Kỳ 201:

………..

Sáng hôm sau, Lía và Thiên Tường từ giã bản làng trở về Truông Mây. Trần Lâm ở lại thêm mấy ngày nữa để giúp H’Phon tổ chức các đội quân Đá Vách, hướng dẫn thêm về những phương thức phối hợp tác chiến. Trước khi chia tay, Trần Lâm dặn Lía:

– Đại ca về Truông Mây coi sóc mọi việc. Đệ sẽ cố gắng thu xếp trở về sớm. Có lẽ chúng ta phải đến núi Bà một chuyến để xem tình hình nơi đó thế nào. Đệ cảm thấy không yên tâm cho lắm. Dù bấy lâu nay chúng ta âm thầm làm việc nhưng chắc chắn triều đình cũng đã hay biết, cũng may bọn quan lại bây giờ chỉ toàn nghĩ cách bòn rút của dân, binh lính thì biếng nhác cho nên mới chưa có phản ứng gì. Tuy vậy, mọi việc cần phải hết sức cẩn thận chu đáo. Kể ra lực lượng Truông Mây bây giờ cũng đã tạm đủ để xuống núi tranh hùng cùng thiên hạ, nhưng đệ còn muốn chờ mời thêm được một số anh hùng, hào kiệt nữa. Như vậy khi ra quân ta mới nắm chắc phần thắng.

Lía nhìn Trần Lâm ái ngại:

– Đệ bôn ba lao nhọc ngày đêm lo toan mọi việc đã quá mệt rồi, nay cứ thong thả về thăm thúc thúc. Đại ca sẽ thay đệ vào núi Bà một chuyến. Nếu không có gì trở ngại, sau một tháng chúng ta gặp lại ở Truông Mây. Đại ca đi đây, đệ hãy bảo trọng.

– Đại ca và Tường đệ bảo trọng.

Thiên Tường cũng lên tiếng:

– Lâm ca bảo trọng!

Trần Lâm quay trở lại bản, H’Phon cho triệu tập tất cả binh lính của bản để Trần Lâm huấn luyện. A Nun tỏ ra là người có thiên khiếu về quân sự. Những điều Trần Lâm hướng dẫn, hắn thấu triệt rất nhanh. Vì bản Đá Vách đã từng nhiều phen tác chiến chống triều đình nên quân đội của họ rất kỷ luật và thiện chiến. Cách thức huấn luyện của Trần Lâm càng làm cho họ thích thú và hăng say. Sau ba ngày, đội quân Đá Vách đã khác xưa rất nhiều. Họ có kỷ luật hơn, năng động hơn và phối hợp chặt chẽ hơn. H’Phon cũng như toàn bộ binh lính càng ngày càng thấy khâm phục người thanh niên trẻ tuổi tài cao này. Khi công việc tạm ổn, Trần Lâm báo cho H’Phon biết ngày mai chàng sẽ lên đường. H’Phon luyến tiếc nhưng biết không thể giữ chàng lại ở đây mãi được nên nói:

– Chúng tôi không thể dùng lời nào để cảm ơn hiệp sĩ, mọi người trên dưới của bản thề sẽ đứng bên cạnh Truông Mây cho đến hơi thở cuối cùng. Tuy nhiên cho gia đình tôi được cái vinh hạnh mời riêng hiệp sĩ một bữa cơm để bày tỏ lòng biết ơn vì H’Linh đã được cải tử hồi sinh.

Trần Lâm vui vẻ:

– Cung kính không bằng phụng mạng vậy.

Thấy cha đưa Trần Lâm về nhà, H’Linh vui mừng chạy ra chào đón. Bây giờ nàng đã bình phục hoàn toàn. Khí sắc tươi nhuận trở lại nên nụ cười trong trẻo hồn nhiên của nàng càng làm cho khuôn mặt thêm phần rạng rỡ. Trần Lâm cũng cảm thấy vui lây với cô gái mang những nét đẹp hài hòa dễ thương, nửa đồng bằng nửa rừng núi này. Khi thức ăn đã dọn lên, H’Phon vào phòng bưng ra một ché rượu cần, ông nói:

– Ché rượu này tôi đã ủ rất lâu chờ ngày H’Linh cưới chồng sẽ mang ra uống. Hôm nay mang nó ra đãi hiệp sĩ vì nếu không có hiệp sĩ thì nó cũng chẳng còn dịp để cưới chồng nữa.

Xong ông cười ha hả. Trần Lâm cũng cười nói:

– Nếu vậy tôi muốn chờ đến khi nào H’Linh cưới chồng sẽ đến uống. Hôm nay ta uống thứ khác vậy.

