Kỳ 175:

…………..

Nhắc lại bọn côn đồ khi chạy ra bờ sông thì thấy Phúc Tịnh và tên đồng bọn đang lóp ngóp bò từ dưới sông lên. Cũng may khúc sông này không sâu, nước chảy không xiết nên chúng mới không bị chết trôi nhưng bụng cũng đã uống đầy nước. Bọn côn đồ liền đưa Phúc Tịnh về nhà, tức phủ đệ của ngài Phò mã Chưởng doanh Cai cơ Trương Phúc Thăng. Phúc Thăng thấy con mình bị đánh đến thân tàn ma dại thì nóng nảy hỏi:

– Ai dám động tới con? Nói đi, cha lập tức cho lính túc vệ đến lôi cổ bọn chúng ra đánh một trận rồi tống vào ngục cho chúng biết thế nào là gia tộc họ Trương của chúng ta.

Phúc Tịnh vừa khóc vừa nói:

– Dạ, là một thằng nhãi của nhà Tôn Thất Dục. Hắn đánh con, còn mắng nhà ta là một lũ cường quyền bạo ngược gì đó nữa.

Phúc Thăng nổi giận rít lên:

– Cũng lại là thằng khốn đó à? Thù xưa chưa trả, nay nó còn dám động đến con thì đúng là nó không coi chúng ta ra gì. Con vào trong cho mẹ lo thuốc thang đi, để cha sang đó hỏi tội nó.

Phúc Tịnh là tên ma ranh, hắn vừa trông thấy Quỳnh Như thì đã thần hồn điên đảo, mê mẩn tâm thần. Tuy lúc đầu hắn căm giận Tôn Thất Dục lắm nhưng vì nghĩ đến vẻ đẹp như thiên tiên của cô cháu gái nên hắn lại đổi ý. Nghe cha đòi đến làm khó dễ Tôn Thất Dục, hắn sợ chuyện cầu thân với người ngọc kia sau này sẽ gặp trắc trở nên bèn giả bộ khuyên cha:

– Thôi, cha đừng đụng tới ông ta làm gì. Dù gì ông ta cũng là hoàng thúc của đức Vương thượng mà. Còn tên nhãi con kia thì cha cứ để con lo liệu.

Phúc Thăng nghe thằng con cưng của mình hôm nay bỗng biết nói ra những điều phải quấy thì ngạc nhiên hỏi:

– Chà, bữa nay mày bị đánh trúng chỗ nào mà tự dưng đổi tính vậy con? Phải chi lúc nào mày cũng biết nói như vậy thì tao đâu có gặp bao nhiêu chuyện rắc rối, phiền hà. Chắc là có chuyện bí mật gì đây phải không, mau nói cho cha biết đi.

Phúc Tịnh cười nói:

– Dạ đâu có gì đâu cha. Con chỉ là không muốn cha khó xử khi gây gổ với một vị hoàng thúc vậy thôi mà.

Phúc Thăng biết cậu con cưng đang nói dối nên ông liền quát bốn tên đi theo Phúc Tịnh, hỏi gặng:

– Còn bốn đứa bay, đi theo bảo vệ công tử mà sao để nó bị đánh tới nước này? Cả bọn tụi bay thật là lũ ăn hại! Nói mau, chuyện hôm nay xảy ra thế nào, đứa nào nói láo tao cắt lưỡi!

Lương Phúc là tên nhạy mồm và nhát gan nhất trong bọn, hắn sợ quá nên bèn kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối. Phúc Thăng nghe xong nhìn Phúc Tịnh cười:

– Thì ra mày mê mẩn con cháu của lão Tôn Thất Dục, mày sợ tao làm lớn chuyện với lão là mày hết đường cầu thân phải không? Thằng này đáo để thật!

Phúc Tịnh cười hề hề:

– Thì con cũng theo gương của cha mà.

Phúc Thăng nạt:

– Nói xàm! Còn không cút vào trong tắm rửa đi à? Coi cái bộ dạng thảm não của tụi bay kìa, thật là xấu hổ cho nhà họ Trương ta mà.

