Kỳ 163:

………..

Hôm sau, Trần Lâm cùng Hồng Liên tản bộ dọc bờ Sa Hà ngoạn cảnh nhưng thực chất mục đích của chàng là để quan sát địa thế khu trang viện mới xây lại sau cơn binh biến của hãng Diệp Sanh Ký. Hồng Liên cứ hỏi đi hỏi lại bí mật mà chàng và cha đang bàn bạc làm Trần Lâm phải khéo léo lắm mới không để lộ ra.

Giờ Tuất đêm đó, chàng nai nịt gọn gàng, mặc đồ dạ hành, che mặt bằng vải đen, nương mình theo bóng tối chạy như bay về phía hãng Diệp Sanh Ký. Khi chàng vừa hút bóng thì một bóng đen khác, thân hình nhỏ nhắn hơn cũng lao vút theo sau. Đêm đầu tháng, bầu trời lại nhiều mây nên tối đen như mực. Trần Lâm nhún mình vượt bức tường cao bao bọc khuôn viên Diệp Sanh Ký rồi nhẹ nhàng phóng lên mái ngói tòa trang viện. Thấy tòa nhà lớn nhất ở giữa có ánh sáng tỏa ra lờ mờ, chàng liền băng mình đến đó, nằm áp tai xuống nghe ngóng. Bên trong có tiếng của nhiều người đang nói chuyện. Một người nói:

– Lạ thật, sao đến giờ này mà Điền Thông còn chưa về tới? Không lẽ hắn gặp trở ngại gì sao?

Một tiếng nói khác vang lên:

– Chắc là không đâu. Thân thủ của hắn khắp bầu trời Đại Việt này khó có ai làm gì nổi. Chắc trên đường đi hắn phát hiện chuyện lạ nên chưa về tới mà thôi.

Trần Lâm cười thầm trong bụng bèn dùng thế Đảo quyển châu liêm nhìn ngược vào bên trong gian phòng. Giữa gian phòng là một bộ trường kỷ, trên chiếc ghế lớn đặt ở đầu bàn có một người thanh niên chừng hai sáu, hai bảy tuổi đang ngồi khoanh tay, nét mặt tuấn tú nhưng rất lạnh lùng, kiêu ngạo. Có chín người đàn ông tuổi tác khác nhau đang ngồi trên những chiếc ghế đặt hai bên chiếc bàn dài. Người thanh niên cất tiếng hỏi:

– Ngô Sỹ Kỳ đã nói gì với ông, Dương Thiết Thủ?

Người được gọi là Dương Thiết Thủ có thân hình vạm vỡ với một chiếc đầu trọc bóng loáng, da mặt đen sì trông hung tợn như một tay đao phủ. Hắn nghe hỏi liền cung kính đáp:

– Thưa công tử, hắn nói nay mai Đại Kỳ sẽ nhắn cho bọn phản tặc tùy từng vùng mà đến gặp hắn cùng Mộ Dung Thao và Đại Kỳ để báo nơi liên lạc mới. Như vậy sẽ có ba bảng danh sách mới.

– Tên Đại Kỳ hiện đang nắm toàn bộ danh sách của bọn phản tặc?

– Dạ đúng vậy. Nhưng Sỹ Kỳ nói hắn hiện không giữ danh sách đó mà là một người khác. Còn người đó là ai, Sỹ Kỳ nói hắn không dám hỏi. Hơn nữa sau buổi họp, danh sách đó cũng không còn hữu dụng nữa.

– Chúng ta đã lần lượt thủ tiêu được hơn mười lăm tên phản tặc, nhưng còn ít nhất là ba mươi tên khác cần phải trừ đi. Hồng Sanh, ông tính coi phải làm thế nào, ta không thể ở lâu bên này được.

Diệp Hồng Sanh ngồi ở chiếc ghế đầu dãy nghe hỏi liền đáp:

– Công tử cho tôi thêm chút thời gian. Tất cả bọn chúng đã thay đổi chỗ ở nên khó lòng tìm ra trong một sớm một chiều.

