Kỳ 162:

…………

Hai người đứng lên chào từ biệt. Đại Kỳ bước đến mở cửa tiễn khách, Gia Huy đang chờ ngoài mái hiên bước lại đưa hai người trở ra bờ sông. Trần Lâm từ mái nhà nhảy xuống cùng Đại Kỳ đi vào trong phòng. Chàng hỏi:

– Theo ý của bác, ai là người đáng khả nghi?

Đại Kỳ băn khoăn đáp:

– Bác thật sự không dám chắc. Hay là bác và cháu cùng viết tên người đó rồi đưa ra xem ý chúng ta có giống nhau không?

Trần Lâm nói ngay:

– Hay lắm!

Đại Kỳ quay sang lấy hai cây viết than, đưa cho Trần Lâm một cây. Hai người viết tên kẻ tình nghi vào lòng bàn tay mình rồi cùng đưa ra xem. Cả hai nhìn nhau bật cười.

Đại Kỳ nói:

– Bác đã chuẩn bị đủ phương tiện, cháu và Gia Huy có thể đi ngay bây giờ.

Gia Huy tiễn khách xong cũng vừa vào đến. Đại Kỳ dặn:

– Con chỉ cần theo dõi cho biết sào huyệt của bọn chúng thôi, tuyệt đối không được vào bên trong. Đừng để lộ thân phận của Thần Quyền Môn chúng ta.

Gia Huy cúi đầu:

– Dạ sư phụ.

Hai chàng thanh niên trong bộ đồ dạ hành lập tức băng mình về hướng ngã ba Sa Hà ở góc Tây Nam, lên hai chiếc thuyền nhỏ đậu sẵn bên bờ lá và chia nhau đuổi theo hai chiếc thuyền của Ngô Sỹ Kỳ, Mộ Dung Thao. Dù đêm tối không trăng, trên sông Đồng Nai số thuyền bè xuôi ngược vẫn khá nhiều, thuyền buôn lớn có mà thuyền nhỏ của ngư dân cũng có. Hai chiếc thuyền của Sỹ Kỳ và Mộ Dung Thao xuống đến vùng cù lao Long Bình thì rẽ ra hai hướng vòng theo hai cù lao khác nhau mà đi. Trần Lâm bảo anh em trên thuyền của mình bám theo thuyền của Mộ Dung Thao nhưng đi chậm lại. Đúng như dự đoán của chàng, chỉ lát sau, có một chiếc thuyền nhỏ bơi rất nhanh, vượt qua mặt thuyền của chàng để đuổi theo thuyền Mộ Dung Thao.

Mộ Dung Thao cho thuyền theo dòng Đồng Nai đến Phúc Lộc Thượng, Xá Hương, qua sông Tra Giang đến Kỳ Hôn thì trời đã sắp sáng. Mộ Dung Thao cặp thuyền vào bờ, ông lên bộ chạy nhanh đến một cây cổ thụ bên đường, dắt con ngựa đã cột sẵn ở đó ra rồi tung người lên ngựa phóng đi như bay. Trong khi đó chiếc thuyền của ông vẫn tiếp tục đi về hướng sông Cửu Long. Chiếc thuyền nhỏ kia cũng tức tốc cập vào bờ cách đó không xa và có một tên mặc y phục đen phóng lên bờ đuổi theo. Trần Lâm cũng ghé sát thuyền vào, bảo những người chèo thuyền chờ ở đấy rồi tung mình lên bờ bám sát tên mặc y phục đen.

Con ngựa của Mộ Dung Thao quả là con ngựa tốt. Tên lạ mặt có khinh công rất cao nhưng vẫn không tài nào đuổi theo kịp, chỉ một lát sau nó đã bỏ hắn ta lại phía sau một đoạn khá xa. Trần Lâm thấy đã đến lúc tiêu diệt tên giặc này nên chàng vội tăng tốc rồi tung mình vượt qua khỏi đầu hắn, đáp xuống đứng chặn ngay trước mặt. Tên nọ giật mình dừng lại, cất tiếng giận dữ hỏi:

– Ngươi là ai, sao dám chặn đường ta?

