Kỳ 161:

……….

– Có. Bác đã bí mật nhắn anh em liên lạc với một người để lưu lại nơi ở mới. Thật ra hầu hết anh em trong hội đang ở chung tại một nơi vừa bí mật, vừa an toàn nhằm tránh sự truy sát lẻ tẻ của bọn địch. Có điều việc này không phải là kế sách lâu dài.

– Người nhận trách nhiệm giữ danh sách mới này e rất dễ gặp nguy hiểm. Bác phải tìm cách phân tán danh sách và nhóm người đó cho nhanh để tránh điều không hay xảy ra.

– Người này là một trong những sư đệ của bác. Trong nhóm sư đệ, sư muội mà sư phụ và Đinh sư đệ đào tạo ở Cửa Hàn năm xưa, Công Tôn Hùng Nhi là người có bản lãnh hơn cả. Ngay bác cũng chưa phải là đối thủ đấy.

– Hay quá! Vị sư đệ này của bác hẳn phải có căn cơ tuyệt hảo thì mới có thành tựu lớn như vậy.

– Hắn vừa có căn cơ tốt lại vừa được Trương Văn Hiến đào tạo một thời gian khi còn ở Cửa Hàn. May mắn có duyên với cửa Phật nên được sư Phật Chiếu thu nhận làm đệ tử, ban pháp danh là Từ Năng. Nhờ vậy mà Từ Năng sư đệ mới có thành tựu lớn. Dù sao trong lần họp sắp tới bác cũng sẽ cho phân tán danh sách kia và giải tán anh em đi nơi khác để khỏi phiền lụy đến cửa Phật.

– Buổi họp tối ngày mốt, bác cho phép cháu nghe lén có được không? Cháu muốn biết mặt và nghe ý tứ của hai nhân vật đầu não này.

– Được chứ. Hay là để bác giới thiệu cháu với bọn họ?

– Dạ đừng. Cháu chỉ muốn biết mặt hai vị trưởng phó hội để tiện bí mật do thám vụ rò rỉ tin tức mà thôi.

Rồi Trần Lâm góp ý thêm:

– Lần họp này bác nên chia hội viên ra làm ba nhóm, mỗi nhóm có bảng danh sách riêng giao cho bác và hai người kia mỗi người giữ một bảng. Khi cần thông báo gì đến các hội viên thì ba người giữ danh sách sẽ lo việc liên lạc với các thành viên trong nhóm của mình.

– Làm như vậy có vẻ chia rẽ quá.

– Chỉ là tạm thời trong giai đoạn này mà thôi. Chờ khi tìm được những kẻ ám sát thì chúng ta sẽ cùng nhau hợp lại tiêu diệt. Xong xuôi mọi việc thì tất cả lại trở về tình trạng cũ, đâu có gì là chia rẽ. Chỉ có làm như vậy mới an toàn. Nếu một trong hai người bọn họ có ý tiết lộ tung tích anh em trong nhóm của mình thì sẽ bị chúng ta phát hiện ra ngay.

Suy nghĩ một lát Trần Lâm nói tiếp:

– Nếu một trong hai người này có một người thông đồng với địch, cháu tin chắc thông tin buổi họp này đã bị lộ và sau buổi họp, bọn sát thủ thể nào cũng sẽ theo dõi đến nơi ở mới của người thứ hai. Bác biết nơi ở của họ, nên chuẩn bị phương tiện để cháu có thể bám theo tìm cách tiêu diệt bọn theo dõi. Riêng với người thông đồng, bác cũng nên cho người bí mật theo dõi vì cháu nghĩ người ấy và bọn sát thủ sẽ gặp nhau để trao đổi về nội dung buổi họp. Chừng đó ta cứ theo dấu họ là có thể biết được sào huyệt của chúng ở đâu.

Đại Kỳ vỗ tay khen:

– Diệu kế! Cháu quả là người có tâm cơ linh mẫn. Bác sẽ làm theo ý cháu.

