Kỳ 205:

………….

Trần Lâm bưng ly rượu lên uống cạn.

– Không có. Họ là những người bạn, những người em gái của huynh mà thôi, đệ đừng nghĩ quấy.

Tiểu Phi chặc lưỡi:

– Huynh thì cô gái nào cũng là bạn, là em gái cả. Trong lòng huynh chỉ có mỗi chuyện quốc gia đại sự. Làm trai thật đáng nên trai. Đệ thật hâm mộ cuộc sống của huynh.

Trần Lâm đặt ly rượu xuống nói:

– Mỗi người có một định mệnh riêng. Định mệnh đã vạch sẵn con đường để mình đi, không thể làm khác hơn được. Phi đệ cũng có đại chí, con đường đi của đệ có khác gì huynh đâu?

Tiểu Phi uống cạn ly rượu vừa mới rót trên tay, thở dài:

– Khác chứ. Lâm huynh một thân một mình tự do, tự tại, thích gì làm nấy, vũ vô kiềm tỏa. Đệ thì còn phải đợi lệnh của gia phụ.

– Không phải bá phụ cũng có ý vì dân vì nước hay sao?

– Đúng là như vậy. Nhưng nghĩa phụ muốn phù trì ngôi Chúa, không muốn làm kẻ phản nghịch bất trung.

– Như thế nào là phù trì ngôi Chúa, là phản nghịch bất trung?

Tiểu Phi trả lời, giọng có chút bất mãn:

– Nghĩa phụ nói thời thế loạn lạc bây giờ cũng chỉ do một vài tên loạn thần nổi lên khuynh đảo phủ Chúa thôi. Việc chúng ta nên làm là tiêu diệt bọn phản tặc Trương Phúc Loan rồi giúp Chúa khôi phục lại cái thời thịnh trị như xưa.

Trần Lâm hỏi lại:

– Diệt tên Trương Phúc Loan này rồi đã chắc gì không có một tên Trương Phúc Loan khác đứng lên khuynh đảo cái phủ Chúa mục nát đó? Còn chuyện đất nước chia đôi, nồi da xáo thịt nữa. Rồi chuyện bọn Chúa Trịnh ngoài kia lộng quyền, coi vua như bù nhìn, chúng chỉ dựng lên để che mắt thiên hạ, tất cả mọi quyền hành đều thâu tóm trong tay chúng. Đạo trung với vua tự cổ đâu có như vậy. Cha đệ nghĩ sao?

– Đệ cũng thấy vấn đề như Lâm huynh đã nói nhưng nghĩa phụ lại cho rằng chúng ta ở Đàng Trong, là con dân của Chúa Nguyễn, ăn cơm hưởng lộc của Chúa Nguyễn. Khi Chúa Võ xưng Vương, làm lễ xưng thần với nhà Thanh là đã có ý xem miền Nam này hoàn toàn độc lập với Đàng Ngoài. Cương thổ này là của họ Nguyễn, chúng ta là thần tử của họ Nguyễn thì phải có bổn phận tận trung báo quốc.

– Nếu vậy thì người Đàng Ngoài và Đàng Trong có ai không phải là Việt tộc, có ai không phải là con cháu Vua Hùng? Dải non sông mà tổ tiên đã dày công tạo dựng không lẽ từ đây đứt đoạn chia hai vĩnh viễn hay sao?

Tiểu Phi cúi đầu buồn bã:

– Những điều Lâm huynh vừa nói thật hợp với suy nghĩ của đệ nhưng đệ thật không dám làm nghĩa phụ đau lòng. Đệ là đứa bé bị bỏ rơi trong cơn biến loạn ở Cù Lao Phố năm xưa, may nhờ nghĩa phụ nhặt được đem về nuôi nấng dạy dỗ nên người. Cho nên dù chí hướng có khác nhau nhưng đệ vẫn phải tuân theo ý của người.

Trần Lâm tỏ vẻ thông cảm với bạn:

– Phi đệ cũng không nên buồn phiền. Việc tổ chức bang Hành Khất cũng đã chứng tỏ cha đệ là người yêu nước thương dân. Tiêu chí của bang như thế nào?

– Nghĩa phụ nói trong lúc cường thần bạo nghịch tạo cảnh khốn cùng cho nhân dân, việc tổ chức bang Hành Khất trước là để cứu giúp những người ăn xin đói khổ. Sau là tập hợp thành lực lượng đủ mạnh để có ngày tiêu diệt cường thần giúp Chúa khôi phục lại kỷ cương.

– Hoạt động của Truông Mây chắc cha đệ đã biết. Ý người thế nào?

