Kỳ 165

………

Bọn người Diệp Sanh Ký trông thấy sức mạnh kinh hồn của người bịt mặt thì lòng không khỏi chấn động. Nhưng sau một thoáng sững sờ, cùng lúc bốn bóng người trong bọn chúng liền từ dưới phóng lên, bốn thanh kiếm công thẳng vào Trần Lâm. Một tên nói:

– Chạy được à?

Trần Lâm vội uốn cong người, múa tít thanh kiếm gạt bốn đường kiếm đang lao tới rồi mượn đà đáp xuống trở lại mặt đất. Hồng Liên nghe tiếng hét đầy giận dữ của Trần Lâm thì lòng hoảng sợ vô cùng, chân vừa chạm đầu tường, nàng đã nghe thấy nhiều tiếng vun vút của ám khí xé gió bắn tới. Nàng liền vung kiếm gạt phăng những ám khí rồi vội vàng nhún chân phóng đi như con dơi đêm biến mất vào bóng tối.

Trần Lâm chân vừa chạm đất đã bị bốn tên lúc nãy bao vây. Liêm Trinh lên tiếng hỏi:

– Bọn các ngươi là ai, đang đêm lén lút vào đây làm gì?

Trần Lâm đáp, giọng tỉnh khô có vẻ châm chọc:

– Nghe nói Diệp Sanh Ký chứa nhiều châu báu nên muốn vào mượn đỡ một ít để giúp cho người nghèo. Không ngờ các vị lại canh phòng nghiêm mật đến thế. Các vị đã đông, lại toàn cao thủ thượng thặng của Trung thổ, ta nghĩ chắc các vị còn có những âm mưu phản nghịch gì khác như lúc xưa chứ không phải chỉ vì canh giữ của cải mà thôi. Đúng không?

Liêm Trinh vốn là người nóng tính, hắn nghe tên lạ mặt ăn nói đầy vẻ giễu cợt thì lửa giận bốc lên. Hắn gằn giọng:

– Bọn ta đang có âm mưu phản nghịch đây, ngươi làm gì được?

Trần Lâm cố chọc hắn giận nên chàng cất tiếng cười ha hả hỏi:

– Phản nghịch? Ha ha… Các ngươi so với Lý Văn Quang năm xưa thế nào?

Tên công tử đang khoanh tay đứng im lặng nơi thềm nhà lạnh lùng theo dõi khi nghe nhắc đến Lý Văn Quang thì bỗng gằn giọng hét lên:

– Giết hắn cho ta!

Tức thì có ba tên kiếm thủ nữa bước ra dàn thành trận thế bao vây Trần Lâm. Bên ngoài còn lại ba người là tên công tử kiêu ngạo, Diệp Hồng Sanh và Dương Thiết Thủ đứng lược trận. Trần Lâm đưa mắt quan sát rất nhanh, chàng biết chúng đang bày Thất tinh kiếm trận của Võ Đang. Về nguyên lý, tất cả các trận pháp đều không ngoài qui luật tương sinh tương khắc của ngũ hành và sự biến thiên của âm dương. Chàng đã được sư phụ chỉ dạy rất tường tận về những điều này cho nên sau khi quan sát, chàng đã biết được thế trận nhờ vào vị trí thứ năm của tên Liêm Trinh.

Bắc Đẩu Thất tinh là bảy vì sao thuộc chòm sao Đại Hùng ở vùng trời Bắc gồm những sao: Tham Lang Tinh, Cự Môn Tinh, Lộc Tồn Tinh, Văn Khúc Tinh, Liêm Trinh Tinh, Vũ Khúc Tinh và Phá Quân Tinh. Trận Thất tinh dùng sao Văn Khúc ở giữa làm chủ tinh để phát động trận thế, phối hợp theo phương thức bốn công, ba thủ và thay đổi nhau liên hoàn để tấn công mục tiêu giữa trận. Riêng sao chủ tể Văn Khúc thì luôn luôn ở thế chủ công.

Trần Lâm tính toán rất nhanh, muốn phá trận này tất phải tiêu diệt tên ở vị trí Văn Khúc. Cái khó là một khi Văn Khúc bị tấn công thì cả sáu sao còn lại đều tấn công hỗ trợ và bảo vệ, nếu người phá trận không có một chiêu thức thần tốc thì e rằng sẽ bị thiệt mạng bởi sáu lưỡi kiếm cùng tấn công một lúc. Chàng quan sát tên Văn Khúc, thấy hắn ta là một hán tử trung niên, dáng người nho nhã với nét mặt âm trầm, lạnh lẽo, đôi mắt thần quang nội liễm. Điều đó chứng tỏ hắn là một tay kiếm đáng sợ, muốn một kiếm hạ được hắn mà không bị mất mạng với sáu tên còn lại thì đúng là chuyện khó mà chắc chắn được. Nghĩ xong, chàng quyết định chờ thế trận phát động rồi tùy cơ ứng biến. Chàng nhìn qua một lượt bảy tên kiếm thủ nói:

– Ta từng nghe Võ Đang Thất tinh kiếm trận lẫy lừng võ lâm Trung thổ, hôm nay có dịp được thử qua, thật là một kinh nghiệm đầy lý thú.