***

Đêm cuối tháng trời tối đen như mực. Vào khoảng cuối giờ Tuất có hai chiếc thuyền nhỏ lần lượt cập vào bến Thần Quyền Môn. Hai người đàn ông lặng lẽ bước lên bờ, đại đệ tử Thần Quyền Môn là Trần Gia Huy lễ phép đón họ vào nhà. Trong bóng đêm có rất nhiều bóng người đang canh gác cẩn mật. Trần Lâm cũng có mặt trên mái nhà vừa canh gác vừa nhìn qua một lỗ nhỏ để quan sát câu chuyện bên trong gian phòng. Trần Đại Kỳ bước ra khỏi cửa đón:

– Chào hai vị, mời vào! Đi đường an toàn chứ?

Người đàn ông có khuôn mặt vuông, sắc da đỏ như vừa uống rượu lên tiếng:

– Thiết Kiếm Du Long xin chào Trần môn chủ. Môn chủ an tâm, rất an toàn. Ngô huynh thế nào?

Thiết Diện Tú Tài Ngô Sỹ Kỳ có vẻ mặt chân chính, tính khí thâm trầm, phong thái đáng để mọi người phải nể trọng. Sỹ Kỳ đáp:

– Không có gì rắc rối. Công việc của hai vị thế nào?

Đại Kỳ nói:

– Mời ngồi. Tôi thì tốt cả. Chúng ta uống vài chung rượu rồi bàn công việc.

Gia Huy đã mang rượu vào. Chàng rót rượu ra ba chiếc chung nhỏ, lễ phép:

– Mời hai vị sư bá.

Rồi bước ra ngoài khép cửa lại, đứng canh gác. Bên trong Đại Kỳ lên tiếng:

– Tình hình anh em gần đây vẫn tiếp tục bị ám sát chứng tỏ nội bộ của chúng ta có kẻ thông đồng với bọn sát thủ. Hai vị có kế sách gì an toàn hơn cho anh em không?

Mộ Dung Thao nóng nảy đáp:

– Tôi thật không hiểu nổi vì sao tin tức nơi ở mới của anh em lại bị tiết lộ. Tôi đã tự kiểm tra lại bản thân và những người chung quanh mình, tuyệt không có chút gì sơ hở cả. Cho đến giờ này tôi vẫn chưa nghĩ ra được một kế sách nào vẹn toàn. Mọi việc đều trông vào hai vị đấy.

Sỹ Kỳ nói:

– Chỉ có ba người chúng ta nắm danh sách, Mộ Dung huynh đã khẳng định mình không có sơ sót như vậy thì chỉ còn lại hai chúng tôi thôi. Bây giờ nếu tôi cũng lên tiếng khẳng định mình nữa thì chẳng hóa ra chúng ta qui phần lỗi cho Trần môn chủ hay sao?

Mộ Dung Thao mặt đỏ bừng phân bua:

– Tôi chỉ nói thật lòng mình thôi chứ tuyệt không có ý gì khác. Ngô huynh đừng nghĩ quấy.

Đại Kỳ vội nói:

– Việc đã qua, hãy bỏ qua đi, chúng ta phải tìm ra phương sách mới vẹn toàn để bảo vệ anh em. Không những vậy mà còn phải tìm cách truy tầm hung thủ để hợp sức lại diệt trừ chúng đi. Chúng ta không thể trốn tránh mãi thế này được. Phải nhanh chóng chuyển từ thế bị động sang thế chủ động.

Mộ Dung Thao nói ngay:

– Đúng vậy. Cần phải tìm ra hung thủ để tiêu diệt chúng ngay. Trần môn chủ đã có kế sách gì hay chưa?

Đại Kỳ nhìn Sỹ Kỳ nói:

– Ngô huynh bụng đầy mưu lược, xin đưa ra một phương sách vẹn toàn, chúng tôi xin làm những kẻ tùy hành.

