Kỳ 185:

………..

Rời khỏi Linh Phong tự, Trần Lâm xuống làng Phương Phi tìm Phan Sinh. Hai chàng bèn rủ nhau ra Chiêu Anh Quán uống rượu hàn huyên. Cô chủ quán xinh đẹp Lan Anh vừa trông thấy hai chàng đã vội vàng ra đón:

– Dữ hông! Cả gần ba năm nay các anh đi đâu mà không ghé quán em uống rượu? Hôm nay để em mời hai anh, mừng trở lại nhé?

Phan Sinh nói:

– Lần nào cũng mời thì chả mấy chốc quán của em sẽ dẹp tiệm luôn đấy cô chủ ạ.

Lan Anh nở nụ cười xinh như hoa, liếc Phan Sinh bằng ánh mắt thật tình tứ:

– Không sao, quán bị dẹp thì em sẽ theo anh, bắt anh nuôi suốt đời. Lo gì!

Rồi cô quay vào trong mang rượu ra. Trần Lâm đùa:

– Cô Lan Anh rất có tình ý với anh đấy.

Phan Sinh nhếch môi như muốn cười:

– Chúng tôi thân nhau từ nhỏ. Chuyện tình ý chắc không có đâu.

Tửu khách trong quán khá đông, họ đang kháo nhau về trận đấu của Đông Tiểu Bạch Long và Tây Đại Hắc Hổ. Sau đó lại nói đến công đức của Cao nhị tiểu thư Cao Tiểu Hồng, một người vừa đẹp vừa có tấm lòng từ bi, cứu độ chúng sinh như Đức Quán Thế Âm. Phan Sinh nhìn Trần Lâm hỏi:

– Anh bỏ đi như thế chắc Tiểu Hồng buồn lắm?

– Vâng. Nhưng đành phải vậy.

– Anh thật là con người có trái tim sắt đá.

– Không đúng, chỉ là còn nhiều món nợ chưa trả xong, chuyện của trái tim buộc phải xếp lại, nhốt vào một ngăn kín.

– Nghĩa là anh cũng có cảm tình với nàng?

– Chỉ là tình huynh muội. Anh thì sao? Tôi thấy mỗi bận gặp nhau anh cùng Tiểu Hồng chuyện trò tương đắc lắm mà.

– Chuyện trò tương đắc là một chuyện, tình yêu lại là chuyện khác.

– Một thiếu nữ như Tiểu Hồng, tôi cho rằng đi khắp vòm trời này cũng khó mà tìm được người thứ hai. Thỉnh thoảng anh nên ghé xuống thăm nàng.

– Tôi sẽ xuống thăm nàng, nhưng chỉ để giúp nàng vơi bớt nỗi buồn vì anh bỏ đi mà thôi. Dự tính của anh thế nào?

– Chưa biết. Ngao du sơn thủy, hành hiệp giúp người rồi tùy duyên mà tới. Còn anh có định thi cử ra làm quan không?

– Quan lại gì thời buổi này! Ông cụ nhà tôi thẳng lắm, không phải minh chúa không chịu thờ, thà lánh đời vui thú điền viên.

– Tư tưởng đầy chính khí. Chúc anh tìm được minh chúa để không uổng tài học của mình.

Lan Anh mang rượu và vài món nhắm ra bày lên bàn. Nàng hỏi:

– Nghe nói hôm rằm tháng giêng này ở chùa mình có tiên nữ giáng xuống đi lễ hả anh Sinh?

Phan Sinh giật thót người ấp úng hỏi:

– Ai nói với Lan Anh vậy?

– Bạn em, nhỏ Liễu ở cuối làng đó. Hôm trước nó đi chợ Nước Mặn ghé thăm em rồi kể lại. Nó còn nói anh nhìn thấy nàng tiên đó liền như kẻ mất hồn, ngơ ngơ ngẩn ngẩn. Đúng không?

Phan Sinh đỏ mặt chối:

– Làm gì có chuyện đó! Cô Liễu này thật là biết vẽ chuyện.

Lan Anh mỉm cười nói:

– Nhìn mặt anh đỏ lên như gấc chín, giống hệt kẻ ăn vụng bị bắt quả tang mà còn chối nữa à?

Mặt Phan Sinh càng đỏ hơn, chàng vội bào chữa:

– Các cô khéo bày chuyện vu khống người ta. Tôi có nhìn thấy nàng tiên ấy thật nhưng làm gì có chuyện ngơ ngẩn mất hồn.

