Kỳ 202:

………..

Trần Lâm mỉm cười gật đầu rồi đem bí quyết tập luyện bài kiếm và kiếm chiêu hướng dẫn cho nàng. Hai canh giờ sau H’Linh đã thấu hiểu nguyên lý của bài kiếm và kiếm chiêu. Trần Lâm dặn dò:

– Bài kiếm này chủ ở sự liên tục, không gián đoạn giữa các biến thức. Còn chiêu kiếm thì bí quyết nằm ở chỗ ngưng thần, tụ ý. Khi thần và ý hòa làm một thì kiếm cũng hoà với ý làm một. Thần ngưng vào mắt, ý thông truyền xuống kiếm. Mắt vừa thấy địch thủ khởi động thì ý và kiếm đã đến nơi rồi. H’Linh hãy nhớ lấy bí quyết rồi thong thả luyện tập sau. Huynh phải mất một năm mới có thể xuất chiêu này như ý muốn của mình. H’Linh không cần phải vội. Huynh tặng H’Linh thanh kiếm này, cứ giữ lấy để làm kỷ niệm và phòng thân. Còn một điều nữa, H’Linh phải tuyệt đối giữ bí mật việc huynh truyền thụ võ công cho H’Linh nhé.

– H’Linh sẽ tuyệt đối vâng lời của Lâm huynh. Thôi, chúng ta đi nếu không sẽ lỡ mất. H’Linh đưa Lâm huynh đến nơi này đẹp lắm.

Cả hai cùng lên ngựa rồi đến một nơi, có lẽ là nơi cao nhất của Thạch Bích Sơn, nàng nói:

– Lâm huynh hãy nhìn xem, đây là nơi mà H’Linh thích nhất.

Trần Lâm đưa mắt nhìn ra xa. Núi Thạch Bích thật hùng vĩ, thế núi chót vót, vách đá cheo leo hiểm trở, rừng cây rậm rạp còn nguyên sinh, chưa có bàn tay con người tàn phá. Dưới tia nắng, khói mây ngưng sắc tía, suối hang như ngậm màu son, núi đá lung linh như ánh sao đêm. Xa xa dưới kia, dòng nước thượng nguồn sông Trà Khúc lấp lánh ánh tà dương. Dọc theo các triền núi và những vùng đất bằng là những thửa ruộng như những bậc thang đi lên trời.

Trần Lâm bỗng cất cao giọng ngâm:

Non núi giăng giăng đổi cả trời

Một hòn Thạch Bích tiếng muôn đời

Đá xây đứng sững y như vách

Bóng xế soi về khắp mọi nơi.

H’Linh vỗ tay reo lên:

– Hay quá! Lâm huynh thật là người tài hoa. Vừa ngắm cảnh đã xuất khẩu thành thơ rồi. H’Linh khâm phục lắm lắm.

Trần Lâm cười nói:

– Huynh làm gì có tài xuất khẩu thành thơ. Đó là bài thơ của danh sĩ Nguyễn Cư Trinh hơn mười lăm năm trước đã làm ra khi đến Quảng Ngãi giữ chức Tuần phủ. Ông còn xếp Thạch Bích Sơn của H’Linh vào trong Quảng Ngãi thập nhị danh thắng nữa đó.

– Bài thơ đó tên là gì? H’Linh muốn giữ nó để ngâm cho mẹ và bản làng nghe. Chắc là họ thích lắm.

– Đó là bài “Thạch Bích tà dương”. H’Linh biết ngâm thơ à? Có thể ngâm một bài cho huynh nghe được không?

– Được chứ.

Rồi nàng cất cao giọng ngâm. Trần Lâm vội rút ống sáo ra thổi theo.

Từ độ phong trần nhuốm cánh hoa

Bước chân xiêu dạt kiếp cầm ca

Trời Thanh xa quá vầng mây trắng

Mờ mịt phương nao chốn quê nhà.

Hoa biết còn trôi mấy bến sông

Biết còn ai nói tiếng thủy chung

Dòng Hương nếu cuốn thuyền lưu lạc

Xin dạt về nơi bóng cội tùng.

Giọng ngâm trong trẻo, tiếng sáo du dương hòa quyện vào nhau lồng lộng vang xa khắp cả núi rừng. Khi bài thơ và tiếng sáo dứt, cả hai cùng vỗ tay ca ngợi đối phương của mình:

– Thật là tuyệt!

Trần Lâm hỏi:

– Mẹ dạy cho H’Linh ngâm bài thơ này phải không? Bài thơ thật buồn và ngậm ngùi đến nao lòng khiến người nghe phải xúc động can trường.

H’Linh nhẹ giọng xuống đáp:

– Dạ, mẹ H’Linh ngày xưa là cô bé hát rong, đã từng đi theo ông ngoại từ Đàng Ngoài lang thang đến Phú Xuân ca hát kiếm sống.

Trần Lâm có chút ngạc nhiên hỏi:

– Quê ngoại H’Linh ở mãi Đàng Ngoài à?

