Kỳ 178:

…………

Hồi thứ hai mươi chín

Anh hùng tương hội kình thiên long tranh hổ đấu

Lệ hòa tống tửu run tay chuốc chén đăng trình

*

Trong số những người thân quyến của Ý Đức Hầu Trương Văn Hạnh bị Phúc Loan truy sát có cả người em chú bác là Trại Ức Trai Trương Văn Hiến. Nhắc lại Trương Văn Hiến sau khi thành hôn cùng Hiền Nhi, chàng đã ở lại trại mồ côi cùng đám trẻ một thời gian. Sau bọn trẻ được Đinh Hồng Liệt đưa vào Nam, Trương Văn Hạnh đã mời vợ chồng Văn Hiến về nhà ông ta làm môn khách để cùng nhau mưu việc cản trở sự bành trướng thế lực của Phúc Loan ở phủ Chúa, trại mồ côi ở Cửa Hàn giao lại cho bang Hành Khất. Những năm làm môn khách trong phủ Ý Đức Hầu, Hiền Nhi hạ sanh được đứa con trai đầu lòng, Văn Hiến đặt tên con là Trương Văn Đa. Ba năm sau đó, Hiền Nhi lại sanh một cô con gái và nàng chọn tên cho con là Ngọc Lan. Rồi Hiền Nhi lại sinh thêm hai người con trai nữa, đứa nhỏ nhất lúc này mới có bảy tuổi. Thấy cảnh triều chính ngày một suy vi, Võ Vương u tối, quần thần xu phụ, bè phái khiến cho kỷ cương tan nát, Văn Hiến chán ngán bèn từ giã Trương Văn Hạnh, đem vợ con về ngôi nhà cũ bên bờ sông Bồ mở trường tiếp tục làm nghề dạy học.

Hôm Ý Đức Hầu bị giết, Phúc Loan đã cho thuộc hạ tìm bắt những thân bằng quyến thuộc của ông ta. Tiểu Phi đang có mặt ở Phú Xuân biết chuyện vội vàng chạy đến nhà Văn Hiến báo tin. Chàng nói:

– Phúc Loan đang cho bộ hạ lùng bắt hết những ai có liên quan đến Ý Đức Hầu đem nhốt cả vào ngục thất, con e sư thúc cũng sẽ bị vạ lây nên chạy ngay đến đây để báo tin. Sư thúc nên tìm đường lánh nạn đi là hơn.

Trương Văn Hiến nói:

– Ta biết thế nào ngày này cũng đến. Tội nghiệp cho anh Hạnh, hưởng lộc Chúa thì phải vì Chúa mà hi sinh.

– Bây giờ sư thúc định lẽ nào?

– Lúc trước anh Kim Hùng có đề nghị ta nên vào Tây Sơn lập nghiệp nhưng ta quyến luyến mảnh đất này của cha già để lại nên lần khân mãi không đi, nay thì đành phải bỏ nó lại rồi. Con nhắn lại với cha con là ta giao nó cho anh ấy nhé. Cái khó là Trương Phúc Loan hẳn đã cho lính bố ráp khắp nơi rồi. Bây giờ muốn thoát qua được thiên la địa võng của hắn để ra khỏi Phú Xuân này e rất nan giải.

Tiểu Phi chợt vỗ tay reo lên:

– Sư thúc còn nhớ đoàn thuyền buôn của nhà họ Cao ở Quy Nhơn không? Họ chuyên chở hàng cho cánh Trương Phúc Loan nên ra vào cửa khẩu dễ dàng lắm.

Văn Hiến lộ vẻ vui mừng hỏi:

– Nhớ! Họ đang có mặt ở Phú Xuân à?

– Dạ, họ ra đây ba hôm trước, chắc cũng sắp trở về Quy Nhơn. Con có ghé thăm chú Lê Trung hôm rồi, có lẽ chúng ta phải nhờ đến họ. Sư thúc nghĩ sao?

– Phải vậy thôi. Nghe anh Kim Hùng nói Lê Trung cũng là tay hào kiệt, con đi liên lạc với họ xem sao. Ta chuẩn bị sẵn mọi thứ, nếu được mình ra đi ngay đêm nay.

Tiểu Phi vâng dạ rồi lập tức ra bến sông Hương, nơi các đoàn thuyền buôn lên xuống hàng hóa. May mắn là đoàn thuyền của Lê Trung vẫn còn ở đó. Chàng bèn tìm gặp Lê Trung nói rõ tình hình của sư thúc mình. Lê Trung nghe xong liền nói:

– Cháu về nói Trương huynh thu xếp trước nửa khuya đêm nay dùng thuyền nhỏ theo sông Bồ thả xuống đây, nhớ ăn mặc như thủy thủ trên thuyền vậy. Nếu ổn thỏa, giờ sửu sáng mai ta nhổ neo. Cẩn thận vì bọn lính của Phúc Loan đang canh giữ khắp nơi.

