Kỳ 157:

………..

– Thôi được, tôi có ba chiêu kiếm gọi là Bạch Long tam thức, rút tỉa ra từ tinh hoa của bài kiếm đó, tôi sẽ chỉ lại cho Hồng Liên. Hi vọng khi kết hợp với thân pháp uyển chuyển và mau lẹ của Truy phong vô ảnh, ba chiêu kiếm này có thể giúp Hồng Liên vượt qua trở ngại về nội lực.

Hồng Liên mừng rỡ reo lên:

– Hay quá! Ba chiêu kiếm này là do anh sáng chế ra hả?

– Sư phụ tôi đã điều chỉnh những chỗ thiếu sót, không thể kể là của tôi sáng chế được.

– Vậy anh bắt đầu ngay bây giờ đi. Hồng Liên tư chất ngu muội sợ học không kịp.

Trần Lâm mỉm cười nói:

– Đừng giả bộ tự hạ mình. Tôi biết Hồng Liên từ bé mà. Lấy kiếm ra đi, chúng ta bắt đầu.

Chàng bèn đem Bạch Long tam thức ra biểu diễn cho Hồng Liên xem. Ba chiêu kiếm này mỗi chiêu có mười hai biến thế, vị chi là ba mươi sáu thế biến hóa liên hoàn, liên miên bất tận. Kiếm chiêu dũng mãnh như cuồng long nộ hải, nhanh như sấm sét lại kín đáo như thành đồng. Sự kết hợp giữa thân pháp Truy phong vô ảnh với ba chiêu kiếm này thật vô cùng xảo diệu. Hồng Liên bản tính rất thông tuệ nên chỉ trong một khoảng thời gian ngắn mà nàng đã nắm được khẩu quyết và yếu chỉ của bài kiếm.

Trần Lâm cùng Quán Nhật đứng nhìn nàng luyện tập không khỏi khen thầm. Khi nàng múa dứt bài kiếm, cả hai vỗ tay tán thưởng. Quán Nhật khen:

– Tuyệt diệu! Trông Hồng Liên cứ như con hỏa long đang vùng vẫy trên mây, uy thế của bài kiếm thật kinh người.

Hồng Liên nở nụ cười thật tươi nói:

– Thật không đó? Hay là các anh chỉ khen lấy lệ để an ủi Hồng Liên cho đỡ tủi?

Trần Lâm nói:

– Thật chứ không phải lấy lệ đâu. Với sự tiếp thu nhanh chóng như vậy, tôi tin năm hôm nữa Hồng Liên sẽ có thể phát huy hết tinh hoa của bài kiếm. Sự mau lẹ và dũng mãnh của ba chiêu kiếm này cộng với thân pháp biến ảo của Hồng Liên sẽ tạo ra một uy lực rất lớn. Trừ phi đối phương là cao thủ tuyệt đỉnh của Nhật Bản, nếu không không thể không bại dưới tay vị Hồng y Nữ hiệp này.

Quán Nhật cười lớn:

– Hay lắm! Cái ngoại hiệu Hồng y Nữ hiệp anh vừa tặng thật rất xứng đáng với vị kỳ nữ này.

Nét mặt Hồng Liên rạng rỡ sáng bừng niềm vui. Nàng chẩu môi nũng nịu:

– Thôi đi! Hai anh chỉ giỏi làm vui lòng người ta. Cái gì mà Hồng y Nữ hiệp rồi kỳ nữ chứ, em không dám nhận đâu.

Trần Lâm đùa:

– Không nhận cũng không được đâu, vì sự thật là như thế mà. Nhưng thôi, cố gắng luyện tập đi, nếu không nữ hiệp sẽ thành tử hiệp đó.

Trong suốt mấy ngày còn lại Hồng Liên mê say luyện tập bài kiếm dưới sự hướng dẫn của Trần Lâm. Vào buổi chiều hôm luyện tập cuối cùng, sau khi hai người giao đấu thử với nhau, Trần Lâm vui vẻ nói:

– Như vậy là thành công mỹ mãn rồi. Khi giao đấu, Hồng Liên chỉ cần giữ cho tâm bình, trí tĩnh, càng ít trực diện đỡ đòn của địch càng có lợi. Phải tận dụng sự uyển chuyển, mau lẹ và hiểm hóc, ra chiêu liên miên bất tận không cho địch thủ có cơ hội phản công thì tôi tin chắc sẽ thủ thắng được đối phương.

