Kỳ 170:

………..

Ngô Sỹ Kỳ đứng bên cạnh, hai tay chắp sau lưng giữ im lặng, nét mặt không biểu lộ một điều gì nhưng hai bàn tay đã từ từ nắm chặt lại. Cử động này không thoát khỏi cặp mắt của chàng thanh niên đứng sau lưng Đại Kỳ. Đại Kỳ nhìn qua anh em khắp một lượt nữa, ông nhận thấy mọi người đang rất căng thẳng chờ đợi. Ông chậm rãi nói:

– Tên phản bạn đó chính là Ngô Sỹ Kỳ, người hội trưởng đáng kính của chúng ta.

Mọi người đồng thanh ồ lên một tiếng kinh ngạc. Riêng Sỹ Kỳ, khi nghe Đại Kỳ nói tên mình lên thì tay trái của hắn đã nhích động. Hắn định ra tay kiềm chế huyệt mệnh môn của Đại Kỳ nhưng cánh tay của hắn chưa kịp chạm vào lưng Đại Kỳ thì đã bị giữ nguyên lại ở vị trí cách huyệt mệnh môn của Đại Kỳ chừng vài phân. Chàng thanh niên đứng sau lưng Đại Kỳ đã điểm vào hai huyệt thận du và á môn của Sỹ Kỳ khiến hắn bất động toàn thân, không mở miệng ra được. Mộ Dung Thao quay nhìn ra sau, thấy bàn tay của Sỹ Kỳ sắp chạm vào huyệt mệnh môn của Đại Kỳ thì biết rằng lời nói của Đại Kỳ là sự thật. Ông giận dữ hét lên:

– Sỹ Kỳ, không ngờ ngươi nổi danh là một chính nhân quân tử mà sau lưng lại lén lút bán đứng bạn bè. Đến giờ phút này ngươi lại còn giở trò ám toán, định khống chế Trần môn chủ để thoát thân. Tội ngươi thật đáng chết ngàn lần!

Tất cả anh em trong hội nhìn thấy tư thế bàn tay của Sỹ Kỳ thì không còn ai nghi ngờ gì nữa, nỗi tức giận liền hiện lên trên nét mặt mọi người. Một người lớn tiếng:

– Cảm ơn Trần môn chủ đã vạch trần bộ mặt của tên phản bội này. Chúng ta phải xử tử hắn ngay tại đây để trả thù cho anh em đã bị chết. Sỹ Kỳ, ngươi còn lời gì để nói nữa không?

Chàng thanh niên đứng sau lưng Đại Kỳ chính là Trần Lâm, chàng điểm nhanh vài huyệt đạo nữa trên người Sỹ Kỳ rồi giải khai huyệt á môn cho hắn. Sỹ Kỳ nét mặt ủ rũ nói:

– Ta không còn gì để nói. Anh em muốn xử thế nào cứ tùy tiện.

Mộ Dung Thao tức giận thét:

– Ngươi còn đủ tư cách để nói được nữa sao? Để ta giết ngươi trước rồi sẽ tiêu diệt bọn chó Mãn Thanh sau.

Bỗng có tiếng cười như tiếng quỷ khóc nghe rất rùng rợn vang lên mỗi lúc một lớn dần từ ngoài khe núi. Khi tiếng cười vừa dứt đã thấy mười mấy tên hắc y nhân xuất hiện, bao vây mọi người. Một tên trong bọn lên tiếng:

– Bọn phản bội tổ quốc các ngươi tưởng rằng bỏ trốn sang đây là đã yên thân rồi sao? Lại còn lớn mật đòi tiêu diệt bọn ta. Chúng ta đã đến đây, tên nào muốn chết trước thì bước ra.

Trần Lâm nhận ra hắn chính là tên Liêm Trinh. Mộ Dung Thao bỗng ngửa mặt cười vang:

– Thì ra tên phản bạn Sỹ Kỳ đã thông báo để các ngươi tìm đến đây à? Ha ha… Nhưng hôm nay các ngươi vỏ quýt dày gặp phải móng tay nhọn, các ngươi đã trúng diệu kế, lọt vào ổ phục kích của bọn ta rồi. Ha ha…

Tên Liêm Trinh cũng cất tiếng cười cuồng ngạo. Đoạn hắn nói:

– Cho dù các người có đem thiên binh vạn mã tới đây bao vây thì cũng sẽ bị nghiền nát trong Thất tinh kiếm trận của bọn ta thôi. Sá chi mấy tên vong quốc nhỏ nhoi các ngươi mà diệu kế với chả phục kích.

