Kỳ 192:

………..

Hai con tuấn mã một đen một trắng chở trên lưng hai chàng hiệp sĩ phi nước đại trên con đường độc đạo từ Trưng Sơn qua Vĩnh Thạnh về Truông Mây ở Ân Đức, Hoài Nhơn. Dọc đường Trần Lâm và Lía đã nghiên cứu địa hình những nơi có địa thế hiểm yếu, những con đường, sông suối, núi non có lợi thế dụng binh. Lía nói:

– Ở Núi Bà, chúng ta cũng có một phân trại do tam đệ Hồ Bân đang cai quản, mọi hoạt động vùng Tuy Viễn sẽ xuất phát từ phân trại đó.

– Như vậy thật hay, nhưng chúng ta phải xây dựng trại Kim Sơn cho thật vững mạnh để làm căn cứ trung ương, sau đó mới tính tới việc mở rộng địa bàn hoạt động.

– Mọi việc từ nay sẽ do Lâm đệ quyết định. Ta chỉ việc nghe theo là được.

Truông Mây Hoài Ân là một vùng núi non hiểm trở, mây mọc um tùm, nếu không có người hướng dẫn thật khó mà tìm ra lối đi. Phía bên phải là hòn độc sơn, thường gọi là Núi Một. Trước mặt, về phía đông là dòng Kim Sơn rộng lớn, mùa này nước chảy rất xiết. Sau lưng, núi non trùng điệp bạt ngàn. Mặt phía bắc là vùng đất thấp chạy dài đến nhánh sông từ nguồn An Lão chảy về, tạo thành một tam giác biệt lập với vùng bình nguyên Bồng Sơn, Lại Khánh. Nhánh sông từ nguồn An Lão hợp cùng nhánh Kim Sơn tạo thành sông Lại Dương gần huyện lỵ Bồng Sơn và chảy xuống biển Đông ra cửa An Dũ. Hai nhánh sông này như cái hào sâu che chắn mặt trước của Truông Mây. Vùng đất này quả thật là nơi vượng địa, có thế Minh Đường thủy tụ, Huyền Vũ ổn định bề thế. Lại có Thanh Long bên phải, Bạch Hổ bên trái, quả đúng là vừa đắc địa vừa hiểm yếu. Tiến ra thì thênh thang, rút về thì vững vàng hiểm trở.

Lía đưa Trần Lâm về trại, sai gióng chiêng triệu tập hết các đầu lĩnh cùng lâu la để làm lễ tương kiến. Các đầu lĩnh Truông Mây ngoài Lía còn có cha Hồ, chú Nhẫn, Lưu Đằng, Trương Văn Bảo và Lam Tiểu Muội. Và một người nữa là Hồ Bân đang thống lãnh hơn trăm lâu la khai thác vùng Truông Mây Núi Bà.

Anh em trong Truông Mây đều đã nghe tiếng Trần Lâm từ sau trận đấu kinh thiên với Lía dạo nọ. Nay gặp mặt, thấy chàng nho nhã như một thư sinh thì có hơi kinh ngạc, nhất là Lam Tiểu Muội. Nàng vốn ỷ mình võ công cao cường nên có ý không phục chàng Lâm cho lắm. Nhân khi Lía đề nghị nàng kêu Lâm bằng anh, nàng hỏi ra mới biết Lâm chỉ bằng tuổi mình nên nói:

– Hai người bằng tuổi nhau, đành phải dựa vào tài năng để phân định ngôi thứ. Ai thắng thì người đó làm lớn.

Trần Lâm nói:

– Không cần phải so tài. Tôi xin được làm em của Lam tỉ.

Tiểu Muội phản đối:

– Không được, như thế không công bằng. Ta ghét nhất sự bất công.

Lía cười lớn nói:

– Lâm đệ cứ chiều theo ý của Lam muội đi. Cô gái này đã muốn làm cái gì thì chỉ có trời mới cản được.

Trần Lâm nói:

– Thôi được! Nhưng chỉ điểm tới cho biết rồi thôi nhé.

Lam Tiểu Muội cười nói:

– Được, tôi sẽ không làm huynh bị thương đâu. Nào mời!

Trần Lâm nghĩ rằng đây cũng là cơ hội để nhiếp phục mọi người ở đây nên lớn tiếng nói:

– Lâm tôi xin nhường tỉ trước năm chiêu. Tỉ cứ ra tay thật tình đừng ngại vì với chỉ một chiêu phản kích của tôi thôi là tỉ sẽ không còn đường ra tay nữa đâu.

Lam Tiểu Muội trợn mắt nói:

– Nhường trước năm chiêu ư? Ta e rằng sau chỉ ba chiêu là huynh đã bỏ mạng rồi. Đừng quá tự phụ như thế!

