Kỳ 194:

………..

Toán tuyển mộ làm việc rất tốt, có lẽ do số người ăn mày các nơi tụ về phủ Quy Nhơn quá đông và vì tên Quốc phó mỗi lúc một lộng hành quá mức, sưu cao thuế nặng khiến người dân ai nấy đều chán ghét. Sau ba tháng đầu tiên, toán tuyển mộ đã đưa lên Truông Mây gần năm trăm người. Trần Lâm căn cứ vào khả năng của họ mà cho bổ sung vào các đội binh. Sau một năm rưỡi, Truông Mây đã có số nghĩa binh gần hai ngàn người.

Thời bấy giờ, các vùng rừng núi ở phủ Quy Nhơn ngựa hoang rất nhiều, Lía cho người đi bắt về huấn luyện thành ngựa chiến. Nhờ đó, Truông Mây có một đội quân khinh kỵ chính quy đông đảo lên đến ba trăm người ngựa. Và một số ngựa dùng vào các việc cá nhân, liên lạc cùng những việc binh khác.

Trần Lâm tuyển ra những người có khả năng về y thuật, dạy họ thêm nghề thuốc, lập thành một nhóm cứu thương chia đều vào các đội binh.

Một hôm, Lam Tiểu Muội đang thực hiện công tác chiêu mộ ở huyện lỵ Phù Ly thì gặp Tiểu Thần Thâu, nó ngứa nghề động tay với nàng, bị nàng bắt được. Nàng khuyên nó nên bỏ nghề ăn trộm để gia nhập nghĩa binh. Nó hỏi ra biết có Tiểu Bạch Long trên núi nên mừng quá bèn kể cho Tiểu Muội nghe chuyện mình đã gặp Trần Lâm và chàng đã cứu sư phụ nó thế nào. Sau đó, nó về báo cho sư phụ biết. Hồng Liệt nghe nói mừng rỡ, hai thầy trò lập tức lên Truông Mây. Gặp lại Thần Thâu và Tín Nhi, Trần Lâm hết sức vui mừng, chàng liền giới thiệu với các đầu lĩnh:

– Vị này là Vô Ảnh Thần Thâu Đinh Hồng Liệt, Đinh thúc thúc và đệ tử là Tiểu Thâu Nhi Tín Nhi.

Lía nhớ lời mẹ dặn lúc xưa nên vội vàng hỏi:

– Đinh thúc có phải là bạn của gia phụ Võ Trụ ngày xưa không?

Hồng Liệt nhìn kỹ Lía một lát rồi hỏi:

– Chú có phải là người con trai duy nhất của Võ huynh tên là Võ Văn Doan không?

Lía mừng rỡ đáp:

– Vâng, là cháu đây!

Hồng Liệt mừng rỡ ôm chầm Lía nói:

– Thật là trời cao có mắt! Võ huynh hãy còn người nối dõi, lại là người nối dõi lẫy lừng khắp cõi nữa. Ha ha… Mẹ cháu thế nào?

Lía buồn bã đáp:

– Mẹ cháu đã qua đời gần mười năm nay rồi.

Hồng Liệt thở dài. Rồi ông lấy ra một thanh kiếm đưa cho Trần Lâm, mỉm cười nói:

– Cũng vì thanh kiếm này mà lần trước thiếu chút nữa thì ta đã mất mạng rồi. Nay lấy được xin tặng lại cho cháu để đền ơn cứu tử.

Trần Lâm vội xua tay nói:

– Đâu có được! Chú vì nó mà suýt chút mất mạng thì nên giữ nó để làm vật hộ thân. Cháu nhất định không nhận đâu.

Hồng Liệt nói:

– Kiếm thần phải được dùng vào việc lớn. Cháu nay thân mang trọng trách của Truông Mây thì nên giữ nó để bách chiến bách thắng, cứu lấy dân lành. Ta giữ nó để làm gì?

– Nếu vậy thì xin giao lại cho đại ca, thủ lĩnh của trại vậy.

Lía nói:

– Lâm đệ cứ giữ lấy nó mà dùng, ta chuyên sử dụng đao chứ không dụng kiếm.

Trần Lâm đành nhận thanh kiếm nói:

– Thôi được, cháu nhận lấy vậy. Mà chú làm sao tìm được vật quí này?

Hồng Liệt mỉm cười:

– Vật gì mà Thần Thâu muốn lấy thì trước sau gì cũng vào tay mà thôi.

Ông bèn kể vắn tắt chuyện trộm kiếm cho mọi người nghe. Số là sau khi bình phục, ông cùng Tín Nhi giả làm hai cha con mang đồ trang sức, vòng đeo tai, đeo tay lên bán trên vùng Tây Nguyên để dò xét xem tin đồn về sự xuất hiện trở lại của cây kiếm thần kia. Lại nghe đâu nó đang lọt vào tay một người dân JaRai ở Kontum. Hơn nửa năm trời lặn lội, tình cờ một hôm, Tín Nhi đến bán đồ trang sức cho một nhà giàu có người Êđê và quen được với cô gái con chủ nhà cỡ tuổi nó.