Tiểu Phi nhìn Trần Lâm có chút do dự nói:

– Nghĩa phụ rất khâm phục hành động nghĩa hiệp của chàng Lía Truông Mây. Nhưng người cho rằng đó chỉ là hành động của một tướng cướp giàu lòng hiệp nghĩa, mang tính cách của một hiệp sĩ không hơn không kém. Tiêu chí về sau của Truông Mây từ ngày Lâm huynh chiêu binh mãi mã như thế nào vì chưa rõ nên nghĩa phụ còn đang chờ, chưa có quyết định gì.

Trần Lâm gật gù:

– Huynh dự định xin gặp cha đệ một chuyến nhưng nghe đệ giãi bày, huynh nghĩ chắc chưa phải lúc. Mà cha đệ cho rằng mọi việc đều do một tên Trương Phúc Loan gây ra, vậy sao không tìm cách giết hắn đi thì có phải mọi việc êm xuôi không?

Tiểu Phi lắc đầu:

– Giết tên cẩu tặc ấy không dễ dàng như huynh tưởng đâu. Nghĩa phụ đã từng đột nhập vào phủ đệ của hắn nhưng không thành công vì hắn canh phòng còn nghiêm mật hơn cả phủ Chúa. Nghe nói hắn bỏ tiền thuê rất nhiều cao thủ và bốn tên Tàu Ô, dư đảng của Thiên Địa Hội chạy sang đây để bảo vệ hắn ngày đêm. Bọn này võ công hết sức cao cường. Hắn lại thường xuyên thay đổi chỗ ngủ nên khó lòng tìm ra. Lần thám thính đó nghĩa phụ suýt chút mất mạng trong tay bọn chúng.

Trần Lâm nghe nói phấn khích:

– Huynh cũng muốn thử xem bọn chúng ba đầu sáu tay thế nào và coi cái cổ của tên Trương Phúc Loan cứng đến đâu mà khắp thiên hạ phải chịu đau khổ vì hắn. Đệ có biết phủ đệ của hắn ở đâu không?

Tiểu Phi lộ vẻ nghiêm trọng:

– Biết chứ. Phủ đệ của hắn nằm sát bờ sông đối diện bên kia, xéo trên thượng nguồn. Đó là khu vườn nhà dành cho các công thần. Nhưng lúc sau này hắn đã vào ở luôn trong tử cấm thành, nơi phủ Chúa. Lâm huynh định vào thăm hắn à? Đó là nơi long đàm hổ huyệt, không phải chuyện chơi đâu.

– Không vào hang cọp sao bắt được cọp con? Huynh sẽ cẩn thận. Thực ra cũng chỉ muốn dò xét xem thực lực của hắn thế nào mà thôi. Việc giết hắn được hay không, với huynh không quan trọng lắm.

– Đệ cũng muốn xem thử cổ hắn cứng đến đâu và bọn sát thủ của hắn có giỏi hơn Thất tinh trận của Võ Đang hay không?

Cả hai cùng cười rồi nâng ly uống cạn. Họ đã cùng vào sinh ra tử nên hiểu nhau lắm.

***

Đêm ấy không trăng, trời lại có mây nên tối đen như mực, cách nhau chừng mười thước là đã không thể thấy mặt nhau. Bên ngoài bức tường cao của tử cấm thành là hào sâu, trên bờ thành lại có nhiều trạm gác, mỗi trạm có hai tên lính canh giữ ngày đêm. Bên cạnh các chòi canh là một bó đuốc, ánh lửa bập bùng trong gió làm cho cảnh vật thêm âm u, rùng rợn. Trời tối, đêm lại có gió nhẹ nên ánh sáng các ngọn đuốc tỏa ra không được xa. Trần Lâm và Tiểu Phi mặc đồ dạ hành, chọn tường thành phía tây nam để đột nhập vào, vì nơi đây bên ngoài hào nước có nhiều cây cổ thụ tàng lá um tùm, nhiều nhánh vươn ra hơn nửa mặt hào.

Hai người chia nhau mỗi người thanh toán một chòi canh. Nhân lúc gió thổi mạnh hơn, các ngọn đuốc chao đảo như muốn tắt, bóng tối như phủ trùm, hai chàng liền phóng vút mình đến chỗ hai chòi canh. Lập tức, mấy tên lính gác gục xuống vì nhuyễn ma huyệt đã bị quét trúng, chưa kịp hó hé tiếng nào. Lúc đó bên dưới, từ đằng xa có một toán quân tuần tiễu đi dọc theo bờ thành đang tiến đến. Bỗng có tiếng hô từ một chòi canh:

– Thiên hạ thái bình!

Một tên trong toán tuần tiễu đáp:

– Ơn khắp muôn dân!