Sỹ Kỳ trầm ngâm một lát rồi nói:

– Tôi dự trù sẽ chia anh em trong hội ra làm ba nhóm, mỗi nhóm liên lạc với một trong ba chúng ta. Sau này khi cần qui tụ đông đủ, ba chúng ta có bổn phận thông báo cho người trong nhóm mình. Làm như vậy thì anh em ở nhóm nào bị ám sát, người trưởng nhóm phải chịu một phần trách nhiệm. Nếu nhóm nào có nhiều người bị ám sát thì người trưởng nhóm đó chính là kẻ tiết lộ tin tức cho giặc. Hai vị nghĩ sao?

Đại Kỳ không khỏi phục thầm Trần Lâm, ông nhìn Ngô Sỹ Kỳ khen:

– Ý kiến hay, tôi cũng đã nghĩ đến điều này. Mộ Dung huynh thấy sao?

Mộ Dung Thao nói:

– Tôi cũng đồng ý phương án này. Việc chia nhóm tiến hành thế nào?

Sỹ Kỳ đáp:

– Căn cứ theo vùng mà phân chia. Mộ Dung huynh nắm giữ vùng Mỹ Tho cho đến Hà Tiên. Tôi lo vùng Gia Định, Bình Dương. Trần môn chủ liên lạc vùng Trấn Biên, Bà Rịa.

Đại Kỳ gật đầu:

– Phân như vậy rất hợp lý. Tôi đồng ý.

Mộ Dung Thao nói:

– Như vậy cũng được. Có điều lần trước chúng ta đề nghị anh em trong hội thay đổi chỗ ở mới, bây giờ biết đâu mà tìm đến?

Đại Kỳ đáp:

– Việc này tôi đã trù liệu. Vài hôm nữa tôi sẽ người cho người liên lạc với anh em để họ đến gặp hai vị. Sau đó hai vị nên đề nghị anh em trong nhóm của mình thay đổi chỗ ở mới lần nữa để tránh tình trạng tôi đã biết nơi ở của anh em trong nhóm của hai vị.

Mộ Dung Thao hỏi:

– Môn chủ đã nắm danh sách tất cả các anh em thì sao không giữ nguyên như thế để tiện liên lạc? Việc gì phải chia ra làm ba nhóm cho thêm rắc rối?

– Không được. Tôi chỉ là người ở đây lâu năm, thấy anh em mới sang bị chết oan ức nên lăn mình vào giúp một tay. Trách nhiệm chính phải ở hai vị chứ không phải tôi.

Sỹ Kỳ nói:

– Môn chủ vì anh em mà đứng ra nhận lãnh phần nguy hiểm. Danh sách mới đang nằm trong tay môn chủ đó cũng giống như bản án tử hình vậy. Môn chủ nên phân tán cho chúng tôi thật nhanh để tránh họa sát thân.

Đại Kỳ nói:

– Đa tạ sự quan tâm của Ngô huynh. Thật ra tôi không phải là người nắm danh sách này mà còn một người khác. Trước khi phân tán, anh em đã lần lượt gặp người này và cho nơi ở mới. Sau đêm nay thì danh sách này coi như vô hiệu lực rồi, không có gì đáng ngại nữa.

Mộ Dung Thao hỏi:

– Đó là việc lánh nạn, còn việc truy tìm hung thủ thì sao?

Đại Kỳ đáp:

– Việc này tất cả chúng ta phải cùng nhau tiến hành. Khi có tin tức gì phải báo cho nhau để cùng hành động. Chúng ta phải chủ động tấn công địch chứ không thể cứ bị động trốn tránh mãi thế này được.

Sỹ Kỳ nói:

– Tất nhiên rồi. Việc này tôi luôn canh cánh bên lòng.

– Công việc như vậy là tạm xong. Chúng ta không nên kéo dài thời gian gặp nhau. Hai vị trở về an toàn.

………….

(xem tiếp vào ngày mai)