Tên Văn Khúc hừ mũi nói:

– Ngươi vừa nhìn đã biết ngay là trận Thất tinh của Võ Đang, kể cũng là người có kiến thức. Có điều kinh nghiệm này chẳng lý thú gì đâu vì ngươi đã bị ban cho bản án tử rồi.

Trần Lâm vờ kinh ngạc hỏi:

– Án tử hình? Ai có quyền ban cho ta bản án tử đó?

Liêm Trinh nói:

– Lời nói của công tử lúc nãy chính là bản án tử dành cho ngươi đấy. Ngươi chuẩn bị đi chầu Diêm Vương là vừa.

– Với một trận pháp cỏn con này mà có thể làm thành bản án tử hình cho ta ư? Ha ha…

Văn Khúc nghe lời giễu cợt của Trần Lâm liền nhíu mày, hắn lạnh lùng nói:

– Tên nhãi con An Nam này thật không biết trời cao đất dày là gì. Giết hắn đi!

Hắn vừa dứt lời thì trận thế bắt đầu phát động. Bảy tên kiếm thủ tạo thành hai vòng vây, bốn trong, ba ngoài di chuyển thật nhanh chung quanh Trần Lâm cốt làm cho đối phương rối loạn tinh thần trước khi tấn công. Trần Lâm đứng im lặng giữa trận, tay kiếm chĩa xiên xuống đất, tinh thần ngưng trọng nhưng ánh mắt không rời khỏi tên Văn Khúc. Tên này thấy đối phương không rời mắt khỏi mình thì biết ngay địch thủ đã hiểu rõ nguyên lý của trận pháp. Hắn di chuyển nhanh hơn rồi bất thần phóng kiếm công thẳng vào mặt Trần Lâm. Tức thì ba thanh kiếm khác cũng nhoáng lên, nhắm vào khắp các bộ vị thượng hạ bàn của chàng bắn tới. Trần Lâm chân đạp Cửu cung di ảnh bộ pháp, thân ảnh chàng như bóng ma len lỏi trong vầng kiếm quang của địch, tay kiếm vung lên một vòng phong tỏa cả bốn thanh kiếm của đối phương. Chàng chưa kịp biến chiêu thì ba thanh kiếm khác đã như chớp công vào. Trần Lâm di chuyển thân hình, thanh kiếm lại vút ra đón những mũi kiếm của địch, nhưng chàng vừa đỡ được ba thanh kiếm sau thì bốn thanh kiếm khác với tốc độ vừa nhanh vừa hiểm hóc lại xé gió lao vào. Cũng may bảy tay kiếm thủ này sức lực không đồng đều nhau, lại mới luyện tập trận pháp nên họ chỉ ra chiêu và phối hợp dựa trên lý thuyết bài bản chứ chưa đạt đến sự biến hóa tinh vi. Nhờ vậy, với bộ pháp Cửu cung di ảnh, Trần Lâm đã cầm cự được một thời gian. Tuy chưa bị bại nhưng Trần Lâm cũng đã trúng vài nhát kiếm ở lưng. Chàng ở trong thế bị động hoàn toàn, chỉ còn biết đỡ gạt những đường kiếm tấn công của đối phương mà chưa phản công được chiêu nào.

Trần Lâm vừa đánh vừa nhủ thầm: “Cứ tình hình này thì nếu không bị trúng kiếm cũng sẽ bị kiệt sức mà chết, phải đánh liều một phen mới có cơ may phá được trận này”. Linh cơ xuất động, khi nghĩ đến bộ pháp Cửu cung của mình chàng mới để ý đến bộ pháp di chuyển của bảy tên kiếm thủ. Bọn chúng chú trọng phối hợp tay kiếm với nhau cho ăn ý, còn bộ pháp thì có khi không đồng nhất. Chàng bèn dùng tay trái rút nhanh ngọn roi ra rồi thình lình hạ thấp người xuống, tay kiếm xoay tròn trên đầu để đỡ những đường kiềm tấn công, trong khi đó ngọn roi quét thành một vòng tròn ngược chiều với vòng di chuyển của bọn kiếm sĩ. Cú ra đòn hết sức đột ngột, ngoài sự tưởng tượng của cả bảy tên kiếm sĩ, hơn nữa chúng đang chú tâm vào việc tấn công ở thượng bàn nên đã có bốn tên bị cây roi quét trúng vào chân té nhào. Trần Lâm không bỏ lỡ cơ hội, chàng vội tung người lên cao lướt ra ngoài trận đáp xuống. Tuy thoát được khỏi trận nhưng chàng không khỏi một phen kinh hãi trước uy lực của kiếm trận này. Nơi các vết thương, máu chảy ra ướt cả lưng áo.