– Nghe mẹ nói ở tận miền Thanh Hóa. Hồi đó nạn đói kéo dài làm chết biết bao nhiêu người, kể cả bà ngoại của H’Linh. Do đó cả làng của ngoại đều bỏ nhà đi tha phương cầu thực. Ông ngoại vốn là nghệ sĩ, mẹ lại hát rất hay cho nên mới đưa nhau vào Nam hát rong độ nhật. Sau đó, ông ngoại mắc bệnh qua đời, mẹ phải lang thang ca hát một mình. Một ngày kia, cha có việc thay ông nội xuống phủ Chúa ở Phú Xuân và ghé thăm Triêu Dương Các bên bờ sông Hương. Tình cờ nghe được mẹ ngâm bài thơ này nên xúc động can trường giống như Lâm huynh bây giờ vậy. Cha tìm gặp mẹ, họ quen nhau rồi yêu nhau. Cha đem mẹ về xin ông nội cho phép lấy nhau nhưng ông nội không chấp thuận. Ông nói người Kinh với người Thượng khác nhau gì gì đó. Cha nhất định không nghe, nói rằng nếu ông nội không cho thì cha sẽ bỏ nhà, bỏ bản đi theo mẹ. Ông nội vì có một mình cha là con trai nên cuối cùng đành đồng ý. Thế là họ cưới nhau, cho nên mới có H’Linh đây.

Nói xong nàng cất cười tiếng trong trẻo, vô tư. Trần Lâm thở dài:

– Tình yêu của cha mẹ H’Linh thật đáng khâm phục. Huynh hâm mộ họ lắm.

– Mẹ nói, cuộc đời, nếu gặp được một người để yêu thương và có thể chết vì người ấy thì thật là hạnh phúc. Mẹ và cha H’Linh đang ở trong niềm hạnh phúc ấy. À, mà quê của Lâm huynh ở đâu?

Trần Lâm nghe hỏi đến quê quán của mình thì lòng chợt dâng lên một niềm cảm xúc nao nao khó tả. Chàng đáp:

– Quê nội và ngoại của huynh cũng ở ngoài miền Bắc xa xôi.

H’Linh tròn xoe đôi mắt:

– Thế à? Kể cho H’Linh nghe về quê của Lâm huynh đi.

Trần Lâm thở dài một tiếng rồi nói:

– Chuyện dài lắm, cho huynh hẹn lại dịp khác vậy. Bây giờ chúng ta phải trở về vì trời cũng sắp tối rồi. Chúng ta đi thôi.

Cả hai lên ngựa trở về bản. Đêm đó H’Phon cùng mọi người trong bản mở tiệc tiễn hành. Họ chúc chàng ngày mai thượng lộ bình an và mong sớm gặp lại. Trần Lâm để ý thấy A Nun hôm nay thật lạ lùng, hắn im lặng và dường như còn có chút khó chịu với mình. Tuy nhiên, chàng ít nhiều cũng đoán ra sự thể.

Sáng sớm hôm sau H’Phon và H’Linh tiễn chàng xuống núi. H’Linh nét mặt u buồn nói:

– Lâm huynh có trở lại đây thăm H’Linh không?

Trần Lâm an ủi nàng:

– Nhất định rồi. H’Linh nhớ giữ gìn sức khỏe, chúng ta sẽ có ngày gặp lại. Huynh đi nhé. Tạm biệt!

Chàng cúi chào H’Phon lần nữa rồi giục ngựa phóng đi. H’Linh nói với theo:

– Lâm huynh nhớ lời hứa đấy nhé! Nếu Lâm huynh không trở lại thăm H’Linh thì H’Linh sẽ đi tìm Lâm huynh đó.

Trần Lâm ngoái đầu lại:

– Nhất định huynh sẽ trở lại! Bảo trọng!

– Huynh cũng bảo trọng!

Bóng con Ô Truy khuất dần sau đám lau sậy, để lại nơi bản rừng một đám bụi mờ và hằn sâu trong lòng cô gái ngây thơ miền sơn cước hình ảnh của người kỵ sĩ áo trắng. H’Linh dõi mắt nhìn theo dấu bụi mờ, tâm hồn bỗng gợn lên một đợt sóng kỳ lạ. Nàng cảm thấy lòng mình trống trải như vừa đánh mất đi một cái gì không nhận rõ được. Vô tình nàng buông tếng thở dài, tiếng thở dài đầu tiên trong đời. H’Linh cất tiếng ngâm khe khẽ:

Người đi ai biết về đâu

Nỗi buồn rót mãi từng câu thở dài.

H’Phon vuốt tóc đứa con gái cưng:

– Chúng ta về thôi. Có duyên thì ngàn dặm cũng gặp. Vô duyên dẫu tìm mãi cũng chẳng được đâu.

*****

 

Hết tập ba.

Mời các bạn đón xem tiếp tập bốn: CỜ NGHĨA RỢP TRUÔNG MÂY

Cuối hồi mời thưởng thức âm nhạc thư giãn:

Romeo et Juliette – Paul Mauriat