Phúc Tịnh toét miệng cười rồi cả bọn kéo nhau vào trong. Suốt những ngày sau đó, hình bóng diễm kiều của Độc Huyền Tiên Tử lúc nào cũng chập chờn trong đầu hắn. Hắn lân la, len lén đi ngang phủ đệ của Tôn Thất Dục không biết bao nhiêu lần, nhưng tường cao kín cổng, mọi vật im lìm, chỉ có tiếng chim hót trên cây như trêu chọc hắn. Hắn cũng tự lấy làm lạ cho chính mình vì từ trước đến nay, một khi hắn đã vừa mắt cô gái nào là hắn tìm đủ mọi cách để chiếm đoạt cho bằng được, kể cả phải dùng đến bạo lực, nhưng không hiểu sao đối với Độc Huyền Tiên Tử, hắn lại cảm thấy rụt rè lo ngại. Không phải hắn sợ cái uy của ông già hoàng thúc từng bị ông nội hắn bắt bỏ vào ngục kia mà hắn lại sợ chính cái cau mày khó chịu, cái ánh mắt hờn trách của mỹ nhân. Hắn mơ màng, tơ tưởng, nhớ nhung người ngọc từng giờ từng phút, suốt mấy ngày đêm liền, bỏ cả ăn ngủ. Chỉ năm sáu hôm mà người hắn đã trở nên xanh xao tiều tụy, cuối cùng hắn ngã bệnh.

Mẹ hắn, Công chúa thứ hai của Võ Vương chỉ có mình hắn là con trai nên thương hắn còn hơn cả tính mạng mình. Hắn lại là cháu đích tôn trong họ nên ngài Ngoại tả Trương Phúc Loan, ông nội hắn cũng thương yêu hắn rất mực, còn hơn cả cha mẹ của hắn. Mọi người trong nhà nhìn thấy hắn ngày một xanh xao, tiều tụy thì ai nấy đều lo lắng. Hỏi hắn vì sao, hắn cứ ngậm miệng không nói ra. Có lẽ chính bản thân hắn cũng không hiểu vì sao, mà cũng có thể là hắn không muốn ai cười vào mặt mình, vì mê gái đến lâm bệnh. Bệnh tình của hắn ngày càng nặng. Phúc Thăng không nghĩ thằng con mình bị ốm tương tư vì trước giờ nếu nó thích ai là tìm cách chiếm lấy bằng được. Tự nó không chiếm được thì nó năn nỉ ông nội ra tay giúp. Nhưng càng ngày ông thấy thằng con mình bệnh càng trở nặng, mấy ông thầy thuốc rước về nhà khám chữa đều nói là tâm bệnh cả thì ông tin chắc là nó đã mê mẩn, ốm tương tư đứa cháu gái của Tôn Thất Dục rồi. Ông nói chuyện với vợ, Nhị Công chúa bèn năn nỉ gặng hỏi hắn nói thật. Hắn chán nản gật đầu. Thế là bà vội vàng chạy sang gặp Phúc Loan bày tỏ sự tình, nhờ ông tìm cách giúp cho thằng cháu cưới bằng được cô gái đó. Phúc Loan nghe chuyện cười ha hả nói:

– Trời ơi, thằng cháu đích tôn ngoan của ta bị ốm tương tư à? Ha ha… Hay đấy! Chắc cô gái kia phải là tiên trên trời rơi xuống thì mới làm cho nó mê mệt đến mức này. Được rồi, con về đi để cha tính cho.

Nhị Công chúa nghe cha chồng chịu đứng ra lo liệu thì an tâm cáo từ trở về. Trương Phúc Loan liền cho người đi mời quan Hộ bộ Thái Sinh đến. Thái Sinh nghe ngài Ngoại tả cho đòi liền đến ngay. Vừa gặp Phúc Loan, ông ta đã khúm núm lên tiếng hỏi:

– Ngài Ngoại tả cho đòi hạ chức có điều gì sai bảo ạ?

Phúc Loan cười nói:

– À, không có gì quan trọng. Chỉ là thằng cháu đích tôn bảo bối của ta muốn hỏi cưới đứa cháu gái của thằng Dục. Ông thay ta làm ông mai lo gấp vụ này cho nó. Nhớ là phải thật gấp, bệnh tình của Vương thượng ngày một trầm trọng chưa biết ngày nào, đừng để vì việc đó làm hư hỉ sự của nó. Ông hiểu ý ta chứ?