Trên trời lúc này mây đen đang vần vũ, gió bắt đầu thổi mạnh báo hiệu một cơn mưa lớn, những tia chớp ở phương Đông nhoáng lên át hẳn ánh sáng chập chờn của những cây đuốc. Tên Lãnh công tử bỗng bước đến, lạnh lùng ra lệnh:

– Các ngươi lui ra!

Bảy tên kiếm thủ nghe lệnh bèn cúi đầu lui ra. Tên Lãnh công tử đưa ánh mắt lấp loáng như điện trong ánh đuốc nhìn Trần Lâm nói:

– Từ khi ta hạ sơn đến giờ chưa hề gặp được một tay kiếm nào giỏi như các hạ. Bất kể các hạ đang đêm lén lút đến đây với mục đích gì, nếu có thể đỡ được ba chiêu kiếm của ta thì các hạ có quyền tự do ra về. Chuẩn bị đi.

Giọng của hắn lạnh băng, ánh mắt đầy kiêu ngạo bắn ra những tia sáng như muốn cắt thịt đối phương. Ba chiêu kiếm mà hắn dựa vào đó để ngạo thị giang hồ chính là tinh hoa của bài Thất tinh kiếm pháp của Võ Đang mà hắn đã rút tỉa ra. Với thiên khiếu võ học trời sinh và lòng đam mê kiếm thuật từ bé, bằng ba chiêu kiếm này hắn đã có thể đả bại được cả sư phụ của mình là đương kim chưởng môn phái Võ Đang, cũng là người được giới võ lâm Trung thổ tôn xưng danh hiệu Thiên hạ Đệ nhất kiếm thủ.

Trần Lâm nhìn thấy khí thế của tên công tử thì thầm nghĩ: “Tên này sát khí rất mạnh, tia mắt sắc như dao mà không chút dao động, chứng tỏ nội lực lẫn định lực của hắn đã đạt đến mức tối cao. Hắn chỉ dùng ba chiêu thì ta cũng dùng ba chiêu để thử nghiệm xem ba chiêu kiếm của mình thế nào”. Chàng quấn cây roi vào lưng, thản nhiên nói:

– Khí thế của các hạ ta cũng mới được gặp lần đầu. Xuất chiêu đi.

Tên công tử đưa tay ra, Dương Thiết Thủ liền bước tới đưa thanh kiếm đang cầm trong tay cho hắn. Tên công tử rút kiếm, cả hai người đứng im lặng nhìn nhau. Sát khí tỏa ra lạnh buốt khiến những người đứng chung quanh phải tự động lùi ra sau hai ba bước. Bỗng tên công tử hét lớn một tiếng, thân ảnh nhích động, kiếm quang tạo thành một vòng tròn lớn chụp xuống đầu địch thủ. Trần Lâm di động thân ảnh, thanh kiếm trong tay cũng chớp ngời lao vút vào vòng kiếm quang của đối phương. Keng keng, tiếng hai thanh kiếm chạm nhau vang dội trong màn đêm, hai bóng người dạt ra. Chiêu thứ nhất đã qua, chưa bên nào chiếm ưu thế. Sau một khoảnh khắc im lặng, tên công tử lại thét to một tiếng, thân hình hắn bỗng bốc lên cao, thanh kiếm trong tay bắn ra bảy điểm hàn quang như bảy ngôi sao bạc nhắm vào bảy tử huyệt trên người đối phương xẹt tới như điện chớp. Tên Văn Khúc đứng bên ngoài nói nhỏ:

– Bắc Đẩu hàn tinh!