Trần Lâm biết đây là khẩu hiệu kiểm tra trong đêm nay. Chàng nghĩ thầm: “Tên gian tặc Trương Phúc Loan thật trơ trẽn hết sức. Hắn khuynh đảo triều chính, vơ vét của muôn dân đến từng hạt muối mà khẩu hiệu tuần tra hắn dám rêu rao thiên hạ thái bình, ơn khắp muôn dân. Ngươi cứ đợi đấy, rồi một ngày kia ngươi sẽ thấy thiên hạ thái bình!”

Chờ cho toán tuần tiễu đi qua, nương theo bóng tối của chòi canh, chàng dùng Thiên cân trụy nhẹ nhàng hạ mình xuống đất rồi lao vút vào trong đêm tối dày đặc. Tiểu Phi cũng nhanh không kém lao theo Trần Lâm. Cả hai nương theo hàng cây dọc bờ tường khu dinh thự của các cung nhân phủ Chúa rồi tung mình lên một cây cổ thụ cao nhất để quan sát. Lúc bấy giờ mây đã thoáng, sao khuya lấp lánh trên bầu trời nên có thể thấy lờ mờ mọi thứ từ khoảng cách xa hơn. Những mái nhà cong vút san sát nhau giữa một vùng rộng lớn, thật khó biết đâu là đâu. Hai người bèn tung mình sang nóc nhà gần nhất rồi thận trọng tiến đến ngôi nhà lớn có ánh sáng hắt ra ngoài. Bên dưới, trên những con đường, nhiều toán lính tuần tiễu vẫn thay nhau đi qua đi lại. Trần Lâm chợt phát hiện ra có hai tên lính đang ngồi nép sát vào chỗ cong vút của mái nhà canh gác. Chàng ra hiệu cho Tiểu Phi rồi cả hai cùng lúc cung ngón tay bắn hai viên đạn nhỏ về phía hai tên lính nọ. Lập tức, chúng nghẹo đầu gục xuống bất tỉnh. Hai chàng mỗi người một hướng phóng đến nơi mái nhà, dùng thế Đảo quyển châu liêm treo ngược đầu xuống nhìn vào bên trong.

Đó là gian đại sảnh rộng lớn, bài trí rất sang trọng. Sát vách đối diện là một chiếc ghế thái sư, ngồi chễm chệ trên đó là một ông già tóc râu đã bạc, dáng bệ vệ, phẩm phục lộng lẫy. Đứng hầu hai bên là bốn người đàn ông mặc võ phục, lưng đeo trường kiếm, khuôn mặt rõ là người Minh Hương. Hai hàng ghế trước mặt lão có sáu người đang ngồi. Ba người bên phía trái mặc y phục kiểu quan văn, ba người bên phải hình như là võ quan. Bỗng nghe lão già lên tiếng, giọng có vẻ giận dữ:

– Cái đám thằng Lía ở Truông Mây thật gan lớn bằng trời, chẳng coi vương pháp ra gì! Chúng dám lẻn vào phủ thành Quy Nhơn giết hại công thần, lại phóng hỏa đốt cả phủ. Ta không tiêu diệt sạch bọn chúng thì cái danh Quốc phó này hẳn chẳng làm trò cười cho thiên hạ hay sao?

Một người bên phía quan văn khúm núm, cất giọng nịnh hót:

– Xin ngài Quốc phó bớt giận. Bọn thằng Lía Truông Mây chẳng qua chỉ là đám cướp cạn, bất ngờ lẻn vào phủ thành làm liều thôi. Tôi tin rằng Nguyễn Khắc Tuyên sẽ dẹp sạch bọn chúng trong nay mai. Quan Quốc phó không nên nhọc tâm làm chi cho tổn hại mình vàng.

Một người ngồi đầu hàng ghế bên hữu cũng hùa theo:

– Quan Lại bộ Thái Sinh nói đúng đó. Bọn thằng Lía chỉ vì bị quan binh phủ Quy Nhơn san bằng Truông Mây ở Phong An, Núi Bà mà tức giận làm càn, đang đêm lẻn vào đốt phá phủ đường cho hả giận thôi chứ không có gì to tát. Còn tên Hoàng Công Đức là cái bị thịt tham lam háo sắc, có bị chúng cắt đầu cũng đáng đời lắm. Quân binh của ta ở phủ Quy Nhơn có gần một vạn, chuyện dẹp đám giặc cướp Truông Mây không khó gì, chỉ là chuyện nay mai thôi. Xin ngài Quốc phó cứ yên tâm.

Trần Lâm và Tiểu Phi đang núp bên ngoài nghe nói vậy thì cùng giật mình rúng động, phải cố nén lại để không bật lên tiếng kêu kinh ngạc.

…………

(xem tiếp vào ngày mai)