Kỳ 160:

……………

Những cái chết hết sức bí mật của một số người Minh Hương ở làng Minh Hương dưới vùng Gia Định cũng như Trấn Biên rồi lan xuống tận Mỹ Tho, Hà Tiên đã làm xôn xao dư luận. Một không khí chết chóc phủ trùm lên cuộc sống của người Minh Hương mỗi khi màn đêm buông xuống vì không biết tử thần sẽ ghé đến lúc nào. Những người bị giết, có kẻ là thương buôn, có kẻ chỉ sống cuộc đời dân dã nơi đồng ruộng, cũng có người đang làm việc cho phủ Chúa Nguyễn ở Đàng Trong. Điều đặc biệt là hung thủ chỉ giết đúng đối tượng của họ chứ không bừa bãi giết người thân thuộc của nạn nhân. Hầu hết nạn nhân bị giết đều do những mũi kiếm chí mạng đâm vào tim và bên cạnh vết thương bao giờ cũng có một miếng thép vuông nhỏ, vừa đủ chứa hình bảy ngôi sao khắc theo vị trí chòm sao Bắc Đẩu.

Những câu hỏi được đặt ra bởi những người trong hội đồng hương người Minh Hương ở miền Nam Đại Việt là: Hung thủ là ai? Họ có bao nhiêu người? Sào huyệt ở đâu?… Riêng mục đích các vụ ám sát thì người Minh Hương đã nghĩ đến việc triều đình Mãn Thanh muốn truy đuổi những kẻ chống đối bỏ trốn. Điều họ lo ngại nhất là thân thủ của hung thủ quá cao siêu, lại ở trong bóng tối nữa nên việc lẩn tránh hay ngăn ngừa quả thật khó khăn vô cùng. Trong số những người bị giết, có người từng là đại cao thủ, ngày xưa giữ các chức vụ cao như hương chủ, đường chủ trong Thiên Địa Hội; và có cả những người ôm danh vọng lớn trong giang hồ Trung thổ từng chống đối Mãn Thanh trước kia.

Buổi chiều hai hôm sau ngày tỉ võ với những kiếm khách Nhật, đoàn thuyền của Lê Trung dong buồm trở về Quy Nhơn, Quán Nhật cũng về lại Mỹ Tho. Trần Lâm ở lại Thần Quyền Môn giúp Đại Kỳ truy tìm bọn sát thủ. Trần Hồng Liên sau trận thắng tên kiếm khách Sương Điền Bửu Châu nhờ vào ba chiêu kiếm của Trần Lâm thì trong lòng vừa vui vừa ái mộ người tiểu sư phụ này vô cùng. Biết Trần Lâm sẽ ở lại Thần Quyền Môn một thời gian, nàng càng mừng rỡ hơn, suốt ngày quấn quít bên chàng không rời. Chiều đó, khi hai người đang ngồi ngoài vườn nói chuyện huyên thuyên thì Đại Kỳ cho gọi Trần Lâm vào. Cả hai cùng đến phòng khách, Đại Kỳ nói với con gái:

– Con về phòng đi, cha có chuyện muốn bàn với Lâm Nhi.

Hồng Liên phụng phịu:

– Bàn chuyện gì mà không dám cho con nghe vậy? Con cũng có thể giúp cha được mà.

Đại Kỳ nghiêm mặt nói:

– Chuyện này con không được dính vào. Nghe lời cha đi đi.

Hồng Liên nhìn vẻ cương quyết của cha, biết là không thể vòi vĩnh thêm được nên đành quay đi, miệng làu bàu:

– Người ta lớn rồi chứ bộ, cha cứ coi con là con nít hoài.

Đại Kỳ nhìn theo nàng, nói với Trần Lâm:

– Cháu thấy không, nó cứ như một đứa trẻ con mới lớn vậy. Bác lo hết sức.

Trần Lâm mỉm cười:

– Hồng Liên tâm hồn thơ ngây, tính tình hồn nhiên nhưng lại thông minh tuyệt đỉnh. Bác phải vui và hãnh diện vì cô ấy mới phải, sao lại lo.

– Bác lo là lo nó vì được cưng chiều quá mà không biết trời cao đất dày, cứ tưởng mọi việc trên đời này đều nằm trong lòng bàn tay của mình. Cháu thấy không, thân thủ như ba tên kiếm khách Nhật hôm nọ mà nó cứ nhất định đòi cho họ một bài học. Cũng may có cháu giúp, nếu không chẳng biết sẽ thế nào nữa. Mà thôi, chúng ta nói chuyện chính đi. Bác muốn cho cháu biết sơ về tình hình của hội đồng hương Minh Hương ở miền Nam này để xem cháu có ý kiến gì hay không.

Trần Lâm nói:

– Dạ, cháu cũng muốn biết về những người bị ám sát và dự tính đối phó của hội thế nào.

– Từ hơn một năm trước, bỗng dưng một số người của Thiên Địa Hội cũ lần lượt bị ám sát hết sức bí mật. Đến người thứ năm thì hội đã họp lại và tìm biện pháp ngăn ngừa lẫn đối phó. Việc đầu tiên là bác đề nghị những anh em trong các hội phản Thanh cũ phải cấp tốc phân tán và thay đổi chỗ ở để tránh bị truy sát, nhưng chỉ được một thời gian thì nơi ở mới của họ cũng bị phát giác và kẻ thù đã tìm đến tận nơi để sát hại.