Trần Lâm đảo bộ, thanh kiếm trong tay nhoáng lên tạo thành bảy vòng tròn nhỏ nhắm vào bảy ngôi sao đang xẹt tới. Bảy tiếng keng vang lên, hai bóng người lại tách ra trở về vị trí cũ. Chiêu kiếm vừa rồi đã làm nơi ngực phải của Trần Lâm thủng một lỗ, máu tươi trào ra. Trên ngực của tên công tử máu cũng đã nhuộm đỏ, trong tia mắt hắn lộ rõ sự kinh ngạc đến tột cùng. Đây là lần đầu tiên hắn sử dụng chiêu Bắc Đẩu hàn tinh mà đối phương không bị thảm bại, lại còn gây thương tích cho hắn. Hắn phẫn nộ thét lớn một tiếng, thân hình vút lên cao, thanh kiếm trong tay xoáy thành những vòng tròn ban đầu nhỏ sau lớn dần và cuối cùng là tạo thành hàng trăm ngàn vòng tròn xoáy mạnh như cơn lốc liên miên không dứt chụp xuống đầu đối phương. Đó là tinh hoa của tuyệt chiêu cuối cùng trong Thất tinh kiếm pháp, chiêu Mãn thiên tinh đẩu. Tuy nhiên hắn đã biến chế thêm phần tinh vi hơn, uy lực lớn hơn và đặt cho nó cái tên khác là Uy trấn càn khôn.

Trần Lâm sau khi phá trận và chống đỡ hai chiêu kiếm vừa qua đã khiến máu từ các vết thương chảy ra khá nhiều, chân khí trong người hao tổn không ít. Chàng biết chiêu cuối cùng mà đối phương tung ra sẽ hung hiểm hơn nhiều nên nếu cứ bị động thủ thế thì e rằng sẽ chết dưới tay địch, vì vậy chàng quyết định lấy công làm thủ. Khi thân hình của tên Lãnh công tử vừa vút lên cao thì chàng cũng tung người lên theo, đồng thời tay trái rút nhanh cây roi ra. Lúc những vòng tròn liên tục phát ra từ thanh kiếm của tên Lãnh công tử bắn tới, chàng quyết định ra chiêu theo lối đồng qui ư tận. Cây roi trong tay lao thẳng vào trung tâm vòng xoáy của kiếm khí đối phương, đồng thời thanh nhuyễn kiếm trong tay phải cũng xuất chiêu Nhất điểm hồng thích nhanh vào yết hầu địch thủ. Chàng ra chiêu này với dự tính là nếu tên Lãnh công tử vẫn lao chiêu kiếm vào thì cánh tay trái của chàng sẽ bị tiện đứt nhưng đổi lại hắn sẽ bị thiệt mạng bởi chiêu kiếm Nhất điểm hồng. Tất nhiên tên Lãnh công tử không dại gì đánh đổi, hắn buộc phải biến chiêu.

Và đúng như tính toán của chàng, tên Lãnh công tử đang từ trên cao lao xuống bỗng nhận ra lối phản công hết sức mạo hiểm của đối phương thì hoảng hồn, hắn vội xoay nhanh thanh kiếm biến từ thế công thẳng sang thế gạt chếch xiên ngang để đập vào cây roi. Đồng thời hắn uốn cong người về phía sau để né mũi kiếm của đối phương, nương theo lực đập của thanh kiếm vào cây roi mà tung ngược ra sau đáp xuống. Thân pháp của hắn rất linh diệu, cách biến chiêu cũng thật tuyệt vời. Trần Lâm ra chiêu này xong, khí lực trong người đã gần cạn. Chàng đáp xuống đất, hai chân lảo đảo phải dùng cây roi chống một bên mới đứng vững. Mọi người đều không nín được tiếng ồ kinh ngạc và khiếp hãi. Tên công tử sau khi thoát chết trong đường tơ kẽ tóc mới bàng hoàng cất tiếng:

– Các hạ chính là đối thủ duy nhất của ta. Lần sau nếu gặp lại hoặc là ta, hoặc là các hạ phải có một người chết. Giờ các hạ đi đi.

Trần Lâm tra thanh nhuyễn kiếm vào vỏ nói:

– Mong còn gặp lại!

Xong chàng quay người, mượn cây roi chống mạnh xuống đất phóng vút qua tường rồi lao đi, mất hút trong bóng đêm. Một tiếng sấm nổ vang kèm theo ánh tia chớp vằn vện khắp bầu trời, mưa đổ như trút nước xuống toàn vùng cảng thị Cù lao Phố.

***

Xem tiếp vào ngày mai:

 

Hồi thứ hai mươi bảy

Thân hồng nhan Lệ Chi khóc đời bạc hạnh

Trận ngũ hành đại phá Bắc Đẩu Thất tinh

*

Cuối hồi mời thưởng thức âm nhạc thư giãn:

Paul-Mauriat – Viens-Viens