Kỳ 169:

………..

Sau biến cố đó, Hồng Liên đã thay đổi được tính tình trẻ con quen được cưng chiều của mình. Trong trái tim mới lớn của nàng, dáng dấp người bạn nhỏ của thuở xưa chợt trở thành một thần tượng, một chàng trai rất mực tài ba và hào hùng. Nhịp đập trái tim của nàng như bị chao đảo khiến cho phần nữ tính của một thiếu nữ đến tuổi trưởng thành trỗi dậy. Những nét thùy mị, yểu điệu, thướt tha bỗng thay thế nét hồn nhiên, nghịch ngợm trong con người cũ của nàng.

Sáu ngày sau khi Đại Kỳ gởi phi vũ truyền thư, ông đã nhận được hồi âm. Trong thư Đại Bằng phúc đáp Tiểu Phi đã tìm gặp Bàng Châu và hai người đang trên đường vào Nam. Khi họ đến Cù lao Phố thì trời đã vào đông. Dương Quán Nhật cũng đã có mặt ở Thần Quyền Môn một hôm trước. Đêm hôm sau, Gia Huy đã bí mật đưa bốn chàng hiệp sĩ trẻ lên chùa Bửu Long gặp sư thúc Từ Năng để cùng nhau luyện tập cách phá trận Thất tinh của Võ Đang.

Trần Lâm đem nguyên tắc vận hành của trận Thất tinh và sự biến hóa của nó ra trình bày cho mọi người nghe. Sau đó chàng đưa ra phương thức phá trận dựa trên nguyên lý tứ tượng sinh bát quái, phối hợp với bộ pháp Cửu cung di ảnh của chàng. Sư Từ Năng giữ vai trò chủ trận, án ngự ở trung cung thuộc hành Thổ để vừa bảo vệ, vừa hỗ trợ tấn công. Trong khi bốn người kia, mỗi người giữ một phương vị còn lại của ngũ hành: Quán Nhật với cây Luyện Tử thương án giữ Kim vị ở phía tây, Gia Huy với thanh trường kiếm án giữ Mộc vị ở phía đông, Tiểu Phi với thanh kim kiếm án giữ Thủy vị ở phương bắc và Bàng Châu với cây đồng côn án giữ Hỏa vị ở phương nam. Trận pháp này bố trí theo ngũ hành nhưng khi phát động thì dùng trung cung làm chủ. Các phương vị bên ngoài di chuyển theo Cửu cung bộ pháp, dựa trên nguyên tắc tứ tượng sinh bát quái mà biến hóa. Tuy năm người đều là cao thủ tuyệt đỉnh nhưng cũng phải mất nửa tháng ròng họ mới thật sự phát huy được hết sức mạnh của trận pháp. Sau lần tập dợt cuối cùng, Từ Năng nói:

– A Di Đà Phật! Trận pháp này uy lực thật ghê gớm, sự phối hợp của năm người có thể tiêu diệt được cả trăm địch thủ như trở bàn tay. Nếu đối phương không phải là những người đáng chết thì nên niệm đức hiếu sinh mà nương tay cho họ. Chỉ e rằng một khi đối trận thì không thể nương tay được mà thôi. Lâm thí chủ đã học nó ở đâu vậy?

Trần Lâm đáp:

– Tiểu điệt bị hãm trong trận Thất tinh suýt bỏ mạng nên thời gian qua đã nghiền ngẫm mà nghĩ ra cách phối hợp này, dựa trên căn bản của Ngũ hành trận pháp mà lúc trước sư phụ mình đã dạy.

– Ta vì sự an toàn cho đồng đạo Minh Hương nên e rằng phải phạm vào sát giới mất rồi.

Gia Huy nói:

– Bọn sát thủ của nhà Thanh đã coi thường triều đình Chúa Nguyễn, dám đuổi giết kẻ thù của chúng sang đến tận Đại Việt này, trừ khử họ đi vừa đem lại sự an toàn cho anh em Minh Hương mà cũng vừa là một bài học cảnh cáo bọn nhà Thanh không nên xem thường chúng ta. Nếu không trừ đi, e rằng mai này cả nhà sư phụ con cũng sẽ bị chúng hại chết. Giết một người mà cứu trăm người, sư thúc đâu cần sợ phạm sát giới.

Từ Năng thở dài:

– A Di Đà Phật, sự thể ắt phải như vậy rồi.

Trần Lâm nói:

– Đêm nay bọn tiểu điệt trở về Thần Quyền Môn, khi nào kế hoạch sắp đặt xong sẽ báo cho đại sư hay.

Từ Năng nói:

– Ta chỉ lộ diện để giúp thí chủ một lần thôi. Nên sắp đặt kế hoạch cho chu toàn để tránh phải động đao kiếm lần thứ hai.

– Dạ, tiểu điệt hiểu.

Họ về đến Thần Quyền Môn thì đã gần nửa khuya. Đại Kỳ gọi tất cả vào phòng sách hỏi:

– Công việc thế nào?

Trần Lâm đáp:

– Đã hoàn thành trận pháp. Bây giờ chúng ta có thể sắp đặt kế hoạch để tiêu diệt bọn chúng.

Đại Kỳ bảo Gia Huy:

– Con mang rượu ra đây, chúng ta phải uống mừng thế trận đã hoàn thành.