Lan Anh cười khúc khích:

– Rồi, tự thú rồi đó nhé! Nhỏ Liễu kể lúc anh đang viết những câu liễn cho khách, còn nó thì đang giúp anh thu tiền phước sương cho chùa, bỗng nàng tiên xuất hiện cùng với một ông tiên đến xem. Nàng tiên xem qua rồi khen: Diệu thủ! Chữ viết như rồng bay phụng múa, so với Vương Hy Chi và Lan Đình Thiếp chỉ có hơn, không kém”. Rồi nàng bỏ đi còn anh thì đứng ngơ ngẩn nhìn theo như kẻ mất hồn, đúng không?

Phan Sinh ấp úng đáp:

– Ừ… thì nàng có khen thật, nhưng mà làm gì có chuyện tôi ngơ ngẩn…

Giọng Lan Anh bỗng trở buồn buồn như hờn mát:

– Lúc nãy mới gặp, thấy anh đi với anh Lâm mà mặt mày không có chút gì hớn hở cả thì Lan Anh đã biết rồi. Hỏi chơi cho vui thôi chứ chuyện của anh, Lan Anh đâu dám tò mò xía vào làm gì. Thôi hai anh uống rượu nói chuyện đi. Lan Anh phải tiếp khách.

Nói rồi nàng quay vào trong. Trần Lâm mỉm cười:

– Phụ nữ có một thiên tính đặc biệt, nhất là về vấn đề tình cảm lại càng bén nhạy hơn. Họ đã chú ý đến ai rồi thì chỉ rục rịch khác đi một chút là họ nhận ra ngay.

Phan Sinh cười gượng nói:

– Không có gì đâu, anh đừng đoán già đoán non như mấy cô gái lắm chuyện đó.

– Bộ chùa Linh Phong mình vừa rồi có tiên nữ giáng phàm thật sao?

– Anh nghĩ rằng trên đời có chuyện tiên nữ giáng xuống cõi phàm trần này không?

– Ai biết được. Những chuyện như Lưu Thần, Nguyễn Triệu đời Đường bên Trung Hoa lạc Thiên Thai, hay Từ Thức đời Trần gặp tiên nữ Giáng Hương tại chùa Tống Sơn ở Kinh Bắc đều chỉ là truyền thuyết. Hư thực thế nào thật khó mà phân giải. Anh thì sao, anh gặp tiên thật như Lan Anh vừa nói à?

Phan Sinh lại đỏ mặt đáp:

– Không biết có phải là tiên hay không nhưng đúng là người trần khó có thể có người đẹp đến mức độ ấy.

Trần Lâm ngạc nhiên hỏi:

– Đẹp đến mức ấy thật à?

– Hà! Nàng đẹp hơn tất cả những tranh vẽ về mỹ nhân của các nhà danh họa mà tôi từng thấy qua. Muốn hình dung về nhan sắc của nàng, anh cứ tưởng tượng ra một khuôn mặt hoàn hảo về mọi khía cạnh, rồi tăng thêm một mức nữa, đó chính là dung mạo của nàng. Chưa kể đến mái tóc, dáng đi… Đặc biệt là đôi mắt nàng, đôi mắt đẹp vô ngần nhưng buồn man mác, sâu thăm thẳm làm não lòng người.

Trần Lâm nhìn bạn mỉm cười:

– Diễn tả như anh thì đúng là chỉ có tiên nữ giáng phàm mới có được sắc đẹp như thế mà thôi. Nàng từ đâu tới, tên nàng là gì?

– Tôi làm sao biết được. Bà con lúc đó ai cũng gọi nàng là Giáng Hương, nàng tiên của Từ Thức ấy.

– Còn ông lão đi cùng nàng?

– Tiên phong đạo cốt, râu tóc bạc phơ, khí phái bất phàm.

– Chà, đúng là chuyện lạ thế gian. Rồi anh có theo dấu nàng không?

Phan Sinh cười thảm não:

– Thú thật với anh, thấy nàng xong, nghe nàng nói có một câu thôi tim tôi còn không muốn đập nổi nữa là, đầu tôi cứ như bị trời giáng cho một cú sét choáng váng, quay cuồng, còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện theo dấu nàng.

– Thế là nàng từ trên trời xuống và đã về lại trời cao?

– Đúng vậy.

– Vậy là anh bị cú sét ái tình đánh trúng rồi. Từ nay tha hồ mà thổi sáo, làm thơ nhé.

Phan Sinh thở dài buồn bã:

– Anh đừng trêu tôi nữa. Ta uống rượu tiếp đi.

– Đùa chút cho vui. Chúng ta cạn ly này rồi chia tay. Chúc anh tròn giấc mộng, đến được bến Thần Phù như chàng Từ Thức năm xưa. Hẹn gặp lại.