H’Linh vui vẻ:

– Như vậy thì Lâm huynh sẽ chẳng bao giờ được uống nó, vì H’Linh không bao giờ cưới chồng cả.

– H’Linh không cưới chồng thì chồng sẽ đến cưới H’Linh, chừng đó tôi cũng sẽ đến uống, sao lại không được.

H’Linh cất tiếng cười trong như ngọc nói:

– H’Linh không cưới chồng mà cũng không cho chồng cưới. H’Linh chỉ muốn sống với cha mẹ và bản làng thôi.

Linh Phương lên tiếng la con:

– Con đừng nói nhăng cuội nữa, hãy mời Lâm hiệp sĩ ăn cơm đi. Ngày mai hiệp sĩ đã lên đường rồi.

H’Linh nghe mẹ nói thì ngạc nhiên hỏi:

– Mai à? Lâm huynh còn chưa đi thăm các cảnh đẹp ở Thạch Bích Sơn này mà? Bộ Lâm huynh quên lời hứa với H’Linh rồi sao?

Với giọng nói và cử chỉ ngây thơ của cô gái miền núi này, quả thật không ai có thể nhẫn tâm từ chối lời yêu cầu của nàng. Trần Lâm đành hứa:

– Thôi được, ngày mai tôi sẽ ở lại để cùng đi với H’Linh. Thạch Bích Sơn này được liệt vào một trong Quảng Ngãi thập nhị danh lam, vả lại được H’Linh đưa đi ngắm cảnh nữa thì còn gì bằng.

H’Linh nghe Trầm Lâm nói thì reo lên:

– Như thế mới đúng là Lâm huynh mà H’Linh đã từng nghĩ. Nhớ ngày mai sớm nhé.

Linh Phương cười và lườm nhẹ con gái. Mọi người vui vẻ ăn cơm, uống rượu cần trò chuyện đến khuya.

Sáng sớm hôm sau chàng đến đón H’Linh để nàng đưa đi thăm những thắng cảnh của Thạch Bích Sơn. Đó là một buổi sáng trong lành, hơi sương núi rừng còn lành lạnh. Vừng đông vừa mới nhú, cả núi rừng đã bừng sáng lên dưới ánh dương quang, hòa với tiếng chim ca ríu rít. H’Linh hôm nay mặc trang phục người Kinh, có lẽ đó là ý kiến của mẹ nàng. Bộ y phục đồng bằng tạo cho nàng một dáng dấp thiên thần khác. Hệt như một nàng tiên áo trắng vừa lạc xuống trần gian. Nhìn nàng, lòng Trần Lâm bỗng dậy lên thứ cảm xúc kỳ lạ, chàng chạnh nhớ đến đứa em gái Quỳnh Như tội nghiệp của mình. Nếu Quỳnh Như còn sống chắc em ấy sẽ chẳng khác gì H’Linh, tinh khiết như giọt sương mai chưa vướng chút bụi trần.

Hai người cưỡi trên lưng hai con tuấn mã. H’Linh đưa chàng đi thăm thú những nơi mà nàng yêu thích. Nàng như con chim non líu lo tả về vẻ đẹp của sông suối cỏ hoa chim chóc cây rừng. Trưa đến họ nghỉ chân ở con suối Tử Tuyền. Trần Lâm nói:

– H’Linh còn trẻ mà cưỡi ngựa giỏi quá. Đi trên triền núi gập ghềnh mà cứ như là đi trên đất bằng vậy.

– Úi chà! Được Lâm huynh khen H’Linh thấy thật là vui. H’Linh từ bé đã thích dạo chơi, bởi vậy cha bắt luyện võ và cưỡi ngựa sớm lắm.

– Thảo nào! Sở trường võ học của H’Linh là gì?

– Kiếm! H’Linh thích nhất môn này.

– H’Linh múa thử một bài cho huynh xem được không?

– Được chứ, miễn Lâm huynh đừng cười là được.

Nói xong nàng rút thanh kiếm treo bên hông ngựa và múa luôn một bài. Đường kiếm của nàng nhanh nhưng nhẹ nhàng kín đáo, chứng tỏ H’Phon cũng là một tay đại cao thủ. Nàng múa dứt bài, chống kiếm tươi cười hỏi:

– Lâm huynh thấy thế nào? Có đủ để giết sâu bọ ruồi kiến không?

– Đẹp lắm! Bài kiếm cùng với H’Linh như hòa vào nhau làm một. Đó là bí quyết tối cao của kiếm đạo. Có điều vì nội lực của H’Linh chưa đủ, khinh công chưa nhanh nên uy lực còn thiếu. Nếu H’Linh không chê, huynh sẽ dạy cho một bộ khinh công để bổ túc vào sở học của cha H’Linh cùng một bài kiếm để phòng thân gặp khi nguy biến.

