Kỳ 176:

………..

Tôn Thất Dục đứng lên tiễn khách. Thái Sinh đến ngay dinh Phúc Loan đúng lúc ông ta vừa trở về sau chuyến ghé thăm thằng cháu đích tôn đang nằm ốm o vì tương tư trên giường bệnh. Thái Sinh bẩm lại đúng mọi chuyện, Phúc Loan nổi giận đập bàn quát lớn:

– Có gì mà phải suy nghĩ đến bảy ngày, thằng khốn đó lại muốn làm khó dễ với ta nữa à? Nó định hại chết thằng cháu đích tôn của ta như đứa con gái út của ta ngày xưa nữa hay sao? Ông không thấy việc triều chính đang trong cơn dầu sôi lửa bỏng hay sao mà còn suy với nghĩ? Hãy trở lại bảo với nó là ta muốn ba ngày nữa sẽ làm lễ hỏi, bốn ngày sau làm lễ rước dâu. Nhắn với nó hãy coi chừng cái đầu ta đã chừa lại trên cổ nó lúc trước, ráng mà giữ lấy.

Thái Sinh sợ hãi vội vàng ba chân bốn cẳng trở lại, Tôn Thất Dục mời vào hỏi:

– Sao ngài Hộ bộ trở lại nhanh thế?

Thái Sinh buồn rầu đáp:

– Tôi trở về trình lại với quan Ngoại tả những điều Hoàng thúc đã nói, quan Ngoại tả liền nổi trận lôi đình bảo tôi sang nói ngay với ngài. Quan Ngoại tả muốn ba ngày nữa làm lễ hỏi, bốn ngày sau đó sẽ làm lễ rước dâu, báo cho Hoàng thúc biết để chuẩn bị. Quan Ngoại tả còn bảo tôi nhắn rằng Hoàng thúc nên lưu ý đến cái đầu trên cổ mình.

Tôn Thất Dục nghe Thái Sinh nói thì lửa giận bốc lên phừng phừng, ông đập bàn đứng dậy nói:

– Ông đến đây hăm dọa tôi à? Ông cũng biết là tôi thà chết chứ không bao giờ chịu nhục. Ông về nói lại là hắn cứ làm những gì hắn muốn, còn chuyện hôn nhân thì ông đừng nhắc đến nữa. Cháu tôi là đóa hoa lài tinh khiết không bao giờ chịu đem cắm vào bãi phân trâu nhà họ Trương của hắn. Mời ông về cho.

Thái Sinh thất kinh vội đứng lên nói:

– Xin Hoàng thúc bớt giận. Ngài cũng biết là ai làm trái ý quan Ngoại tả thì cũng đều có kết cục không hay mà. Vả lại chuyện thông gia của hai nhà cũng là hỉ sự cho cả đôi bên, sao Hoàng thúc lại không chấp thuận chứ?

– Tên côn đồ Phúc Tịnh nổi tiếng khắp kinh thành là Hoa Hoa Thái Tuế, hành vi của hắn không khác gì những tên đại đạo hái hoa, hung tàn phách lối. Nhận một tên bại hoại như thế làm cháu rể mà ông cho là hỉ sự à? Ông về đi, đừng làm phiền tôi nữa.

Thái Sinh sợ hãi đến xanh cả mặt mày.

– Ấy chết, xin Hoàng thúc bớt giận, ngài đuổi tôi về tay không thế này thì cái đầu của tôi, có khi là cả của Hoàng thúc nữa sẽ rơi khỏi cổ. Quan Ngoại tả đã nói nếu tôi liệu việc không xong thì đừng trở về gặp ngài. Hoàng thúc hiểu cho, cơn thịnh nộ của quan Ngoại tả bây giờ còn ghê gớm hơn cả Vương thượng, dữ dội hơn cả đất trời nữa. Xin Hoàng thúc cho tôi cái hẹn phúc đáp để tôi còn hồi báo với quan Ngoại tả.

Tôn Thất Dục suy tính một lúc, sắc mặt trở nên hòa hoãn trở lại, ông nói:

– Thôi được, hai ngày sau ông trở lại đây tôi sẽ có phúc đáp tốt lành cho ông.

