Kỳ 173:

………..

Ông lão nhìn mấy tên thanh niên này thì biết ngay là bọn côn đồ con vua cháu chúa nên vội dắt tay thiếu nữ bước ra cửa định bỏ đi. Bỗng một tên thanh niên khác trong bọn vội đứng lên chạy lại dang hai tay chặn lối cửa ra.

– Công tử của chúng tôi làm thơ tặng cho vị tiên tử này sao chưa thấy nói tiếng cảm ơn nào mà lại bỏ đi ngay vậy, ông lão?

Ông lão nói:

– Nếu vậy thì cảm ơn bài thơ của công tử cậu vậy. Tránh ra cho chúng tôi đi.

Tên thanh niên vẫn đứng nguyên tại chỗ, cười hề hề:

– Không được. Ai cần ông lão cảm ơn, vị tiên tử này phải đến trước mặt công tử tôi nói tiếng cảm ơn mới được.

Ông lão bắt đầu tức giận, gằn giọng:

– Giữa ban ngày ban mặt, dưới chân thiên tử mà bọn các ngươi dám lộng hành trêu chọc phụ nữ, ức hiếp người già, các ngươi không sợ vương pháp ư?

Tên thanh niên cười ha hả nói:

– Ha ha… Vương pháp? Công tử của ta chính là vương pháp đó, còn sợ với không sợ cái nỗi gì hử, ông lão?

Lương Phúc bước đến nhìn ông lão một hồi rồi chuyển vẻ mặt khinh khỉnh nói:

– Này ông cựu Hình bộ Thượng thư ơi, cái thời mà ông làm trời làm đất đã hết rồi. Bây giờ là thời của công tử nhà tôi, công tử là vương pháp, vương pháp là Hoa Hoa công tử đó, ông biết không?

Tên công tử áo hoa vội bước đến hỏi:

– Ra đây là cô trượng à? Cô trượng vẫn mạnh giỏi chứ? Vậy vị tiểu thư này chắc là Độc Huyền Tiên Tử đã nức tiếng kinh thành Phú Xuân về tiếng đàn Độc Huyền, phải không cô trượng?[1]

Ông lão ngạc nhiên hỏi:

– Công tử là ai mà gọi tôi bằng cô trượng?

Tên công tử cười, vẻ mặt kiêu hãnh:

– Cháu là Trương Phúc Tịnh. Thân phụ cháu chính là Phò mã Chưởng doanh Cai cơ Trương Phúc Thăng. Ngày trước cô cô cháu không phải đã từng là vợ của cô trượng hay sao? Chúng ta là người nhà cả mà.

Ông lão chính là quan cựu Hình bộ Tôn Thất Dục. Ông gật gù nói:

– Ra công tử là cháu đích tôn của quan Ngoại tả, nổi danh khắp kinh thành là Hoa Hoa Thái Tuế. Hai tiếng cô trượng tôi không dám nhận lại. Biết nhau rồi, công tử hãy để chúng tôi đi.

Phúc Tịnh cười nói:

– Ai đã nói với cô trượng là cháu nổi danh khắp kinh thành? Hi hi… Cô trượng không dám nhận lại cũng được, nhưng gặp nhau nơi phong thủy hữu tình đây, cho phép cháu được mời người vài chung rượu được chăng?

Hắn nói mà cặp mắt cứ hau háu liếc nhìn thiếu nữ đứng cạnh. Tôn Thất Dục nói:

– Hôm nay không rảnh, chúng tôi phải sang sông dự lễ ngay bây giờ. Mấy cậu tránh ra.

Tên đứng chặn cửa nói:

– Ông lão này thật không biết điều chút nào. Chưa bao giờ công tử ta mở miệng năn nỉ ai bao giờ, ông đừng ra vẻ làm cao không chịu. Rượu mời không muốn uống, chắc ông định chờ uống rượu phạt phải không?

Phúc Tịnh nói:

– Đồng An, ngươi không được vô lễ với cô trượng của ta. Khi nào cô trượng lại từ chối lời mời của ta chứ?

Hắn nói vẻ như trách cứ bạn mình nhưng lại không có thái độ gì can ngăn hành động vô lễ của tên đó cả. Tôn Thất Dục biết hôm nay mình gặp phải phiền phức lớn rồi nên giận dữ nạt lớn:

– Phúc Tịnh, bấy lâu nay ngươi ỷ thế là cháu nội của quan Ngoại tả mà tác oai tác quái ở kinh thành, nay quen mùi muốn lấn át luôn cả ta hay sao? Các ngươi có biết ta thân là hoàng thúc của đương kim vương thượng không?