Qua vài lần ghé chơi, Tín Nhi phát hiện thấy có nhiều người trai tráng khỏe mạnh thường ra vô nhà này. Hắn về nói lại cho sư phụ hay. Hồng Liệt nghi ngờ nên một đêm lén vào rình nghe lén. Thì ra chủ nhà đang họp bàn với các thành viên việc nổi dậy tiêu diệt tên tù trưởng JaRai để giành quyền cai trị Tây Nguyên. Có người trong bọn cho rằng lực lượng Êđê còn yếu, e rằng cuộc nổi dậy sẽ thất bại nhưng tên chủ nhà rất tự tin bảo rằng hắn có cây kiếm thần bách chiến bách thắng trong tay. Vừa nói, mắt hắn vừa kín đáo liếc nhìn vào một nơi. Tia nhìn đó không thoát khỏi được cặp mắt nhanh nhạy trời cho của Thần Thâu. Thế là đêm đó sau khi cuộc họp giải tán, mọi người đi nghỉ, cây kiếm thần đã không cánh mà bay. Hai cha con người bán đồ trang sức cũng chẳng còn thấy bóng dáng ở Tây Nguyên nữa.

Trần Lâm nghe xong nói:

– Cây kiếm này linh thiêng với người dân tộc chỉ vì họ có niềm tin với nó. Không biết với người Kinh chúng ta thì nó có tác dụng như thế không? Tuy nhiên, nếu dùng nó để liên kết với người dân tộc ở bản Đá Vách, lôi kéo họ về với Truông Mây thì cái lợi thật lớn lao vì tộc này xưa nay nổi tiếng là thiện chiến và cũng đã nhiều phen chống đối với triều đình. Nếu liên kết được với họ thì mặt bắc Quảng Ngãi ta đỡ lo, có thể rảnh tay đối phó với quân binh phủ Quy Nhơn. Không biết ý kiến của Đinh thúc thế nào?

Hồng Liệt nói:

– Ý ấy rất hay! Vật đã tặng cho Truông Mây thì Truông Mây cứ tùy nghi sử dụng sao cho có lợi là được.

Thế là việc liên kết với người dân tộc để lo mặt tây và bắc đã có nhiều hi vọng hơn nhờ thanh kiếm thần của Vua Hỏa này. Trước nay, Lía vốn giao hảo tốt với người Bana ở từ vùng An Khê đến vùng An Lão, nay nếu việc thuyết phục bản Đá Vách về với Truông Mây thành công thì sẽ có được một lực lượng rất lớn giúp cho cuộc khởi nghĩa sau này. Trước đó, Trần Lâm cử Trương Văn Bảo đem theo trăm rưỡi nghĩa binh đã được huấn luyện vào thay cho toán của Hồ Bân, theo cách bố trí của trung ương trại mà xây dựng Truông Mây ở Núi Bà. Hồ Bân cùng toán quân Núi Bà trở về Hoài Ân để học tập binh pháp và đặt toán quân này trực thuộc trại trung quân của Lía.

Hồ Bân thời gian qua ở Núi Bà một mình một cõi, tính lại thích uống rượu nên để thuộc hạ ra ngoài phá phách làm trái với quy định của Truông Mây. Trần Lâm biết điều này nhưng không nói ra, chỉ bắt toán quân mới về phải luyện tập theo đúng kỷ luật và quân pháp đã tuyên cáo. Một tên bộ hạ thân tín của Bân là Năm Dồ có vẻ xem thường quân pháp nên lần tổng diễn tập đã vi phạm luật cấm và bị Trần Lâm sai mang ra chém. Hồ Bân ghét lắm nhưng sợ uy Trần Lâm nên đành im lặng.

Nghĩa binh đã khá đông đủ, việc huấn luyện cũng rất khả quan, Trần Lâm bèn nghĩ đến chuyện chiêu mộ những anh tài trong thiên hạ. Chàng viết một bức thư giao cho Tín Nhi mang về Quy Nhơn trao cho Lê Trung, mời ông ta gia nhập Truông Mây, nhân đó ra Phương Phi để gặp Phan Sinh. Lưu Phương Tích được giao nhiệm vụ ra Duy Xuyên để tìm gặp Tào Sơn Trương Bàng Châu. Cuối cùng, Trần Lâm cùng Lía và một người cận vệ của Lía lên đường ra bản Đá Vách lo việc liên minh.

Xem tiếp vào ngày mai:

Hồi thứ ba mươi hai

Đao vô ảnh Thiên Tường báo thù cha

Tặng thần kiếm liên minh bản Đá Vách

*

Cuối hồi mời thưởng thức âm nhạc thư giãn:

Paul-Mauriat – Viens-viens