Kỳ 174:

……….

Phúc Tịnh giận đến đỏ mặt, tía tai. Hắn rút thanh trủy thủ trong người ra đâm chéo vào ngực Tiểu Phi. Tên Đồng An cũng đã chạy đến cùng với thanh trủy thủ nhắm vào lưng Tiểu Phi đâm mạnh tới. Tiểu Phi ngã người né lưỡi kiếm của Phúc Tịnh cũng như để cho thanh kiếm của Đồng An đâm từ sau lưng lướt qua ngang nách mình. Rồi nhanh như cắt, chàng dùng tay phải chặt mạnh vào khủy tay Đồng An, tay kia đoạt luôn thanh kiếm của hắn, sau đó trở cùi tay thúc mạnh vào ngực hắn một cú như trời giáng khiến hắn ngã ngửa ra sau, nhào lên thành cửa sổ. Chàng bèn bồi thêm vào mặt hắn một cú đấm nữa, hắn la lớn một tiếng rồi rơi tỏm xuống sông.

Phúc Tịnh đâm một kiếm không trúng, hắn liền rút nhanh tay về rồi tiếp tục đâm một nhát nữa vào vai đối phương. Tiểu Phi quay người lại, thấy thanh kiếm của Phúc Tịnh vừa đâm tới, chàng chờ cho kiếm sắp chạm vào vai mình mới xoay người sang bên, tay phải nhanh như chớp chộp mạnh vào cổ tay Phúc Tịnh khiến hắn đau đớn la lên, buông thanh kiếm rơi xuống đất. Tiện tay, Tiểu Phi đứng dậy lôi Phúc Tịnh đặt lên trên cửa sổ, hai tay tống mạnh vào mặt và bụng hắn hai cú đấm thôi sơn khiến cho cả thân hình của hắn bay vèo ra bên ngoài, áo hoa phấp phới trong gió rồi rơi ùm xuống sông. Ba tên côn đồ thấy công tử của mình bị đánh bay xuống sông thì vội vàng kẻ ôm tay, người ôm đầu chạy ra bờ sông để tìm cách cứu chủ. Mọi người chứng kiến cảnh Tiểu Phi đánh bọn côn đồ Hoa Hoa Thái Tuế một trận nên thân thì ai ai cũng hả hê trong dạ, vì ở khắp kinh thành này không ai là không oán ghét bọn chúng đến thấu tâm can.

Tôn Thất Dục vội bước đến chào Tiểu Phi nói:

– Cảm ơn hiệp sĩ đã ra tay tương trợ. Chẳng hay đại danh của hiệp sĩ là chi, xin lưu lại để chúng tôi còn ghi nhớ.

Tiểu Phi ôm quyền nhã nhặn nói:

– Tôn ông không cần khách khí, chỉ là chuyện bất bình giữa đường mà thôi. Tiểu sinh tên Tiểu Phi, tôn ông cùng tiểu thư nên trở về nhà ngay, bọn lưu manh ấy thế nào cũng kéo thêm người trở lại, sẽ phiền hơn nữa đấy.

– Thì ra là Tiểu Phi hiệp sĩ. Vâng, chúng tôi xin cáo từ. Hiệp sĩ cũng nên lánh mặt, bọn chúng người đông thế mạnh, tránh được thì nên tránh.

Nói xong ông chắp tay chào lần nữa. Vị thiếu nữ tuyệt sắc cũng đưa ánh mắt biết ơn nhìn Tiểu Phi, lặng lẽ cúi đầu chào. Tiểu Phi bắt gặp ánh mắt đó liền cảm thấy tim mình như nhói lên, chàng vội cúi đầu đáp lễ. Hai ông cháu Tôn Thất Dục vội vã ra khỏi Triêu Dương Các trở về nhà, bỏ dự định sang chùa Thiên Mụ bên kia sông dự lễ Phật Đản. Tiểu Phi đứng nơi cửa nhìn theo mà ngẩn ngơ tấc dạ, nghĩ thầm cuộc kỳ ngộ này không biết là duyên hay nợ.

Về đến nhà, Tôn Thất Dục thở dài nói với Quỳnh Nhi:

– Hôm nay chẳng may đụng phải đám côn đồ nhà họ Trương, nếu không có Tiểu Phi cứu giúp e rằng cháu đã bị rắc rối to rồi. Hà! Lão tặc Trương Phúc Loan dung dưỡng toàn một lũ côn đồ, bại hoại, triều đình nhà Nguyễn chúng ta e phải mất trong tay bọn chúng thôi.

Quỳnh Nhi buồn bã nói:

– Phận con thật bạc. Bước vào đời toàn gặp chuyện không may, đi đâu cũng gây nên họa. Hôm nay vừa ra đường đã gặp phải bọn người của Trương gia, con sợ rằng chúng lại mượn cớ mà làm khó dễ đến ngoại nữa chớ chẳng chịu thôi đâu.

– Con đừng buồn, đời người lúc thịnh lúc suy, lúc vinh lúc nhục. Là họa do trời buộc thì có tránh cũng không được. Ngoại đã quen rồi, con đừng lo.

– Nhưng sao có những người suốt đời gặp toàn những cảnh ngộ bi thương, lại có người từ lúc sơ sinh đã hưởng cảnh vàng son nhung gấm vậy ngoại?

Thất Dục thở dài đáp:

– Mỗi người một phần số con ạ. Con vừa nhan sắc, vừa tài hoa, mà tài mệnh thường tương đố, tránh sao khỏi truân chuyên.