Một tên có bộ mặt hung dữ với chiếc thẹo dài bên trán phải lên tiếng:

– Hay là chúng ta tóm cổ tên Trần Đại Kỳ về tra khảo, bắt hắn nói ra bảng danh sách liên lạc.

Hồng Sanh vội nói:

– Không được! Khưu huynh không nên nóng nảy. Trần gia và Dương gia là hai đại công thần của Đại Việt, đụng đến họ là đụng tới phủ Trấn Biên. Hiện nay, Nguyễn Cư Trinh đang làm Điều khiển ở đây, ông ta vốn là tay thao lược và mưu trí, vả lại ông ta vừa bình định Cao Miên xong nên có đại binh trong tay. Chúng ta làm càn sẽ bị đại họa lâm đầu.

Tên họ Khưu nói lớn:

– Chẳng lẽ chúng ta cứ ngồi đây mà chờ sung rụng hay sao? Hay là khi nào Ngô Sỹ Kỳ có danh sách mới, chúng ta cứ tìm đến giết sạch những tên trong danh sách này rồi từ từ tìm ra những tên khác.

Thiết Thủ nói:

– Làm vậy cũng không ổn vì như thế chẳng khác nào ta tố cáo Sỹ Kỳ là người của ta, hắn sẽ bị bọn phản tặc tiêu diệt ngay, như vậy thì còn ai làm nội ứng? Hơn nữa công tử cũng đã hứa với hắn rồi.

Tên họ Khưu nóng nảy nói:

– Thế này không được, thế kia cũng không được. Công tử bảo chúng ta phải làm gì bây giờ? Liêm Trinh tôi thật hết kiên nhẫn rồi.

Trần Lâm bên ngoài nghe hắn mang họ Khưu mà lại tự xưng là Liêm Trinh thì ngạc nhiên tự hỏi:

– Hắn tự xưng là Liêm Trinh, tên của một trong bảy vì sao thuộc chòm sao Bắc Đẩu là sao nhỉ? Không lẽ hắn là một trong bảy tên giữ trận của Võ Đang Thất tinh kiếm trận ư? Đúng rồi, chẳng thế mà bọn chúng dùng dấu hiệu Bắc Đẩu Thất tinh để lưu lại sau khi giết người.

Chợt tên công tử nói:

– Ngươi đừng làm rộn lên. Hãy kiên nhẫn. Giờ này mà Điền Thông chưa về thì chắc là có chuyện không hay rồi, các ngươi tìm thử xem đã có chuyện gì xảy ra với hắn. Bọn chèo thuyền cho hắn đã nói gì?

Hồng Sanh đáp:

– Chúng bảo khi xuống đến Kỳ Hôn thì tên Mộ Dung Thao bỏ thuyền lên bộ, Điền Thông liền lên bộ đuổi theo, bảo bọn chúng trở về trước.

Thiết Thủ nói:

– Với thân thủ của Truy Phong Khách thì lẽ ra hắn đã về đến nơi mới phải. Sáng mai, chúng ta trở lại Kỳ Hôn rồi lần theo dấu vết xem sao. Công tử nói đúng, chắc đã xảy ra chuyện rồi.

Bỗng có tiếng quát lớn bên ngoài:

– Ai đó?

Trần Lâm giật mình tưởng rằng mình đã bị phát hiện. Chàng bật người trở lên rồi nằm áp sát xuống mái ngói vận công chờ đợi bất trắc. Phía dưới sân có tiếng đao kiếm chạm nhau và tiếng người vang lên:

– Ngươi là ai mà dám to gan vào đây thám thính hả?