– Dạ, tưởng việc gì khó chứ làm ông mai thì hạ chức nghĩ mình có thể làm tốt nhiệm vụ, ngài Ngoại tả cứ an tâm mà chờ hỉ tín.

– Làm tốt thì có thưởng, làm không xong thì ông đừng về gặp ta nữa.

Thái Sinh luôn mồm vâng dạ rồi từ giã quan Ngoại tả đến thẳng nhà Tôn Thất Dục. Tôn Thất Dục nghe nói có quan Hộ bộ đến thăm thì lấy làm lạ lắm vì lâu nay ông đã còn không quan hệ gì với đám bộ hạ thân tín của Trương Phúc Loan nữa. Dù vậy ông cũng chuẩn bị tiếp đón. Mời Thái Sinh vào trong, an tọa xong, Tôn Thất Dục vừa rót trà vừa hỏi:

– Không hiểu quan Hộ bộ ghé tôi hôm nay có điều chi muốn nói?

Thái Sinh đáp:

– Lâu ngày không gặp ngài Hoàng thúc nên hạ chức có ý muốn ghé thăm, nhân tiện hỏi giúp quan Ngoại tả một việc.

Thất Dục nghe nhắc đến Trương Phúc Loan thì trong bụng đã biết có chuyện chẳng lành, ông hỏi:

– Quan Ngoại tả nhờ ông hỏi tôi việc gì, xin cứ nói ra?

– Số là Trương công tử Phúc Tịnh, cháu đích tôn của quan Ngoại tả có để ý đến tiểu thư, cháu gái của ngài Hoàng thúc đây. Quan Ngoại tả sai tôi sang gặp ngài xin ngỏ lời cầu hôn để hai nhà lại trở thành thông gia như trước.

Tuy biết trước là có việc chẳng lành nhưng khi nghe nói đến việc tên côn đồ kia xin hỏi cưới Quỳnh Như thì Tôn Thất Dục vẫn không khỏi giật mình, toát mồ hôi lạnh. Ông suy nghĩ một lúc rồi đáp:

– Việc này phải để tôi hỏi lại ý của cháu tôi trước đã rồi mới có thể phúc đáp lời yêu cầu của ngài Hộ bộ được.

– Ngài nói như thế cũng hợp lý. Nhưng trước khi tôi sang đây, quan Ngoại tả có dặn kỹ là Vương thượng đang bệnh nặng, xin ngài Hoàng thúc gấp rút cho tiến hành hỉ sự để tránh mọi sự rắc rối xảy ra làm cản trở hỉ sự của hai nhà.

Tôn Thất Dục chửi thầm trong bụng, việc cưới hỏi cả đời mà chúng coi như chuyện lấy đồ trong túi, nói làm là phải làm ngay. Tuy nhiên ông vẫn bình thản nói:

– Dầu vậy cũng phải cho chúng tôi có thời gian suy nghĩ đã chứ.

– Hạ chức chỉ nhắc lại lời của quan Ngoại tả mà thôi. Ngài Hoàng thúc định bao giờ thì phúc đáp cho?

– Khi nào quyết định xong tôi cho người báo đến ngài Hộ bộ ngay.

Thái Sinh lắc đầu nói:

– Hoàng thúc tính như vậy là làm khó hạ quan rồi. Xin Hoàng thúc cho một thời hạn nhất định để hạ quan còn phúc đáp lại với quan Ngoại tả.

– Vậy thì cho tôi xin bảy ngày để cháu tôi suy nghĩ. Lúc đó tôi sẽ báo cho ngài Hộ bộ hay.

– Suy nghĩ mà cũng phải mất đến bảy ngày kia à?

Thất Dục gằn giọng:

– Hôn nhân là đại sự của một đời người, vì vậy nên mới gọi là “tiểu đăng khoa”, ngài Hộ bộ cũng biết rồi mà.

Thái Sinh không biết làm sao đành đứng lên nói:

– Thôi được, tôi sẽ về bẩm lại với quan Ngoại tả để ngài lo liệu. Xin chào Hoàng thúc.

………….

(xem tiếp vào ngày mai)