Thái Sinh mừng rỡ như người vừa chết đi sống lại, hắn vội chắp tay cúi chào Tôn Thất Dục:

– Đa tạ Hoàng thúc. Hạ quan xin cáo từ, hai ngày sau sẽ trở lại. Xin ngài và tiểu thư suy nghĩ kỹ càng giùm cho.

Tôn Thất Dục tiễn quan Hộ bộ ra về, chán nản quay vào ngồi xuống ghế ngơ ngẩn. Quỳnh Như từ phía sau bước ra, đến bên cạnh ông nhỏ nhẹ nói:

– Ngoại đừng lo lắng làm gì cho tổn hại đến sức khỏe. Trăm điều cũng tại nơi con, ngoại cứ coi như lần đó ngoại không cứu con sống lại là xong.

Tôn Thất Dục buồn rầu hỏi:

– Con tính lẽ nào mà nói vậy?

– Con đã chết một lần, thân xác này dẫu ai có chiếm đoạt được thì cũng chỉ là cái xác không hồn. Ngoại cứ chấp thuận lời yêu cầu của họ đi để tránh bị làm khó dễ lần nữa.

Tôn Thất Dục nhìn đứa cháu gái ngoan hiền mà mắt già chợt rưng rưng lệ:

– Không được. Con như một bông hoa tinh khiết, không thể nào để rơi vào vũng bùn nhơ nhuốc kia được. Ngày xưa ngoại đã sai lầm một lần, nay quyết không có lần thứ hai. Con chuẩn bị đi, chúng ta mau chóng bỏ trốn khỏi kinh thành. Bốn bể mênh mông, chúng có muốn tìm cũng không dễ đâu.

– Không được đâu ngoại. Tính như vậy không ổn.

– Sao lại không ổn?

Quỳnh Như rơi lệ đáp:

– Ngoại nay tuổi hạc đã cao, đào tẩu để thoát khỏi thiên la địa võng của quan Ngoại tả là một việc muôn phần khó khăn và nguy hiểm. Làm sao ngoại có thể chống chọi nổi? Hơn nữa cơ ngơi này là công sức bao đời nhà ngoại tạo dựng nên, nay không thể chỉ vì con mà phút chốc tan tành. Con nhất định không chấp nhận chuyện này.

Tôn Thất Dục nghe Quỳnh Như phân trần lại càng yêu quí nàng hơn. Ông nói:

– Khờ quá! Ngoại đã già, lại không phải là người coi trọng sự giàu sang thì đền đài lầu các có khác gì với nhà tranh vách trúc đâu? Còn việc bôn ba con không cần phải lo, ngoại đã có chủ kiến rồi. Nơi chúng ta đến sẽ không ai tìm thấy mà cuối đời ngoại còn hưởng được cảnh thanh nhàn, tiêu dao tự tại, vui thú điền viên nữa.

– Ngoại định đi đến đâu?

– Ngày trước có lần ngoại đã đi ngang qua vùng Núi Bà gần cửa Cách Thử. Nơi đó sơn thủy hữu tình lại ít người lai vãng. Chúng ta cứ tạm thời lánh thân ở đó, chờ khi thời thế đổi thay sẽ tính tiếp.

Quỳnh Như quì xuống nắm tay ông mà lệ nhỏ ròng ròng. Nàng nức nở nói:

– Chỉ tại con nhan sắc, lại khổ mạng nên mới liên lụy đến ngoại.

Tôn Thất Dục vuốt tóc nàng, giọng uất nghẹn:

– Tài mệnh tương đố. Trong thời buổi đất nước nhiễu nhương, sự đố kỵ kia còn lớn gấp ngàn lần. Con phải hiểu như vậy để mà chấp nhận thì mới mong sống còn được qua những lúc gian nan, đợi ngày an lạc. Ý ngoại đã quyết, con chuẩn bị thu xếp, đêm mai chúng ta trốn đi.