Lúc đó mấy người trong nhà nghe động đã bước ra bên ngoài, mấy ngọn đuốc được thắp sáng lên. Trần Lâm thấy có một người mặc đồ đen, dáng mảnh mai, mặt bịt kín bởi tấm vải đen đang bị năm sáu tên võ sĩ Kim Cương Môn bao vây. Người áo đen không trả lời, tay kiếm thình lình phóng thật nhanh một chiêu hiểm ác vào một tên. Tên này giật mình nhảy lùi về phía sau tránh đòn. Người áo đen thân pháp mau lẹ nhảy vọt về hướng đó rồi tung người định nhảy lên mái nhà. Nhưng mới lên đến nửa chừng thì một bóng người đứng dưới thềm đã vọt lên, thanh kiếm trong tay hắn phạt thẳng vào người áo đen. Người áo đen vội uốn cong mình, thanh kiếm trong tay vút ra một chiêu đánh bạt thanh kiếm của tên nọ, nhưng do đã lỡ bộ nên đành mượn đà đáp xuống sân trở lại. Tên vừa nhảy lên tung chiêu kiếm lúc nãy chính là gã mặt thẹo có biệt hiệu Liêm Trinh. Hắn buột miệng khen:

– Thân thủ khá lắm! Thảo nào ngươi dám lén lút vào đây. Đỡ tiếp của ta một kiếm nữa xem sao.

Dứt lời, thanh kiếm trong tay hắn lại phóng ra, lưỡi kiếm như chiếc cầu vồng chụp xuống đầu người áo đen. Người áo đen thân pháp rất nhanh nhẹn, lưỡi kiếm trong tay như con rồng lao nhanh vào vùng kiếm quang của Liêm Trinh. Hai thanh kiếm chạm nhau đánh choang một tiếng, thanh kiếm trên tay người áo đen liền biến thế, lưỡi kiếm như con rồng lượn qua rồi lao nhanh vào mặt tên Liêm Trinh. Hắn kinh khiếp la lớn:

– Kiếm hay!

Và lạng người né đòn, đồng thời thanh kiếm cũng vung lên xuất chiêu phản công. Trần Lâm nhìn thấy chiêu kiếm của người áo đen thì than thầm: “Thì ra là Hồng Liên. Cô gái này thật không biết trời cao đất dày là gì. Nếu để chúng bắt được e hỏng bét mọi chuyện!” Chàng liền tung người lao xuống, thanh nhuyễn kiếm nhoáng lên vụt thẳng vào thanh kiếm của Liêm Trinh, hất nó bay ngược trở lại. Chàng đáp xuống cạnh Hồng Liên, vội nói nhỏ:

– Bạn mau chạy đi, để chúng bắt được thì cả nhà bạn sẽ bị họa lớn đó. Việc ở đây cứ để tôi lo.

Hồng Liên biết người mới đến là Trần Lâm nên nói:

– Còn anh, không thể bỏ anh ở lại một mình được.

Tên Liêm Trinh bị Trần Lâm gạt văng thanh kiếm thì lòng rất đỗi kinh ngạc. Hắn không ngờ kẻ mới đến lại có thân thủ mau lẹ và kình lực ghê hồn như vậy. Khi thấy hai người thầm thì nói chuyện với nhau, hắn liền vung kiếm tấn công. Trần Lâm vội xuất kiếm ra đỡ, chàng gắt:

– Tôi tự thoát thân được. Bạn không đi nhanh là tự giết cả nhà mình đấy. Đi mau đi!

Hồng Liên ngập ngừng:

– Nhưng…

Trần Lâm rất hiểu tính nết cô gái ngang bướng này, nếu không có thái độ dứt khoát thì chắc chắn nàng ta sẽ không chịu đi. Chàng giả bộ giận, gằn giọng quát khẽ:

– Không nhưng nhị gì cả. Bạn không nghe lời thì tôi sẽ giận bạn suốt đời. Theo tôi rồi chạy đi.

Dứt lời, tay trái chàng nắm lấy cánh tay Hồng Liên và phóng người tới trước như cơn lốc. Còn thanh kiếm trên tay phải như một vầng hào quang chụp xuống đầu tên Liêm Trinh. Đồng thời chàng vọt mình lên cao, đẩy cả thân người của Hồng Liên lên đầu tường, miệng hét lớn, giọng đầy giận dữ:

– Chạy đi!

…………

(xem tiếp vào ngày mai)