Lía cười ha hả nói:

– Lam muội cứ tận sức ra tay đi. Nếu muội đụng được tới chéo áo của Lâm đệ thì ta sẽ thưởng cho.

Lam Tiểu Muội nghe nói chạm tự ái, nàng lớn tiếng:

– Không phải lỗi của muội đó nhé. Ta ra tay đây!

Trần Lâm cười nói:

– Lam tỉ cứ tự nhiên.

Mọi người đứng bên ngoài bắt đầu hồi hộp chờ đợi diễn biến cuộc đấu. Họ biết võ công của Tiểu Muội rất cao thâm nên tất cả đều cho rằng trong năm chiêu mà Tiểu Muội không đụng được tới chéo áo của Trần Lâm thì quả là chuyện khó có thể xảy ra. Trong khi đó, Tiểu Muội đã múa song đao tấn công Trần Lâm. Song đao vừa rút ra khỏi vỏ, nàng lướt người tới ra chiêu Phượng hoàng xuyên vân, song đao chém ngang vào bụng Trần Lâm. Chàng bước lùi nửa bước rồi hóp bụng vào để song đao lướt qua trong kẽ tóc. Tiểu Muội chân trái bước lên, song đao chém vụt trở lại buộc Trần Lâm phải thối lui bước nữa. Tức thì nàng lướt người tới, xếp song đao dọc theo cánh tay, thúc chỏ mạnh vào ngực của đối phương theo thế Phượng loan xuyên phong vũ. Trần Lâm nếu để trúng chiêu này chắc chắn ngực sẽ bị mũi đao đâm thủng, quả là một chiêu cận chiến sát thủ. Chàng la lớn:

– Hay lắm!

Rồi chân phải liền bước xéo sang bên để né cú đánh thốc hiểm ác đó. Tiểu Muội lập tức xoay người, dùng một cánh chỏ kèm theo mũi đao thứ hai thốc ngược ra sau nhắm vào ngực Trần Lâm công tiếp vào. Trần Lâm lại ung dung đảo bộ sang trái né đòn và lướt người vòng ra phía sau lưng Tiểu Muội. Nàng vội vàng hạ tấn xoay người một vòng, vung song đao quét vào hạ bộ của Trần Lâm, sau đó đập song đao xuống đất mượn thế tung người lên tung ra chiêu Phản địa phiêu thân cước. Bàn chân nàng phóng ra rít gió vút vào mặt địch thủ với một tư thế tuyệt đẹp. Cả đấu trường rộn lên tiếng vỗ tay khen ngợi cú đá của nàng. Trần Lâm cũng buột miệng la lớn:

– Cú đá tuyệt đẹp!

Xong chàng ngã người về phía sau, đồng thời với tư thế ngửa người đó chàng vận công vào đôi chân để lướt thân mình tà tà về phía sau rồi đứng thẳng lên trông đẹp mắt không kém. Lam Tiểu Muội cũng phải buột miệng khen:

– Né hay lắm! Đỡ tiếp chiêu này!

Nàng tung người lên cao, song đao loang loáng như một vầng sao bạc chụp xuống đầu Trần Lâm. Mọi người cho rằng phen này nếu Trần Lâm không sử dụng vũ khí để đỡ thì dù chàng có né tránh tài giỏi đến đâu cũng sẽ bị song đao chém trúng. Trong khi đó, Trần Lâm biết Tiểu Muội đã tung ra sát chiêu nên chàng liền bước chân theo Cửu cung di ảnh bộ pháp, thân hình như một bóng ma thoát ra khỏi tấm lưới đao dày đặc của Tiểu Muội một cách tài tình. Mọi người trầm trồ vỗ tay vang dội:

– Thân pháp biến ảo khôn lường, thật hết sức tài tình!

Trần Lâm thoát ra khỏi vùng đao ảnh xong lên tiếng:

– Đã qua năm chiêu, giờ đến lượt đệ ra chiêu phản kích đây. Lam tỉ đề phòng nhé.

Tiểu Muội la lớn:

– Ra tay đi! Đừng khách sáo!

Nàng nói xong liền vung song đao tấn công như vũ bão. Trần Lâm bỗng hét lớn:

– Lưu ý!

Không biết cây roi quấn quanh thắt lưng đã được chàng rút ra lúc nào, chỉ thấy vút một cái, bóng roi mịt mờ cả một vùng, chạm vào song đao vang lên những tiếng keng keng chát chúa. Và cuối cùng, đầu roi đã chĩa thẳng sát yết hầu của Lam Tiểu Muội. Nàng há hốc miệng kinh hoàng không thốt lên được một lời nào. Mọi người cũng vô cùng kinh ngạc trước đường roi thần sầu nhanh đến ngoài sức tưởng tượng đó. Lam Tiểu Muội buông song đao xuống nói:

– Lâm ngũ ca, Tiểu Muội phục rồi. Từ nay muội hứa sẽ làm một đứa em gái ngoan.