Hồng Liên nở nụ cười tươi như hoa, đùa:

– Cảm ơn tiểu sư phụ. Đệ tử Hồng Liên nhất nhất nghe theo lời tiểu sư phụ và nhất định sẽ đánh bại địch thủ để làm rạng rỡ sư môn.

– Tốt lắm! Đệ tử có thể nghỉ ngơi dưỡng sức để ngày mai đả bại quần hùng được rồi.

***

Võ đài được bọn Nhật dựng lên tại khu đất trống gần ngã ba Sa Hà và sông Đồng Nai, cạnh mấy dãy thương hiệu của họ. Những thương hiệu này ngày xưa thuộc quyền sở hữu của Diệp Sanh Ký, khi Diệp Hồng Sanh trở lại tiếp nhận thì hắn đã bán bớt lại cho người Nhật. Đây chỉ là chuyện thách đấu giữa các hảo thủ giang hồ nên không được tổ chức rình rang, tuy nhiên đám khám giả hiếu kỳ và mê võ thuật vẫn đến xem đông nghẹt.

Khi nhóm người của Diệp Sanh Ký và Thần Quyền Môn đã đến đủ, một kiếm khách Nhật còn rất trẻ, độ chừng hai mươi tuổi với hai thanh kiếm dài giắt chéo hai bên hông bước lên đài ôm quyền chào khán giả rồi nói:

– Chúng tôi thuộc môn phái Nhị Thiên Nhất Lưu của Tổ sư Kiếm Thánh Cung Bản Vũ Tàng (Miyamoto Musashi) ở xứ sở Mặt Trời, nghe danh Kim Cương Môn và Thần Quyền Môn uy trấn trời Nam, chúng tôi rất muốn được thưởng thức tài nghệ. Tuy đây chỉ là việc ấn chứng võ học giữa các môn phái nhưng võ sĩ Phù Tang chúng tôi coi thanh kiếm là sinh mạng, trong giao đấu tất sẽ không tránh được điều đáng tiếc, nếu các bạn hữu không dám đối diện với cái chết như chúng tôi, xin đừng thượng đài.

Hắn giới thiệu về môn phái của mình với một vẻ mặt cực kỳ kiêu hãnh, thêm vào đó là sự khinh miệt quần hùng đang có mặt một cách trắng trợn khiến cho đông đảo khán giả rất phẫn nộ, họ lên tiếng la ó chỉ trích. Có tiếng nói lớn vang lên:

– Tên Nhật lùn này kiêu căng quá độ! Thần Quyền Môn hãy lên dạy cho nó một bài học để nó biết thế nào là võ thuật của Đại Việt ta.

Tổ sư Cung Bản Vũ Tàng của môn phái Nhị Thiên Nhất Lưu là một kiếm khách thuộc giới Samurai Nhật ở thời kỳ đầu Edo của Mạc phủ Tokugawa, đầu thế kỷ 17, người được toàn dân Nhật tôn xưng là Kiếm Thánh. Ông là tay kiếm bất bại trước những trận so tài với rất nhiều đại kiếm khách toàn nước Nhật. Về sau, ông thành lập môn phái Nhị Thiên Nhất Lưu và viết ra cuốn binh pháp Heihō Sanjūgo Kajō (35 điều về binh pháp) nâng kiếm thuật Nhật Bản lên hàng kiếm đạo. Cuối đời ông viết thêm cuốn binh thư Go Rin No Sho – Ngũ Luân Thư, về đạo lý thì có thể sánh ngang với Binh pháp Tôn Tử của Trung Hoa. Trăm năm qua, cuốn binh pháp và binh thư này được cả nước Nhật dùng làm cơ sở cho tất cả các lãnh vực từ binh bị, chính trị đến kinh doanh và ngay cả trong cuộc sống hàng ngày. Môn phái Nhị Thiên Nhất Lưu cũng càng ngày càng lớn mạnh và được coi là môn phái đào tạo ra nhiều kiếm khách tài ba nhất nước Nhật.