Tiểu Phi mừng rỡ nói:

– Đoạn từ sông Bồ xuống đến đây bọn Hành Khất của cháu lo liệu được, chú an tâm. Thôi để cháu về báo lại cho sư thúc biết. Sẽ gặp lại chú khuya nay.

Đêm đó, Tiểu Phi dùng thuyền câu chở gia đình Trương Văn Hiến xuống bến sông Hương. Vì bang Hành Khất có phân đà ở đây nên việc đi lại trên sông Hương họ rất rành rẽ. Chiếc thuyền câu cặp sát mạn thuyền của Lê Trung, Văn Hiến bế mấy đứa con nhỏ và Ngọc Lan lên thuyền trước, Hiền Nhi cùng Văn Đa lần lượt lên sau. Lê Trung đưa họ vào khoang kín ẩn thân rồi cho thuyền nhổ neo xuôi dòng ra cửa Thuận An. Đoạn đường thủy từ kinh thành ra tới Thuận An, họ phải qua đến ba trạm canh, nhưng thuyền của Lê Trung ra vào bến này nhiều lần, mỗi chuyến đi ông lại đút lót rất hậu hĩ nên bọn lính canh chỉ xem xét lấy lệ rồi cho qua. Khi mặt trời mọc, đoàn thuyền của họ đã lênh đênh trên biển Đông, căng buồm tiến về cảng Quy Nhơn.

Mùa này có gió Tây Nam nên đoàn thuyền phải mất hơn mười ngày mới vào tới cửa Quy Nhơn. Trong thời gian đó, Lê Trung và Văn Hiến vì đều là những người có kiến thức rộng nên đã trò chuyện với nhau rất tâm đắc, từ chuyện thời thế cho đến thiên văn địa lý. Đoàn thuyền vừa cập bến nhà ở đầm Hải Hạc đã thấy Trần Kim Hùng cùng Nguyễn Nhạc chờ sẵn ở đó. Họ được bồ câu của bang Hành Khất đưa tin vào từ mấy hôm trước. Văn Hiến cảm ơn Lê Trung cùng anh em thủy thủ đoàn rồi theo Kim Hùng và Nguyễn Nhạc ngược sông Côn về Tây Sơn. Kim Hùng giới thiệu với hai vợ chồng Văn Hiến:

– Đây là Nguyễn Nhạc, cháu nội rể của anh mà lúc trước anh đã có nói với cô chú. Nó nghe anh nói chú có nghề dạy học nên muốn mời về vùng Tây Sơn mở trường, vừa có thể mưu sinh vừa có nơi để nó gởi hai đứa em theo học. Ở đây chưa có ngôi trường nào ra hồn cả.

Nguyễn Nhạc chào vợ chồng Văn Hiến:

– Cháu rất hâm mộ tài năng của sư thúc. Nay mời được sư thúc vào đây, cháu thật sự vừa vui mừng vừa hãnh diện cho vùng đất Tây Sơn này.

Văn Hiến vừa gặp nguyễn Nhạc trong lòng đã có ngay ấn tượng tốt, nghĩ thầm chàng thanh niên này có khí độ và phong thái của một bậc đại anh hùng. Ông vui vẻ nói:

– Tôi có nghe anh Kim Hùng giới thiệu về anh cùng hai chú em rất nhiều. Chúng tôi là những người đang trốn tránh, vào đây với dự định tiếp tục nghề dạy học mưu sinh, từ nay xin gọi là ông giáo. Những cái tên và biệt hiệu xưa kia xin hãy quên đi để tránh tai mắt bọn lính ngũ dinh của Quốc phó dòm ngó. Việc mở trường thì phải để xem có nơi an trú thích hợp trước đã.

Kim Hùng nói:

– Việc này chú khỏi lo. Thằng Nhạc đã kiếm cho chú một miếng đất ở làng Thắng Công gần chợ An Thái bên bờ sông Côn rồi. Chú đến xem, nếu ưng ý thì có thể chọn nơi đó làm chỗ an thân và mở trường học, anh thấy rất tiện lợi vì An Thái là vùng đất trung tâm của Tuy Viễn.

Văn Hiến nói:

– Cảm ơn anh và cháu đã có lòng. Chúng ta về trên đó rồi hãy tính.

…………

(xem tiếp vào ngày mai)