Trần Lâm lạnh lùng đáp:

– Ta là quỉ sứ đi câu hồn những tên sát thủ như ngươi. Báo tên họ đi để ta ghi vào sổ trình với Diêm Vương, nếu không sẽ trở thành con ma vất vưởng, không tên không họ thì đừng hòng đầu thai.

Qua ánh sáng lờ mờ, gã sát thủ thấy mặt tên thanh niên còn non choẹt mà lại dám ăn nói ngông cuồng nên bật cười ha hả:

– Ngươi chắc là tên điên hay là ngươi chán sống nên mới dám ăn nói ngông cuồng trước mặt ta như vậy. Nói đi, ngươi là ai? Sao lại đón đường ta?

– Ta đã nói rồi, ta là quỉ sứ đi câu hồn những tên sát thủ chuyên lén lút giết người. Ngươi báo tên họ đi rồi chết.

Tên sát thủ lại cất tiếng cười vang động cả rừng cây tĩnh mịch. Hắn ôm bụng cười ngặt nghẽo một lúc lâu. Dứt tiếng cười hắn nói lớn:

– Suốt cuộc đời ngang dọc khắp hai miền nam bắc Trường Giang, chưa một ai dám ăn nói ngông cuồng trước mặt Truy Phong Khách Điền Thông ta kiểu như tên oắt con nhà ngươi. Ngươi muốn chết thì ta sẽ mãn nguyện cho nhưng cũng nên để tên họ lại. Kiếm của ta chưa bao giờ giết kẻ vô danh.

– Có khí phách! Thôi được, nếu ngươi đỡ được một chiêu kiếm của ta thì ta sẽ báo tên họ cho ngươi biết.

Điền Thông nghe tên thanh niên nói vẻ ngạo mạn thì lửa giận trong người bỗng bốc lên, hắn quát lớn:

– Tên nhóc con này ngông cuồng thái quá! Được, rút kiếm ra đi, chỉ sợ sau một chiêu thì ngươi không còn dịp để báo tên họ nữa đâu.

Hắn rút thanh kiếm trên vai ra, thái độ tự mãn, không coi địch thủ ra gì. Trần Lâm cũng rút thanh nhuyễn kiếm, mỉm cười nói:

– Ngươi tự phụ quá, khi hối hận sẽ không kịp đấy. Ra tay đi.

Điền Thông thấy thái độ trầm tĩnh của tên thanh niên trong lòng cũng có chút ngạc nhiên, nhưng hắn vẫn rất tự tin vào đường kiếm tuyệt luân cùng thân pháp nhanh nhẹn đã đưa tên tuổi Truy Phong Khách của hắn bay khắp võ lâm Trung Nguyên. Hắn lạnh lùng nói:

– Ngươi chuẩn bị đi. Ta xuất chiêu đây.

Dứt lời, thân ảnh hắn nhích động, kiếm quang chớp ngời. Thanh nhuyễn kiếm trên tay Trần Lâm cũng chớp lên rồi mọi thứ trở lại im lặng. Chỉ còn một tiếng nói khò khè phát ra nơi cổ họng bị đâm thủng của Truy Phong Khách:

– Nhấ… ấ… t đi…i… ể… m…

Thân hình hắn ngã xuống. Trần Lâm lau máu nơi mũi kiếm.

– Ngươi cũng biết chiêu Nhất điểm hồng của ta à? Làm kiếm sĩ, không bao giờ được tự phụ đến khinh địch. Tiếc là ngươi có muốn học bài học này thì cũng đã muộn rồi.

Chàng cúi xuống lục tìm trong người hắn thì phát hiện có mấy tấm thẻ bằng đồng khắc hình Bắc Đẩu Thất tinh và một ít ngân lượng. Chàng cất mấy thứ đó vào túi, ôm xác hắn bỏ sau lùm cây rồi trở lại bờ sông lên thuyền trở về. Vừng hồng vừa hé rạng ở phương Đông.