Bỗng có tiếng niệm Phật hiệu vang lên. Năm người từ phía sau tảng đá bước ra, đi đầu là Từ Năng thiền sư. Từ Năng chắp hai tay nói:

– A Di Đà Phật. Nghe nói Thất tinh kiếm trận của Võ Đang rất uy mãnh và tàn khốc, hôm nay vì hạnh phúc của đồng đạo người Minh Hương trên đất Đại Việt, bần tăng có ý định trừ khử ác trận đó đi, xin Phật tổ từ bi thứ cho đệ tử phải đại khai sát giới.

Bọn sát thủ áo đen giật mình quay lại nhìn năm người mới xuất hiện. Chỉ một thoáng sau, tên Liêm Trinh lại cười vang:

– Ha ha… Tên đầu trọc này tu ở chùa nào mà lại có kiểu ăn nói ngông cuồng quá vậy?

Bàng Châu dộng đồng côn trên tay xuống đất nghe “binh” một tiếng nói:

– Ngươi đừng vội chế nhạo! Các ngươi hãy bày trận Thất tinh mà các ngươi cho rằng có thể dùng nó để hùng bá thiên hạ ra đi rồi sẽ thấy hào kiệt phương Nam tiêu diệt nó như thế nào.

Tên Văn Khúc vốn là người trầm tĩnh nhưng cũng buộc phải nổi giận trước những lời nói của nhà sư và tên An Nam. Hắn hằn học:

– Bằng vào năm người các ngươi mà đòi phá trận của ta ư?

Lý Thiếu Thu đang khoanh tay đứng nhìn bỗng cất giọng lạnh băng ra lệnh:

– Đừng nhiều lời nữa! Bày trận và giết sạch năm tên này ngay lập tức cho ta.

Lệnh vừa ban ra, tức thì bảy bóng người nhanh như chớp đã nhảy ra bao vây năm người của Từ Năng. Từ Năng rút kiếm, bốn chàng thanh niên cũng đã đứng về đúng vị trí của mình sẵn sàng chiến đấu. Văn Khúc thấy địch thủ bày trận Ngũ hành để đối địch thì mỉm cười lộ vẻ khinh bỉ:

– Dùng trận Ngũ hành để đối phó với Thất tinh à? Ha ha… Thật là một lũ An Nam ấu trĩ! Giết!

Tiếng vừa dứt, thế trận liền khởi động, bảy bóng người áo đen di chuyển với tốc độ rất nhanh quanh năm người ở giữa. Thanh kiếm trên tay của Văn Khúc bỗng lao vút ra, công thẳng vào giữa trận. Tức thì ba thanh kiếm ở ba vị trí khác nhau cũng nhoáng lên bắn vút vào. Bốn chàng thanh niên liền vung vũ khí lên đỡ, tiếng thép chạm nhau chan chát trong đêm vắng, nghe thật rợn người. Trần Lâm chậm rãi bước đến trước mặt Lý Thiếu Thu nói:

– Xin chào vị Trung Nguyên Bắc Đẩu Tinh, hôm nay chúng ta lại có duyên tái ngộ.

Thiếu Thu đưa ánh mắt lấp loáng tinh quang nhìn Trần Lâm, giọng ngập ngừng nhưng vẫn lạnh như băng hỏi:

– Ngươi là…

– Là người đã giao đấu ba kiếm với các hạ đêm trước.

Thiếu Thu thốt lên ngạc nhiên:

– Là ngươi à? Trẻ, còn rất trẻ! Thật ngoài dự liệu của ta. Ngươi muốn gì?

– Muốn thử lại ba chiêu kiếm đã từng được coi là độc bá Trung Nguyên của các hạ.

Thiếu Thu cười lạnh:

– Được, như ta đã nói, hôm nay nếu ngươi không chết thì ta chết. Rút kiếm ra đi.

Hắn nhún người vọt ra xa, cách trận địa của Thất tinh kiếm trận một quãng chừng vài chục trượng. Hắn không muốn tâm trí của mình bị quấy nhiễu bởi sự náo loạn chung quanh vì hắn biết, trận giao đấu này là trận chiến sống còn của hắn. Kể ra, tuy rất kiêu ngạo nhưng hắn cũng là kẻ biết địch biết ta. Trần Lâm cũng tung người lướt theo. Cả hai đứng đối diện nhau im lìm dưới ánh trăng nhạt. Mộ Dung Thao thấy còn lại bốn thầy trò của Diệp Hồng Sanh và một tên to xác trọc đầu thì liền vung tay chặt mạnh vào gáy của Sỹ Kỳ khiến thân người của hắn ngã quị ra đất rồi nói với Đại Kỳ:

– Môn chủ cứ đứng ngoài lược trận và canh chừng tên phản bội này. Anh em, đêm nay chính là lúc chúng ta tiêu diệt bọn sát thủ và bọn thất tín Diệp Sanh Ký để trả thù cho những đồng đạo Minh Hương đã nằm xuống. Lên!