Nàng là cô gái vui vẻ và trực tính nên nói xong liền nở nụ cười tươi như hoa. Trần Lâm rút roi về cười nói:

– Xin lỗi, người anh này sẽ cố gắng để xứng đáng là ngũ ca của muội.

Lía cười ha hả nói:

– Ta đã bảo rồi mà muội không tin. Giờ thì đã phục chưa?

– Không đấu thì làm sao biết được Lâm ca có đường roi thần sầu quỷ khốc này. Hi hi…

Ở Truông Mây, cha Hồ và chú Nhẫn vì tuổi cao nhất nên mọi người đều tôn trọng coi như bậc trưởng thượng. Những người trẻ tuổi còn lại thì lấy tuổi tác mà xưng hô. Lía làm đại ca, Lưu Đằng nhị ca, Hồ Bân tam ca, Trương Văn Bảo tứ ca, Trần Lâm ngũ ca và Lam Tiểu Muội làm em út. Hồ Bân và Văn Bảo lúc trước đã từng chứng kiến Trần Lâm đấu với Lía ở Quy Nhơn nên về võ công họ rất khâm phục chàng.

Sau đó, Lía giới thiệu các trại của Truông Mây. Có bốn trại: Đông, Tây, Nam, Bắc và Trung ương trại đặt dưới quyền của thủ lĩnh Lía. Mỗi trại có một trại trưởng và hai trại phó. Các trại trưởng trực tiếp dưới quyền của một trong các đầu lĩnh là: Hồ, Nhẫn, Lưu Đằng, Văn Bảo. Riêng Tiểu Muội hiện có trong tay một toán nữ binh gồm hai mươi người, đa số là những cô gái đã gặp nhiều nghịch cảnh trong đời. Còn lại khoảng hai mươi người ở trại giữa thuộc quyền của Lía, vị tổng đầu lĩnh Truông Mây. Nhóm này trước kia gồm một trăm hai mươi người do Hồ Bân thống lãnh, sau khi chia vào Núi Bà một trăm người thì số còn lại dưới quyền của Lía.

Mỗi trại có khoảng một trăm lâu la. Bọn lâu la cùng các thủ lĩnh đều mặc y phục màu đen. Quan sát qua cách tổ chức ở Truông Mây, Trần Lâm thấy đây đúng là tổ chức của một sơn trại ăn cướp, không hề mang tính chính quy của một đạo nghĩa binh. Nhờ địa thế hiểm yếu và nhờ võ công của Lía quá cao cường nên họ mới tung hoành bấy lâu mà chưa bị tiêu diệt. Sau khi xem qua các trại, Lía cho họp các đầu lĩnh và các trưởng phó trại lại, tuyên bố:

– Từ nay Truông Mây của chúng ta sẽ được tổ chức lại thành một đạo nghĩa binh đứng lên chống lại cường quyền của Quốc phó Trương Phúc Loan để cứu vớt dân lành. Mọi người ai có ý kiến gì không?

Mọi người đều vui mừng về ý tưởng mà Lía vừa nêu ra. Cha Hồ nói:

– Đó là một ý kiến rất hay, nhưng để biến một trại cướp ô hợp trở thành một trại nghĩa binh có kỷ luật và kỹ thuật tác chiến không phải là việc dễ làm đâu.

– Việc này chúng ta cứ giao cho Lâm đệ tiến hành. Việc quan trọng là các đầu lĩnh hãy tin tưởng và hỗ trợ cho Lâm đệ. Tôi tin chắc mọi việc rồi sẽ rất tốt đẹp.

Các thủ lĩnh đồng thanh:

– Chúng tôi xin nghe theo sự cắt đặt, phân phó của Lâm đệ.

Trần Lâm chắp tay nói:

– Đa tạ các chú và các anh đã có lòng tín nhiệm. Một quân đội muốn hùng mạnh và có thể chiến đấu được, điều cốt lõi là nhờ vào kỷ luật. Kỷ luật không nghiêm minh, quân lệnh không như sắt thép thì đó chỉ là một toán quân ô hợp, đưa ra trận chiến đấu thật chẳng khác nào lùa đàn dê vào miệng cọp. Anh em đã tin tưởng, tôi cũng xin thảo ra một bảng quân luật, mời mọi người xem qua để góp ý sửa đổi. Một khi đã thống nhất, thì câu “Quân pháp bất vị thân” phải được tuyệt đối thi hành, dù kẻ phạm quân pháp đó có là ai. Mọi người đồng ý không?

Chú Nhẫn nói:

– Hay lắm! Quân luật là điều căn bản cho một đạo quân. Tôi đồng ý!

………

(xem tiếp vào ngày mai)