– Khi bác đề nghị họ phân tán và thay đổi chỗ ở, bác có đề nghị họ lưu lại địa chỉ mới cho hội để tiện việc liên lạc không?

– Có, bác đã giao cho hai người hội trưởng và hội phó cất giữ danh sách hội viên cùng nơi ở của họ.

– Chỉ có hai người biết danh sách này thôi à?

– Đúng vậy. Chỉ có hội trưởng Ngô Sỹ Kỳ và hội phó Mộ Dung Thao thôi.

– Hai người này danh phận thế nào?

– Ngô Sỹ Kỳ với biệt danh Thiết Diện Tú Tài, là tay thâm trầm mưu lược, nổi tiếng thiết diện vô tư, chính nhân quân tử và rất có danh vọng trong võ lâm Trung thổ. Còn Thiết Kiếm Du Long Mộ Dung Thao tuy là người nóng nảy, lỗ mãng nhưng tính tình cương trực, trọng nghĩa khinh tài.

– Bác có nghĩ đến việc trong nội bộ hội có người của địch nằm vùng, hoặc người của bản hội bị họ mua chuộc không?

– Có, nhưng bác không nghĩ ra kẻ đó là ai.

– Sỹ Kỳ hiện làm gì, ông ta có dời chỗ ở không?

– Sỹ Kỳ lúc trước ở Trung thổ vốn thuộc gia đình giàu có, nhưng đã từ bỏ cuộc sống sung túc của gia đình để hoạt động cho Thiên Địa Hội. Về sau Thiên Địa Hội tan tác, ông ta cưới con gái một nhà buôn lớn ở Phúc Kiến. Mười lăm năm trước, ông dẫn vợ chạy trốn sang đây bắt đầu kinh doanh. Nhờ sự giúp đỡ bên nhà vợ nên việc kinh doanh rất phát đạt. Hiện nay ở làng Minh Hương vùng Bến Nghé, ông ta thuộc hàng giàu có lớn. Từ lúc xảy ra những vụ ám sát, ông ta phải thay đổi chỗ ở liên tục, công việc kinh doanh đã giao lại cho người vợ coi ngó.

– Còn Mộ Dung Thao?

– Người này xuất thân thảo mãng, từng làm ăn cướp ở Cối Kê, sau theo về với Thiên Địa Hội chống Mãn Thanh. Trong giới giang hồ Trung thổ, thanh danh ông ta rất lớn. Ông ta chạy sang đây từ mười mấy năm về trước và đang sống như một nông dân ở Mỹ Tho. Là chỗ quen biết với Dương gia của Quán Nhật.

– Chỉ có hai người này nắm danh sách liên lạc mà kẻ địch vẫn biết để tìm đến giết, bác có cho rằng một trong hai người họ đã tiết lộ bí mật này ra không?

Đại Kỳ trầm ngâm:

– Có, nhưng không dám tin chắc vì cả hai người này quả thật rất đáng tin cậy.

Trần Lâm suy nghĩ một lát rồi hỏi:

– Sắp tới hội sẽ đối phó thế nào? Những hội viên có phải thay đổi địa chỉ liên lạc lần nữa không?

– Có. Tờ danh sách cũ coi như không thể sử dụng nữa. Bác có gửi thư mời Sỹ Kỳ và Mộ Dung Thao tối ngày mốt đến dự buổi họp kín ở đây. Để xem họ quyết định thế nào.

– Trần gia nhà bác và Dương gia ở Mỹ Tho có bị bọn chúng chiếu cố không?

– Dường như bọn chúng chỉ tìm giết những người mới chống đối sau này, đặc biệt là người thuộc nhóm Thiên Địa Hội, vì nghe nói hội này đang cố gắng hoạt động trở lại để khôi phục nhà Minh. Càn Long muốn tiêu diệt sạch những mầm mống tặc loạn ở trong cũng như ngoài nước. Hai nhà Trần và Dương sang đây lâu năm và đã trở thành con dân Đại Việt, họ không lưu tâm đến nữa.

– Cháu nghĩ dù vậy nhưng bác cũng nên hết sức bí mật và cẩn thận đề phòng. Nếu đúng Diệp Sanh Ký là hang ổ của chúng mà bác ra mặt chống đối thì nguy cơ sẽ lớn lắm.

– Điều này bác biết chứ, nhưng nếu anh em trong hội còn chưa bị thanh toán hết thì chúng sẽ không dám làm lớn chuyện để đụng chạm đến bác đâu, dù rằng từ lâu bác vẫn là một đầu não của hội. Chúng biết khi đụng đến bác thì triều đình và những hào kiệt trong nước mình sẽ chú ý và có phản ứng ngay.

– Như vậy thì cháu an tâm. Lần cuối anh em hội viên thay đổi chỗ ở, bác có lưu giữ nơi ở mới của họ không?

………..

(xem tiếp vào ngày mai)