– Nhưng con vừa bốn tuổi đầu đã mất mẹ, bảy tuổi lại mất cha, có được một người anh trai thì lại bặt vô âm tín chưa biết sống chết lẽ nào. Tám tuổi phải sống nhờ vào người hàng xóm để chịu đựng bao nhiêu là sự hà khắc. Mười bốn tuổi bị người ta vì hám lợi đem bán cho thiên hạ, đến phải trầm mình trên Hương Giang cho rảnh nợ đời. May mà còn có ngoại vớt được thây mang về nuôi nấng tới hôm nay. Lúc con còn nhỏ, ông trời đâu đã biết con tài sắc gì mà đố kị hở ngoại?

– Số phận một con người đã được trời cao sắp xếp từ lúc còn là một thai nhi mới tượng hình trong bụng mẹ. Khi hài nhi chào đời thì đã có sẵn một dòng định mệnh để trôi theo cho đến lúc chết.

– Lúc nhỏ, con thường nghe cha dạy anh Phi làm người đôi khi phải tự tay mình xoay chuyển lấy định mệnh, vì nhân định đôi khi có thể thắng thiên.

– Đoàn Phong, cha của con là tay hào kiệt trong đời. Tuyết Hoa, mẹ của con là một kỳ nữ vốn dòng thư hương danh đệ. Gặp thời, tài trí như họ sẽ là người tế thế an bang, nhưng vô thời thì anh hùng cũng phải cô thôn nuốt hận. Nhân định thắng thiên cũng có, nhưng lại hiếm hoi như đi tìm giọt nước trong sa mạc giữa mùa nắng hạn. Ngoại nghĩ lời cha con dạy cho Phi Nhi có tính khích lệ hào khí nam nhi hơn là cương lĩnh làm người.

Thiếu nữ Quỳnh Nhi này chính là Quỳnh Như. Tôn Thất Dục gọi thân mật là Quỳnh Nhi, con gái của Đoàn Phong và Tuyết Hoa. Năm xưa, lúc Đoàn Phi gây thương tích cho em mình, tưởng đã chết nhưng không ngờ Quỳnh Như may mắn được người hàng xóm kế bên là Khương thị tìm cách cứu tỉnh lại được. Đoàn Phong phần nhớ con, thương vợ, lại uất cho thời thế nên sanh bệnh mà chết tức tưởi. Trước lúc lâm chung, ông giao nhà cửa và ít của cải còn lại cho Khương thị, nhờ bảo dưỡng giùm. Khương thị vốn là người tham lam bạc ác, sau khi bán ngôi nhà của Đoàn Phong cho người khác, mụ mang Quỳnh Như về nuôi như một cô gái nô lệ. Mụ bắt nàng làm việc nhà không ngơi nghỉ, lại ra tay đánh đập, hành hạ đủ điều, đói ăn, thiếu mặc. Quỳnh Như biết phận mình là thân tầm gửi nên cắn răng chịu đựng sáu bảy năm trời, không có nửa lời oán thán, chỉ đợi lúc đêm về, nằm co ro trong chiếu lạnh nàng mới một mình nhỏ lệ khóc than cho số phận.

Quỳnh Như càng lớn càng xinh đẹp. Khương thị nhìn thấy nhan sắc của nàng thì sanh tâm tìm người môi giới gạ bán đi. Mụ môi giới đến nhìn mặt món hàng thì rất vừa lòng, đồng ý ngay. Khương thị liền sắm sửa quần áo, chải chuốt phấn son cho Quỳnh Như, biến nàng thành một vị tiểu thư xinh đẹp tuyệt trần và ngã giá bán nàng bằng hai trăm lượng vàng ròng. Cất đống vàng vào tủ xong, mụ nhỏ vài giọt nước mắt cá sấu tiễn Quỳnh Như ra khỏi nhà để theo mụ môi giới xuống thuyền ngược dòng Hương Giang lên kinh thành Phú Xuân. Quỳnh Như uất ức cho phận hồng nhan nên khi thuyền ra giữa sông, nàng đã tìm cách trầm mình tự vận. Đang mùa nước lớn, cơ thể nàng chìm sâu và bị cuốn đi mất tăm.

Nhưng đúng là nợ trần chưa dứt nên gặp lúc Tôn Thất Dục và một người bạn thơ đang thả thuyền câu trên phá Tam Giang vớt được. Ông cứu sống Quỳnh Như đem về nuôi dưỡng. Về sau biết ra nàng là con của Đoàn Phong và Tuyết Hoa, ông đã nhận nàng làm cháu ngoại và ra sức dạy cho nàng đủ cả cầm kỳ thi họa lẫn y lý. Quỳnh Như rất mực tài hoa, chỉ trong vài ba năm ngắn ngủi nàng đã trở thành đệ nhất tài tử chốn kinh thành mà tất cả những người bạn văn chương, tao khách của Tôn Thất Dục thường đến chơi đều phải công nhận và hết mực khen tặng. Đặc biệt với chiếc đàn Độc Huyền mà Tôn Thất Dục vừa sáng chế, chiếc đàn hoàn toàn mang tính đặc thù của tâm hồn Việt tộc, khi được nàng đánh lên, âm thanh phát ra vừa mượt mà, vừa nức nở khiến cho người nghe như quên hẳn thực tại, nhập hồn hòa vào những âm điệu huyền diệu kia. Từ đó, tài sắc của Độc Huyền Tiên Tử, biệt danh mà những tao khách của Tôn Thất Dục đặt cho nàng, lan rộng khắp kinh thành khiến các bậc vương công tài tử ai ai cũng muốn được một lần hội diện. Nhưng Quỳnh Như không bao giờ bước chân ra khỏi cửa nửa bước, chỉ hôm nay vì là ngày lễ lớn, Thất Dục khuyên nàng nên đi lễ một lần, sẵn dạo cảnh kinh thành cho biết. Ai dè lại sinh ra chuyện đụng đầu với đám côn đồ Hoa Hoa Thái Tuế.

…………

(xem tiếp vào ngày mai)