Phan Sinh nói:

– Chúc anh phỉ chí bình sinh, đạt thành tâm nguyện. Hẹn gặp lại.

Rời Nước Mặn, Trần Lâm ruổi ngựa lên vùng phủ lỵ Quy Nhơn, vào tửu quán Bên Đường ở chợ rượu Phú Đa mà chàng từng nghe tiếng nhưng chưa lần nào ghé qua. Trong tửu lầu, khách khứa đông nghịt. Họ đang lắng nghe một anh chàng tuổi độ hai lăm thao thao bất tuyệt kể về những chiến tích và lòng hào hiệp của đảng cướp Truông Mây. Anh ta thần thánh hóa những trận đánh của chàng Lía, tưởng chừng như đã tai nghe mắt thấy tất cả. Đến lúc anh ta thuật lại trận đánh giữa Đông Bạch Long và Tây Hắc Hổ, mới thật là ly kỳ, kinh thiên động địa. Trần Lâm ngồi nghe mà trong bụng không khỏi cười thầm cho tài ba hoa của anh ta.

Bỗng nhiên có bốn con ngựa phóng nhanh vào chợ và dừng lại trước quán. Bốn tên thanh niên vận võ phục đen nhảy xuống ngựa bước vào, một tên tiến lại quầy rượu, miệng oang oang:

– Tôi lấy trăm lít rượu loại hôm trước đó, Hồ đại ca nói rượu của quán này ngon hơn các nơi khác. Ông chủ nhớ lấy đúng thứ hôm nọ nhé.

Ba tên còn lại thấy mọi người đang chăm chú nghe kể chuyện cũng xáp vào. Một tên trong bọn thấy tên kể chuyện luôn mồm ca tụng chú Lía và các hiệp sĩ Truông Mây hắn bèn móc túi lấy ra một nén bạc thảy lên bàn trước mặt người kể chuyện nói:

– Thưởng cho ngươi đó!

Anh chàng kể chuyện ngưng lại, ngẩng đầu lên ngạc nhiên hỏi:

– Thưởng cho tôi về việc gì?

– Về việc ngươi biết thưởng thức tài nghệ của thủ lĩnh đại ca và ca ngợi các hiệp sĩ Truông Mây.

Anh chàng kể chuyện cầm nén bạc thảy trả lại nói:

– Tôi kể chuyện cho bà con nghe là do tôi thích kể chứ không phải để xin tiền thưởng. Cảm ơn, anh bạn cất đi.

Tên áo đen nói lớn:

– Ta thưởng thì cứ lấy đi, còn làm bộ làm tịch nữa.

Anh kể chuyện phật ý:

– Tôi không lấy là không lấy, việc gì phải làm bộ với anh bạn?

Tên thứ hai trong nhóm ba người đứng bên nói:

– Năm Dồ, đôi co làm gì, nó không lấy thì mày nhét vào họng nó là xong chứ gì?

Năm Dồ hất hàm hỏi người kể chuyện:

– Mày nghe bạn tao nói không? Mày làm bộ từ chối lần nữa là tao nhét vào họng mày đó. Nhận lấy và kể tiếp cho bà con ở đây nghe đi.

Anh chàng kể chuyện mặt đỏ như gấc chín, đứng lên nói lớn:

– Ta nói không lấy là không lấy! Các ngươi là ai mà bắt người khác phải nghe lời của mình?

Năm Dồ cười ha hả nói:

– Chúng ta là ai hả? Ha ha… là các hiệp sĩ Truông Mây mà nãy giờ ngươi luôn mồm ca ngợi đó. Giờ chịu lấy chưa?

Anh chàng kể chuyện bĩu môi:

– Các ngươi mà là những hiệp sĩ Truông Mây à? Thủ hạ của chú Lía đâu có cái thứ ngang tàng hống hách như các ngươi. Họa ra các ngươi là dư đảng còn sống sót của bọn cướp biển Ngưu Ma Vương thì có.

Năm Dồ bị sỉ nhục trước mặt bao nhiêu người, hung tính nổi lên, hắn liền nói lớn:

– Tao không tiện đấm vỡ mặt mày trong quán, mày dám bước ra ngoài sân không?

– Ta sợ gì ngươi mà không dám?

Nói xong anh ta bước ra ngoài sân, hiên ngang đứng chờ. Năm Dồ cũng bước theo sau. Hắn nói:

– Giờ thì tao sẽ đấm bể mặt mày ra cho mày biết các ông là hiệp sĩ Truông Mây thứ thiệt hay giả.

……………

(xem tiếp vào ngày mai)