H’Linh vỗ tay reo lên:

– Hay quá, hay quá! H’Linh mừng còn chưa hết, có đâu mà chê. Lâm huynh dạy cho H’Linh đi.

Trần Lâm bèn đem Cửu cung di ảnh bộ pháp, vừa vẽ đồ hình vừa giải thích cặn kẽ cho nàng hiểu.

– Bộ pháp này dựa trên nguyên tắc “đông tây tứ trạch” biến hóa phối hợp nhau mà thành. Tây tứ trạch bao gồm: Càn, Đoài, Khôn, Cấn, là do thái dương phối cùng thái âm của tứ tượng mà ra. Đông tứ trạch bao gồm: Ly, Chấn, Tốn, Khảm, là do thiếu dương phối cùng thiếu âm của tứ tượng mà ra. Từ đó tạo thành vòng luân chuyển của các bộ vị Cửu cung…

H’Linh quả là cô gái thông minh tuyệt đỉnh, nàng lĩnh hội rất nhanh khẩu quyết và các bộ vị bát quái cửu cung. Sau đó với sự hướng dẫn của Trần Lâm, độ chừng một canh giờ nàng đã có thể vận dụng bộ pháp một cách tương đối nhuần nhuyễn. Trần Lâm vỗ tay khen:

– H’Linh giỏi hơn cả huynh rồi đấy. Nhớ lúc sư phụ truyền bộ pháp này, huynh phải mất cả ngày trời mới thấu hiểu và áp dụng được, trong khi H’Linh chỉ cần có một canh giờ. Bái phục, bái phục!

H’Linh nghe khen vui lắm nhưng giả bộ làm mặt xấu:

– Lâm huynh giả bộ nói thế để trêu H’Linh ngu dốt đúng không? Ở trên đời này còn có ai hơn Lâm huynh được?

– Huynh nói thật lòng đấy, không phải đùa đâu. Bây giờ huynh dạy H’Linh một bài kiếm gọi là Bạch Long tam thức và một chiêu kiếm tên là Nhất điểm hồng. Khi ra tay thì yết hầu của đối phương sẽ bị thủng một lỗ nhỏ vừa đủ một giọt máu chảy ra. Là một sát chiêu tối độc cho nên khi chưa đến lúc thật sự cần thiết, không nên sử dụng bừa bãi, H’Linh nhớ kỹ điều này nhé.

H’Linh nghe nói là một sát chiêu liền từ chối:

– Những kiếm chiêu độc ác như thế, không thích hợp với H’Linh đâu. H’Linh không học nữa.

Trần Lâm phân bua:

– Sự ác độc là do nơi người sử dụng chứ không phải nơi kiếm chiêu. Kiếm chiêu tuy độc nhưng lòng người không độc thì kiếm chiêu sẽ trở thành hữu dụng, khử ác trừ tà. Huynh vì thấy tâm hồn H’Linh trong sạch tựa tờ giấy trắng nên lo rằng trên đường đời sẽ có khi H’Linh gặp nguy hiểm. Chỉ đề nghị như thế để giúp H’Linh phòng thân thôi. Nhưng mà tùy ở H’Linh vậy. Huynh không ép.

H’Linh cảm thấy có chút gì đó ấm áp len nhẹ vào lòng mình. Nàng nhẹ giọng:

– Cảm ơn sự quan tâm của Lâm huynh. H’Linh sẽ học.

– Chiêu kiếm nào dù độc ác đến đâu nhưng khi được H’Linh sử dụng, huynh tin chắc rằng nó cũng sẽ rất hiền lành, nhân đạo. Không phải lo nghĩ gì cả. Giờ thì H’Linh tấn công huynh đi, huynh sẽ biểu diễn kiếm chiêu đó cho H’Linh xem qua.

Chàng rút thanh nhuyễn kiếm cầm nơi tay, ánh kiếm lấp lánh. H’Linh le lưỡi:

– Nhớ đừng đâm thủng yết hầu của H’Linh đó nhé.

Nàng cười thật tươi rồi xuất kiếm tấn công Trần Lâm. Chàng né tránh và la lớn:

– Chú ý nhé, huynh xuất chiêu đây!

Nhanh như chớp, mũi kiếm đã chĩa đúng ngay yết hầu của H’Linh, Trần Lâm thu kiếm về. Nàng kinh ngạc trợn mắt:

– Ơ! Nhanh đến thế ư?

…………

(xem tiếp vào ngày mai)