình chúa Nguyễn ở miền Nam còn lỏng lẻo lắm, chả thế mà ngày xưa bọn Lý Văn Quang ở Phúc Kiến sang đã nổi loạn muốn bá chiếm Giản Phố và cả miền đất Chân Lạp cũ. Việc bảo vệ cho người Minh Hương thật khó mà chu toàn được, nhất là bọn sát thủ chỉ thủ tiêu một cách âm thầm từng người, từng nhóm nhỏ một thì làm sao mà bảo vệ?

Trần Lâm chợt nhớ xưa kia cha mình cũng đã từng góp sức tiêu diệt bọn Lý Văn Quang nên hào khí nổi lên:

– Phải tìm cho ra bọn đầu não nằm vùng điều khiển tổ chức sát thủ kia. Diệt gọn bọn đó đi là yên việc chứ khó gì!

Lê Trung mỉm cười hỏi:

– Cháu lại nổi máu hiệp sĩ muốn rút kiếm tương trợ phải không?

– Nếu làm được việc đó cũng hay chớ chú? Đó cũng là vinh dự và thể diện của nước nhà mà.

– Tốt! Làm trai thì kiến nghĩa dũng vi. Cháu có định gọi Bàng Châu đi cùng không? Con người này tốt lắm.

– Vâng. Bàng Châu là một chính nhân hiệp sĩ rất đáng để kết giao. Nhưng anh ấy dự định trở về Tào Sơn chuẩn bị chuyện gia thất, cháu không muốn làm lỡ đại sự đó.

– Ở đời thành công hay thất bại phần lớn tùy thuộc vào bằng hữu và những thủ hạ chung quanh. Cháu muốn nên việc lớn phải kết giao rộng rãi, về sau hành sự sẽ dễ dàng hơn.

Chợt nhớ đến lời nói của Cao Đường, Lê Trung nhắc:

– Cho dù thế nào, cháu cũng không nên làm thương tổn tính tự ái của Đại Hồng một cách quá lộ liễu. Đừng quên buổi tiệc mừng mà nó dành riêng cho cháu vào chiều mai.

– Vâng, cháu không quên đâu. Chú cũng biết bọn cháu đã cùng chơi đùa, gây gổ với nhau từ lúc còn nhỏ mà.

……….

(xem tiếp vào ngày mai)