Quỳnh Như biết tính ngoại rất cương quyết nên nàng buồn bã quay vào trong. Nàng ngồi thu xếp hành lý tùy thân mà lòng ngổn ngang trăm mối. Ánh trăng mười sáu vằng vặc chiếu qua khung cửa sổ khiến nàng động lòng mang cây Độc Huyền cầm ra ngoài hiên ngồi gảy khúc tiêu sầu. Sự u uất trong tâm hồn như tuôn trào theo những ngón tay uyển chuyển làm cho tiếng đàn Độc Huyền thêm phần ai oán, não nùng hơn. Hai hàng lệ trên mi không ngừng rơi xuống ướt cả cây đàn. Chợt có tiếng quạ kêu đêm vang lên đâu đó, nàng chạnh lòng nghĩ đến thân phận hẩm hiu của mình bèn cất tiếng ngâm:

Nguyệt lạc, phiêu phiêu nhất phiến vân

Đỗ Quyên tĩnh dạ não thanh văn

Ô đề thất mẫu, cô nhi lệ

Thiết thiết Độc Huyền dạ khốc âm[1].

Dịch nghĩa:

Trăng tàn, trôi nổi lênh đênh giữa trời một áng mây

Trong đêm khuya tĩnh mịch nghe tiếng chim cuốc (chim Đỗ Quyên) kêu não nề

Tiếng quạ kêu khóc mẹ khiến đứa trẻ mồ côi rơi lệ

Tiếng đàn Độc Huyền nỉ non như tiếng khóc trong đêm.

Tiếng đàn não ruột, lời thơ ai oán càng khiến cho lòng người tê tái hơn thêm. Nghĩ đến bước đường bôn ba phía trước, thương cho tấm thân già nua của ngoại chỉ vì một cô gái bạc phận như mình mà phải lao đao, nàng chợt nảy sinh một quyết định. Nàng bèn ôm đàn vào trong, chuẩn bị mọi thứ rồi tắt hết đèn như đã đi ngủ. Nàng leo lên giường, quì gối hướng về phòng ông ngoại lạy bốn lạy, xong ngước mặt lên trời lâm râm khấn vái cùng linh hồn cha mẹ và người anh thất lạc:

– Cha mẹ có hiển linh xin tha thứ cho con lại phải quyên sinh thân xác này lần nữa. Vĩnh biệt anh hai, vĩnh biệt ngoại.

Khấn xong nàng trút cả chung độc dược vừa pha sẵn vào miệng rồi nằm ngay ngắn trên giường chờ đợi tử thần đến rước đi. Đêm đó, Tôn Thất Dục sau khi cùng người lão bộc trung thành là Ân Phúc thu dọn hành lý và của cải xong cũng đã thấm mệt định lên giường ngủ. Chợt nghe thấy tiếng đàn của Quỳnh Như cùng bài thơ nàng ngâm thì lòng ông khôn xiết thương cảm cho cô cháu gái bạc phận này. Ông nằm nhắm mắt mơ màng, trằn trọc mãi không ngủ được, trong bụng lại nóng nảy khó chịu không yên. Trăn trở xoay người làm sao lại khiến cái giá đèn trên bàn rơi xuống đất bể nát. Ông bèn trở dậy gieo một quẻ Mai hoa dịch số, dùng cái giá đèn bể làm tượng để xem kiết hung cho chuyến bôn đào ngày mai. Quẻ gieo được là quẻ đại hung, có tượng của tang môn, chủ chết chóc. Ông giật mình vội vàng vừa chạy sang phòng Quỳnh Như vừa kêu Ân Phúc. Cửa phòng đóng chặt, hai người đập cửa gọi to mà vẫn không thấy Quỳnh Như trả lời. Tôn Thất Dục biết chuyện chẳng lành liền bảo Ân Phúc lấy búa phá cửa xông vào. Cả hai nhìn thấy cảnh tượng trong phòng thì giật mình kinh hãi. Quỳnh Như sắc mặt bầm đen nằm chết trên giường, bên cạnh là ly độc dược đã cạn nằm lăn lóc. Tôn Thất Dục vội vã bắt mạch nơi cổ tay nàng, lại áp tai nghe nhịp tim thì thấy mạch vẫn còn đập nhưng rất yếu. Ông vội bảo Ân Phúc chạy đến phòng thuốc mang rương thuốc sang, sau đó vạch miệng Quỳnh Như cố nhét một viên Tỵ độc hoàn và một viên Tục mệnh nguyên đơn vào rồi đổ nước cho trôi xuống. Ông lại dùng kim châm châm vào các đại huyệt trên người nàng để kích thích cho máu huyết lưu thông, gia tăng khả năng hô hấp và giúp thuốc tống khứ chất độc ra ngoài.