Sau lời giới thiệu, tên kiếm khách Nhật Bản đưa ánh mắt nhìn về nơi võ đường Kim Cương Môn đang ngồi, hắn nói:

– Nghe nói Kim Cương Môn là chi phái của Nam Thiếu Lâm, Trung Quốc, nơi được xem là nguồn gốc võ thuật của thiên hạ. Hữu Mã Toàn Bình tôi xin được thỉnh giáo.

Diệp Hồng Sanh nghe hắn mời đích danh môn phái mình thì đưa mắt ra hiệu cho tên đại đệ tử Quách Đại Nhiên. Đại Nhiên vội cúi chào sư phụ rồi cầm đao nhảy lên võ đài. Đại Nhiên thân hình cao lớn, hai cánh tay trần để lộ những bắp thịt cuồn cuộn, rắn chắc, chứng tỏ một bản lãnh ngoại công dũng mãnh. Đại Nhiên ôm quyền chào đối thủ nói:

– Đại đệ tử Kim Cương Môn Quách Đại Nhiên xin được lãnh giáo kiếm pháp của hậu nhân Kiếm Thánh xứ Phù Tang.

Toàn Bình nói gọn:

– Mời!

Dứt lời, tay phải hắn rút thanh kiếm bên hông trái đánh rẻng một tiếng, âm thanh ngân trong trẻo cho thấy đó là một thanh kiếm tốt. Kiếm ra khỏi vỏ, mũi kiếm chênh chếch hướng lên, hắn đưa tay trái cầm vào phần cuối của chuôi kiếm, chân phải hơi bước tới trước, đứng tấn tiền hậu trông thật vững chắc. Kiếm khách Nhật bao giờ cũng dùng hai tay để cầm kiếm, do đó những đường kiếm bổ xẻ từ trên cao xuống hoặc tạt ngang vào bụng địch thủ phát ra rất nhanh và rất cương mãnh. Mọi người từ lâu đã nghe nói kiếm khách Nhật sở trường về song kiếm nhưng chưa từng thấy qua, nay được chứng kiến khí thế của Hữu Mã Toàn Bình thì tất cả họ đều căng mắt ra hồi hộp chờ đợi hắn xuất thủ.

Quách Đại Nhiên xuống tấn kim kê, hoành đao thủ thế. Toàn Bình nạt lớn một tiếng, người bước tới trước, thanh kiếm từ trên cao chém xuống, ánh thép ngời lên như tia chớp. Đại Nhiên vung đao lên đón đỡ, tiếng đao kiếm chạm nhau nghe đinh tai. Toàn Bình biến thế rất nhanh, chân đảo bộ, hai tay lia thanh kiếm một đường vào bụng đối phương. Đại Nhiên đảo bộ lui lại, thanh đao trên tay chém xéo vào vai địch thủ. Toàn Bình xoay người, thanh kiếm từ dưới đánh bật lên, gạt thanh đao sang bên, tiện đà bước tới, hạ ngựa thấp xuống quét ngang một đường vào hạ bàn đối phương. Đại Nhiên hét lớn “Hay!” và tung người lên cao né đòn rồi uốn mình đáp xuống sau lưng địch, tay đao chém nhanh một nhát vào lưng đối phương. Toàn Bình di chuyển mau lẹ, hắn xoay người gạt chiêu đao, đồng thời tay trái rút thanh kiếm thứ hai đâm thẳng vào cổ Đại Nhiên. Sự tính toán của hắn chính xác đến độ khiến cho Đại Nhiên hoảng hốt vội vung đao ra gạt thanh kiếm. Tức thì, thanh kiếm trong tay phải của Toàn Bình lại quét một đường ngang bụng Đại Nhiên. Đại Nhiên hết đường chống đỡ, chỉ còn cách tung người ra sau thật nhanh để tránh chiêu kiếm ác liệt ấy. Cú nhảy của Đại Nhiên quá đà nên cả thân hình đáp luôn xuống đất. Toàn Bình đứng thẳng người lên, tra hai thanh kiếm vào vỏ rồi gập mình chào khán giả để khẳng định chiến thắng.

………..

(xem tiếp vào ngày mai)