Kỳ 155:

……….

Trần Lâm nghe nàng bày tỏ mà tâm tư rối như tơ vò. Giọng của nàng dịu ngọt, hơi ấm từ da thịt nàng và mùi hương từ thân thể nàng như có ma lực khiến cho đầu óc chàng trở nên ngất ngây, nhịp tim bấn loạn. Chàng hít một hơi dài để trấn định tâm thần, đưa hai tay lên vai nàng định đẩy nàng ra nhưng lại không nỡ làm cho nàng bị đả kích nên đành để yên cho nàng gục đầu vào lòng mình. Đại Hồng vẫn úp mặt vào lòng Trần Lâm, cảm giác hai bàn tay chàng đặt lên đôi vai mình mà cứ ngỡ là chàng đang ôm mình. Nàng thấy như có một niềm hạnh phúc vô biên tràn ngập trong lòng nên thỏ thẻ hỏi:

– Sao anh không trả lời?

– Tôi không biết. Giờ nghe Đại Hồng nói mới biết.

– Giờ biết rồi anh còn từ chối quà tặng của em nữa không?

– Nhận hay không cũng chỉ là hình thức bên ngoài mà thôi. Tôi sẽ nhận.

– Bên trong thì sao?

– Bên trong tôi còn hai gánh nặng phải đeo mang nên không thể.

– Là hai gánh nặng gì?

– Sự nghiệp của một người trai ở đời. Lời nguyện của một đứa con bất hiếu.

– Sự nghiệp và lời nguyện đâu có liên quan gì đến tình cảm?

– Với tôi nó liên quan rất lớn. Xin lỗi Đại Hồng.

Nàng vẫn gục đầu trên ngực chàng, hai vai run run. Nàng hỏi:

– Không thể cho em cùng chia sẻ hai gánh nặng đó hay sao?

– Đó là những thứ vô hình, vô bóng thì làm sao san sẻ ra được?

– Tình cảm cũng là những thứ vô hình vô bóng mà. Dùng vô hình để chia sẻ sự vô hình, anh không thấy điều đó là hợp lý hay sao?

– Chỉ một phần nhỏ thôi. Phần lớn thì không.

Đại Hồng vụt ngồi dậy, đôi mắt đen ánh lên vẻ cương quyết nhìn Trần Lâm:

– Không biết anh cần bao nhiêu thời gian để thực hiện hai chí nguyện đó, em sẽ đợi anh.

Trần Lâm thật sự cảm thấy chới với trước sự quyết liệt của nàng. Chàng không trả lời, với tay lấy bình rượu rót cho mình một chung rồi uống cạn. Nàng nói:

– Rót cho em với chứ!

– Đại Hồng đừng uống nữa.

– Sợ em say rồi nói bậy phải không? Anh cho rằng những lời em vừa nói là do men rượu à?

– Không có. Tôi biết Đại Hồng đang nói thật lòng mình.

– Vậy sao không rót cho em?

– Men rượu là chất nuôi lớn nỗi buồn nhanh nhất và thấm thía nhất. Tôi không muốn Đại Hồng đau buồn.

– Nghĩa là anh không cho em sẻ chia gánh nặng trong lòng?

– Chỉ vì không thể.

– Tại sao lại không thể?

– Vì có thể suốt đời tôi sẽ không trút được hai gánh nặng đó. Đại Hồng còn nhan sắc và tuổi xuân, đừng vì tôi mà phí bỏ. Nhất định là không thể. Xin coi nhau là bạn như ngày xưa chúng ta đã từng.

Nàng nhìn trân trân vào nét mặt cương quyết của Trần Lâm một lúc rồi quay mặt ra biển. Có một nỗi thất vọng tràn trề. Chiều nay gió thổi khá mạnh, biển Quy Nhơn sóng xô lớp lớp, vỗ ì oạp vào gành đá bên dưới. Nàng có cảm tưởng như những con sóng đó đang vỗ miên man vào lòng mình. Hai hàng nước mắt từ từ chảy xuống, lóng lánh trong nắng nhạt như những viên ngọc nhỏ rơi nhẹ lên ngực áo. Nàng khóc. Mỹ nhân khi khóc thì nước đổ, thành nghiêng. Trần Lâm bỗng nghe lòng mình nhói lên, lý trí của chàng như muốn đổ theo những giọt nước mắt đó của nàng. Chàng đưa tay định kéo nàng vào lòng nhưng đã kịp dừng lại. Nàng ngồi yên nhắm mắt chờ đợi. Chàng rót rượu ra chung lặng lẽ uống mãi. Từng chung, từng chung…, như cố nhờ hơi nóng của men rượu giữ cho trái tim thoát khỏi sự cám dỗ đầy ma lực của nàng.

Bỗng Đại Hồng quay lại, nàng ôm mặt Trần Lâm, hôn vào đôi môi của chàng, sau đó cắn thật mạnh môi chàng đến bật cả máu. Trần Lâm sững sờ ngồi yên nhìn nàng, cố nén tiếng rên vì đau. Đại Hồng cắn xong đứng lên, miệng còn đỏ tươi vết máu của chàng, bước nhanh đến chỗ con Huyết Câu, lặng lẽ leo lên rồi phóng xuống đồi. Nàng phóng ngựa thật nhanh như cố chạy trốn khỏi những cảm giác yêu, thương, thẹn và hận đang cuồn cuộn trong lòng.

Trần Lâm đứng lên dõi mắt nhìn theo cho đến khi hút bóng nàng mới ngồi xuống buông tiếng thở dài, rót tiếp rượu đưa lên môi. Máu nhỏ xuống nhuộm đỏ cả chung rượu, chàng thở hắt ra một hơi dài rồi uống cạn. Chàng biết với tính cách của Đại Hồng, sự đả kích này sẽ tạo nên một vết thương rất lớn trong lòng nàng. Lớn đến độ nàng không còn biết la lối, trách móc như trước kia, mỗi khi có ai làm phật ý nàng. Chính sự im lặng đó mới hằn sâu nỗi đau vào trái tim nàng. Trần Lâm uống nốt giọt rượu cuối cùng, lẩm bẩm nói một mình: “Thứ cho tôi, vì không còn cách nào khác. Chúng ta dứt khoát sớm là hay hơn”.

*****

(Xem tiếp vào ngày mai:

Hồi thứ hai mươi sáu

Hồng y nữ đả bại Phù Tang kiếm khách

Tiểu Bạch Long cả phá kiếm trận Thất tinh

*

Cuối hồi mời thưởng thức âm nhạc thư giãn:

Richard Clayderman – Serenade

*****