Cấp cứu xong, ông cùng Ân Phúc hồi hộp ngồi chờ kết quả. Hai canh giờ đằng đẵng chậm chạp trôi qua, Quỳnh Như bỗng trở mình tỉnh dậy rồi nôn thốc tháo một thứ nước màu đen rất khó ngửi ra bên giường. Tôn Thất Dục chắp tay ngước mặt lên trời lâm râm tạ ơn:

– Tạ ơn Trời Phật đã phù hộ. Như vậy là cơn nguy hiểm đã qua được rồi.

Ân Phúc vội vàng dùng khăn ướt lau sạch thứ nước bẩn đi, Tôn Thất Dục mang lại cho nàng một ly thuốc đã pha sẵn. Ông đỡ nàng ngồi dậy nói:

– Con mau uống chén thuốc này đi. Sao lại có thể làm chuyện điên rồ như vậy được chứ?

Quỳnh Như hé mắt thấy ông thì hỏi nhỏ:

– Con chưa chết à? Ngoại lại cứu con nữa phải không?

Tôn Thất Dục rơi lệ nói:

– Đừng hỏi gì cả, mau uống thuốc đi đã.

Quỳnh Như uống cạn chén thuốc. Ông đỡ nàng nằm xuống trở lại nói:

– Con đừng suy nghĩ vớ vẩn nữa. Hãy nghỉ ngơi cho mau hồi sức. Con có biết là con đã làm cho ta sợ hãi đến mức nào không?

Quỳnh Như thều thào nói:

– Con xin lỗi đã làm ngoại lo lắng. Con chỉ muốn chết đi cho rảnh nợ trần để mọi người khỏi liên lụy vì khổ mạng của con.

– Khờ quá! Đừng bao giờ nghĩ quấy như thế nữa. Con có mệnh hệ nào, ngoại cũng không sống nổi đâu.

Hai hàng nước mắt của Quỳnh Như lại chảy ra. Nàng khóc vì tấm lòng cao cả của ông ngoại nuôi đã già nua, bạc tóc này. Nàng nói:

– Dạ, con không tự vận nữa đâu, con sẽ ráng sống để phụng dưỡng ngoại đến cuối đời.

Ông gạt lệ mỉm cười:

– Vậy mới là cháu ngoan của ngoại. Thôi con nhắm mắt ráng ngủ một lúc đi. Thức dậy Ân Phúc sẽ nấu cháo sâm đỡ dạ.

Hôm sau đó, Thái Sinh đúng hẹn trở lại gặp Tôn Thất Dục. Thất Dục bèn đem việc Quỳnh Như uống thuốc độc tự tử kể cho Thái Sinh nghe, lại dắt Thái Sinh vào phòng Quỳnh Như thăm bệnh để chứng thực lời nói của mình. Lúc trở ra ông nói:

– Ngài Hộ bộ trở về bẩm lại với quan Ngoại tả đợi thêm dăm hôm nữa cho cháu khỏe lại, tôi sẽ nói chuyện với nó rồi thông báo cho ngài hay.

Thái Sinh không biết nói sao đành cáo từ ra về. Phần Quỳnh Như, vì may mắn được chữa chạy ngay sau khi uống độc dược không lâu, lại được chăm sóc tẩm bổ kỹ càng nên bốn ngày sau nàng đã bình phục hẳn. Đêm đó, nhằm lúc trăng chưa mọc, trời tối đen như mực, hai ông cháu tay nải gọn gàng lẻn xuống thuyền bên bờ Hương Giang xuôi mái về phá Tam Giang rồi lên thuyền lớn ra cửa Tư Dung vượt biển vào cửa Cách Thử. Họ đổi họ thay tên, ông là Vũ Đức, cháu là Vũ Đoan Trang, chọn một khu đất trên triền núi bên bờ biển vắng, thuê dân địa phương khai phá, dựng một căn nhà trúc cạnh dòng suối để sống những ngày tháng ẩn dật, vui thú lâm tuyền, trồng thuốc rồi chế biến dược thảo cứu giúp dân chúng quanh vùng.

[1]  Trích Trường thi Hòn Vọng Phu, Vũ Thanh

 ………….

(xem tiếp vào ngày mai)