***

Lúc Trần Lâm về đến Thần Quyền Môn đã gặp Hồng Liên ngồi chờ nơi tiểu đình trước sân. Thoáng thấy Trần Lâm, nàng mừng rỡ chạy đến hỏi han tíu tít:

– Anh đi đâu cả ngày hôm nay vậy? Em tìm anh mãi không thấy, hỏi cha và đại sư huynh thì họ chỉ ậm ừ không nói, làm em lo quá chừng, cứ tưởng anh đã về lại Quy Nhơn rồi. Mà anh đã đi đâu? Sao ăn mặc đen thui như mấy tên trộm thế này?

Trần Lâm mỉm cười đáp:

– Tôi có chút việc phải xuống Gia Định. Bác và anh Gia Huy đâu?

Hồng Liên vờ giận:

– Về đến là hỏi bác và anh Gia Huy, chẳng hỏi thăm người ta được một tiếng nào.

Trần Lâm vội nói:

– Ờ, Hồng Liên hôm nay có khỏe không? Hồng Liên vui vẻ chứ?

Hồng Liên phì cười, đưa tay đánh vào vai Trần Lâm nũng nịu:

– Ai mượn anh hỏi thăm em kiểu đó. Cha đang ở trong phòng sách, dặn em nếu anh về thì đến gặp cha ngay. Các người đang làm gì mà bí mật quá vậy?

– Không có gì đâu. Để tôi vào gặp bác trước đã.

Đại Kỳ và Gia Huy đang ở phòng sách. Thấy Trần Lâm, cả hai đều mừng rỡ. Đại Kỳ hỏi:

– Cháu về đến rồi, công việc tốt chứ? Ngồi xuống đi. Hồng Liên, con đi bảo họ mang ít thức ăn và rượu đến đây cho cha nhé. Cha có chút việc riêng cần bàn bạc, con về phòng đi.

Hồng Liên lại bị cha đuổi, nàng vừa đi vừa giận dỗi:

– Lúc nào cũng coi mình là con nít, không được nghe chuyện người lớn. Cả anh Lâm nữa, bí bí mật mật đi đâu cả ngày đêm. Mình phải theo dõi cho biết mới được.

Trần Lâm ngồi xuống chiếc trường kỷ đáp:

– Cháu đã thủ tiêu tên theo dõi rồi. Hắn tự xưng là Truy Phong Khách Điền Thông từng ngang dọc hai miền nam bắc Trường Giang. Bác xem cái này.

Chàng lấy mấy miếng thẻ đồng có hình Bắc Đẩu Thất tinh đưa cho Đại Kỳ và Gia Huy xem. Đại Kỳ nói:

– Mọi việc đều không ra ngoài dự liệu của cháu. Không ngờ một người như Ngô Sỹ Kỳ mà lại phản bội anh em. Gia Huy cũng đã theo chân bọn lạ mặt và phát hiện chúng trở về lại Diệp Sanh Ký. Sào huyệt của chúng đã tìm ra rồi nhưng có lẽ còn rất nhiều cao thủ Trung thổ đang ẩn mình trong đó.

– Đêm mai cháu phải do thám bên đó một chuyến để thăm dò thực lực của bọn chúng. Có biết rõ địch thì ta mới có kế sách đối đầu một cách hiệu quả được.

Gia Huy hỏi:

– Sao không đi ngay đêm nay mà phải đợi đến đêm mai?

Trần Lâm đáp:

– Đêm mai nếu bọn chúng vẫn chưa thấy tên Truy Phong Khách trở về thì thế nào cũng sẽ họp bọn đầu não lại để tìm cách điều tra. Đệ muốn biết mặt tất cả bọn đầu não.

Đại Kỳ nói:

– Suy luận rất chính xác. Hôm nay cháu nghỉ ngơi đi, tối mai hành sự.

Gia Huy đề nghị:

– Tôi cùng đi với Lâm đệ được không?

Trần Lâm nói:

– Đệ nghĩ không nên. Thần Quyền Môn không nên ra mặt chống đối trực diện với chúng. Đợi khi nào nắm rõ tình hình địch, chúng ta sẽ có kế hoạch lớn tiêu trừ, chừng đó nếu cần ra mặt cũng chưa muộn.

Đại Kỳ nói:

– Việc này khá nguy hiểm, cháu phải cẩn thận.

– Dạ, cháu biết.

……….

(xem tiếp vào ngày mai)