Phúc Tịnh bị mắng trước mặt đông người, máu côn đồ liền nổi lên, bất kể thượng hạ, hắn nói:

– Ông đừng đem cái danh hoàng thúc ra mà đe thiên hạ nữa. Ông cả gan dám trả cô cô của ta về nhà khiến người hổ thẹn sanh bệnh mà chết, mối hận ấy ông nội ta không bao giờ quên, nhưng nội ta vì lòng nhân đạo nên không truy cứu. Ngay cả khi ông mưu đồ tạo phản, nhờ ơn phước của nội ta đã thương tình mà ông mới không bị chết rũ thây trong ngục, ông biết không? Hôm nay ông bận lễ lạc gì thì đi đi, còn cô cháu của ông phải ở lại đây uống rượu với ta. Lôi cổ ổng ra ngoài cho ta!

Hắn nói xong với tay định kéo tay thiếu nữ, nhưng tay hắn vừa sắp chạm vào cổ tay của thiếu nữ thì bỗng có một vật nhỏ như hạt đậu từ trong góc phòng bắn tới, trúng vào mu bàn tay khiến hắn la lên ơi ới:

– Ui cha! Tên nào, tên khốn kiếp nào dám bắn lén ta?

Đồng thời tên côn đồ Đồng An đứng ngay cửa vừa nghe lệnh của Phúc Tịnh thì liền đưa tay định kéo Tôn thất Dục ra ngoài cũng đã bị một viên đạn bắn mạnh vào mu bàn tay. Hắn đau đớn la lên:

– Ui da! Tên chó chết nào dám bắn lén ông nội đây… A! Đau quá!

Hai tên còn lại ngồi nơi bàn thấy hai người trong bọn cùng lúc bỗng dưng ôm tay la hét đau đớn thì vội vàng đứng lên nhìn quanh phòng coi ai đã ra tay. Theo hướng xuất phát hai viên đạn, chúng thấy nơi chiếc bàn nhỏ trong góc có một thanh niên đang ngồi thản nhiên bốc đậu phộng bỏ vào miệng nhai. Chúng liền hùng hổ bước tới trước mặt chàng thanh niên hỏi lớn:

– Là ngươi bắn lén công tử của ta phải không? Ngươi chán sống rồi chắc?

Tiểu Phi nghe mấy tên côn đồ nạt nộ, chàng vẫn ngồi yên nâng ly rượu lên nhấm nháp. Một tên trong bọn thấy thái độ ngạo mạn của Tiểu Phi thì nổi giận vung tay lên tát mạnh vào mặt chàng. Tiểu Phi tay đang bưng ly rượu vừa uống cạn còn để trên môi liền chĩa ngón trỏ ra điểm trúng ngay huyệt lao cung giữa lòng bàn tay tên côn đồ khiến cả cánh tay hắn như bị điện giật, tê dại ngay tức thì. Hắn gầm lên một tiếng, tay trái như cương đao chặt mạnh vào mặt địch thủ. Tiểu Phi vẫn để ly rượu nơi miệng, ngón trỏ lại khéo léo đưa ra điểm trúng huyệt nội quan nơi cổ tay hắn. Hai tay hắn xụi lơ, hắn kinh hãi lùi lại la lớn:

– Thằng nhãi con này giỏi thật, anh em cùng nhau tiến lên xử hắn đi!

Lương Phúc chạy lại, cùng với tên kia, cả hai liền rút thanh đoản kiếm trong người ra, chia hai bên tả hữu đâm mạnh vào mặt và hông Tiêu Phi. Tửu khách đang có mặt trong các thấy vậy thì giật mình, sợ chàng thanh niên nọ bị mấy tên côn đồ giết chết. Nhưng nhoáng một cái, mọi người chưa kịp nhận ra Tiểu Phi xuất chiêu thế nào mà hai thanh đoản kiếm đã nằm gọn trong hai bàn tay của chàng, còn hai tên côn đồ thì ôm tay la bai bải. Trương Phúc Tịnh bước tới, chỉ mặt Tiểu Phi gằn giọng:

– Tên thối tha ngươi từ đâu tới kinh thành lại dám động thủ đánh người của ta? Ngươi không biết ta là ai sao?

Tiểu Phi thảy hai thanh đoản kiếm lên bàn rồi ngẩng mặt nhìn Phúc Tịnh nói:

– Biết chớ. Ngươi là một tên bại hoại nhất Đàng Trong này, chuyên cậy thế cha ông hoành hành khắp chốn kinh thành. Một tay ngươi đã hại không biết bao nhiêu cô gái nhà lành, sao ta lại không biết được.

– Đã biết ta mà ngươi còn dám đánh người của ta sao? Ngươi tưởng ngươi có mấy cái mạng?

– Ta chỉ có một cái mạng này thôi. Chẳng những ta đánh mấy tên côn đồ tay chân của ngươi mà từ lâu ta đã có ý muốn tìm ngươi để đập cho vỡ cái mặt dâm tặc của ngươi ra nữa. Hôm nay gặp đây cũng là hay lắm.

[1]  Cô trượng là tiếng gọi chồng của cô ruột mình, tức dượng.

……….

(xem tiếp vào ngày mai)