Mười tay kiếm của hội Minh Hương liền chia ra bao vây bọn Hồng Sanh và Thiết Thủ vào giữa. Mộ Dung Thao gằn giọng:

– Diệp Hồng Sanh! Triều đình Chúa Nguyễn đã tha tội phản nghịch cho bọn ngươi, cho tiếp quản lại cơ sở kinh doanh để các ngươi tiếp tục buôn bán, vậy mà ngươi đã không biết ơn, còn dùng nơi kinh doanh làm sào huyệt chứa chấp bọn sát thủ giết hại anh em đồng hương của mình. Tội của ngươi không thể nào tha thứ được, đêm nay anh em Minh Hương quyết tiêu diệt trọn ổ bọn vô ơn, phản bạn các ngươi.

Dứt lời, thanh thiết kiếm trên tay ông nhoáng lên chém thẳng một đòn sấm sét xuống đầu Diệp Hồng Sanh. Các anh em trong hội cũng vội vàng chia nhau ra tấn công Dương Thiết Thủ và ba tên đệ tử của Kim Cương Môn. Cuộc hỗn chiến bắt đầu, tiếng đao kiếm chạm nhau, tiếng người la hét thất thanh làm kinh động cả khe núi cụt bên hồ Châu Thới. Đại Kỳ đứng ngoài quan sát toàn trận địa, lòng không khỏi kinh khiếp trước cuộc đối đầu giữa Ngũ hành trận và kiếm trận Thất tinh. Trăng lên cao soi tỏ mọi vật, năm trong bảy tên kiếm thủ của Thất tinh trận đang chạy bên ngoài dường như đã bị thương. Dù vậy, thế trận vẫn không suy suyễn chút nào. Ánh kiếm quang vẫn không ngớt bắn vào giữa trận. Bỗng từ giữa trận, một tiếng thét lớn vang lên, Trương Bàng Châu đột nhiên nhoài người lăn ra đất, bốn người còn lại liền dịch bộ đứng vào giữa trung cung, ba thanh kiếm trên tay của Từ Năng, Tiểu Phi và Gia Huy cùng cây Luyện Tử thương trong tay Quán Nhật tung ra những sát chiêu công rất nhanh vào mặt bọn sát thủ. Đồng thời, cây đồng côn trong tay Bàng Châu theo thân hình của chàng ta quay tròn quanh bốn đồng đội ở trung cung, tung ra một chiêu Hoành tảo thiên quân như sấm sét vào chân của đối thủ đang chạy vun vút bên ngoài.

Bọn sát thủ sau lần bị Trần Lâm bất ngờ quét cây roi vào chân đã rút được kinh nghiệm, vừa thấy cây côn của Bàng Châu vút ra, bốn tên vòng trong đã tung người lên cao né tránh, trong khi ba thanh kiếm trên tay của những tên vòng ngoài cũng nhanh chóng công vào bảo vệ. Nhưng tất cả những động tác đó đã nằm trong tính toán của Trần Lâm khi lập trận. Đúng lúc bốn tên sát thủ vừa định tung người lên thì bốn thanh trủy thủ trong tay bốn kiếm sĩ đã phóng ra nhanh như chớp, nhắm ngay hồng tâm của chúng bay tới. Đồng thời lúc đó, hai thanh kiếm của Tiểu Phi và Gia Huy cùng cây thương của Quán Nhật đã nhanh hơn một bậc, phóng ra công vào ba tên còn lại. Phần Từ Năng, thân hình của ông bỗng bốc lên cao, thanh kiếm trên tay như con thần long uốn khúc bắn ra bốn điểm hàn quang nhắm vào bốn tên sát thủ. Bốn tên này người đang ở trên không, thấy bốn thanh trủy thủ lao vút tới liền vung kiếm ra đỡ, kiếm chưa kịp thu hồi thì bốn điểm hàn quang bắn đến nơi. Cả bốn tên đồng rú lên những tiếng thê thảm, ngực chúng đều bị một vết kiếm đâm thủng, thân hình rơi xuống ngay vị trí của ba tên đồng bọn đang bị ba món binh khí từ trong trận ngũ hành công ra. Từ Năng chân vừa chạm đất thì Bàng Châu đã tung người đứng lên, cây đồng côn trên tay lao vút vào đầu một tên sát thủ. Từ Năng chắp tay niệm Phật hiệu:

– A Di Đà Phật! Sự tính toán của Lâm thí chủ thật thần diệu. Bảy tên sát thủ đã không một tên nào thoát nạn.

Cùng lúc đó, ba tiếng la thất thanh của ba tên sát thủ vừa bị trúng thương liền vang lên. Cả bảy tên nằm la liệt dưới đất. Trận Thất tinh đã bị phá vỡ. Từ Năng chắp tay nói:

– Tội nghiệt! Tội nghiệt! Chào sư huynh, bần tăng xin cáo từ.

…………

(xem tiếp vào ngày mai)