Gia Huy vội đi lấy rượu, Đại Kỳ hỏi:

– Theo ý cháu ta phải làm gì?

Trần Lâm đáp:

– Bác chọn ra chừng mười người có võ công cao nhất trong số thành viên của hội, kể cả những người có trong danh sách của Ngô Sỹ Kỳ. Sau đó nhờ Mộ Dung Thao gởi thư mời họ đến dự một cuộc họp vào cuối giờ Tuất đêm hai mươi tháng mười một. Nói là bàn cách tiêu diệt bọn sát thủ vì đã lần ra được dấu vết sào huyệt của chúng.

– Ý cháu là muốn thông qua Sỹ Kỳ, dụ bọn chúng đến nơi họp phải không?

– Dạ, đúng vậy. Nếu bọn chúng muốn tiêu diệt hai người thủ lãnh và mười cao thủ hạng nhất của hội tất phải huy động toàn bộ lực lượng đến, kể cả tên Lý Thiếu Thu và Diệp Hồng Sanh. Chừng đó trận Thất tinh của chúng đã có người đối phó, tên Thiếu Thu cháu phụ trách, chỉ còn tên Dương Thiết Thủ, Sỹ Kỳ và Hồng Sanh cùng đám đệ tử Kim Cương Môn thì để cho anh em trong hội đối phó. Nếu tình thế không bắt buộc, bác có thể không cần phải ra tay.

– Tuyệt diệu! Lần này bọn chúng không sa lưới mới đúng là chuyện lạ. Cháu đã dự trù địa điểm gặp mặt chưa?

– Hôm trước sư thúc Từ Năng có đưa cháu đến thăm chùa Hội Sơn ở núi Châu Thới. Ở sườn núi phía đông cạnh hồ nước lớn cháu thấy có một khe núi cụt rất lớn, nếu chúng ta dụ được bọn chúng vào đó thì khe núi cụt kia sẽ trở thành thế thiên la địa võng, rất có lợi cho chúng ta bao vây tiêu diệt địch.

Bàng Châu nói:

– Lâm đệ quả thật có con mắt của một nhà tướng lãnh cầm quân. Hôm đó, tôi cũng cùng đi dạo vậy mà không nhìn ra được sự hiểm yếu của khe núi cụt đó.

Trần Lâm mỉm cười:

– Trương huynh quá khen rồi. Chỉ tại đệ chú tâm tìm kiếm nên mới phát hiện ra đó thôi.

Đại Kỳ nói:

– Cháu chọn nơi đó làm trận địa thật là đắc sách. Bác sẽ cho tiến hành mọi việc trong ngày mai.

– Với địa thế đó, anh em của hội có muốn tận diệt bọn sát thủ hay không là tùy ở quyết định của bác và họ.

Đại Kỳ nâng chung rượu lên uống cạn rồi chậm rãi nói:

– Anh em trong hội bấy lâu nay căm hận bọn sát thủ đến thấu xương, có được dịp này chắc là họ sẽ không buông tha đâu. Thôi thì làm một lần cho xong việc để còn an tâm mà lo cuộc mưu sinh vậy.

Cuối giờ Tuất, đêm hai mươi, mặt trăng vừa nhú lên ở chân trời phương Đông tỏa ánh sáng nhàn nhạt xuống mặt hồ Châu Thới. Thấp thoáng nhiều bóng người lao vút vào trong khe núi cụt, trên ngực áo của những người này có thêu hình một ngọn lửa thiêng đang bốc cháy. Đó là ngọn lửa của Minh giáo, giáo phái của những người thành lập nên Minh triều ở Trung Quốc. Họ tập trung tất cả dưới một hóc núi thiên nhiên được tạo ra bởi một tảng đá khổng lồ nhô ra khỏi vách. Đại Kỳ đếm đủ mặt cả mười hội viên và hai vị trưởng phó hội. Đại Kỳ đứng giữa, Sỹ Kỳ đứng bên phải, bên trái là Mộ Dung Thao và sau lưng Đại Kỳ có một thanh niên trẻ như một đệ tử theo hầu. Những hội viên của hội đứng thành vòng tròn trước mặt họ. Đại Kỳ đưa mắt nhìn qua tất cả một lượt rồi tuyên bố:

– Hôm nay tôi mời anh em đến đây họp mặt là có hai mục đích. Thứ nhất là để vạch trần bộ mặt của kẻ phản bội đã bán đứng anh em trong thời gian qua, khiến cho hơn mười lăm người đã bị thảm sát; thứ hai là để cùng nhau tiêu diệt bọn sát thủ, tay sai của nhà Mãn Thanh.

Mọi người liền xôn xao bàn tán, có người lên tiếng hỏi:

– Kẻ bán đứng anh em chúng ta là ai vậy Trần môn chủ? Những tên phản bạn này cần phải bị phanh thây ra trăm mảnh để báo thù cho số anh em bị thảm sát.

Mộ Dung Thao lên tiếng:

– Môn chủ đã phát hiện ra tên phản bội thật là một điều đáng mừng cho hội chúng ta. Xin ông chỉ mặt hắn ngay đi, Mộ Dung Thao này sẽ là người đầu tiên lấy máu hắn.

………

(xem tiếp vào ngày mai)