Kỳ 208:

…………

Lía và Thiên Tường sau khi từ biệt Trần Lâm ở bản Đá Vách, cả hai giục ngựa theo đường thượng đạo trở lại Truông Mây. Tối hôm đó, họ đã về đến nơi. Đêm Truông Mây im lặng như tờ. Các chòi canh phát hiện chủ tướng về liền báo tin vào trại trung ương. Cha Hồ, chú Nhẫn, Lưu Đằng, Hồ Bân cùng Lam Tiểu Muội vội ra đón. Mọi người không thấy Trần Lâm liền hỏi:

– Còn Lâm đệ đâu sao chưa về tới? Công việc tốt đẹp chứ đại ca?

Lía đáp:

– Việc liên minh rất tốt. Lâm đệ còn ở lại Đá Vách để hướng dẫn thêm cho họ cách hành binh, phối hợp tác chiến. Sau đó, hắn về quê đón cha lên Truông Mây.

Mọi người nghe nói Trầm Lâm về đón cha đều lộ vẻ vui mừng. Lam Tiểu Muội nói:

– Lâm ca còn cha à? Thật hay quá! Như vậy từ nay Lâm ca sẽ vui vẻ hơn. Đại ca và Tường đệ đi đường xa chắc là đói và mệt lắm rồi, để tiểu muội bảo chú Trương Tam mang cái gì lên ăn nhé? Hai người đi tắm rửa cho sạch sẽ trước cái đã.

Lía cười:

– Cảm ơn Lam muội. Muội lúc nào cũng chu đáo.

Lam Tiểu Muội liền chạy ra sau trại tìm Trương Tam để lo thức ăn. Mọi người biết nàng thương thầm đại ca của mình nhưng không ai nói ra. Họ cũng thừa biết Lía chỉ xem nàng như em gái và không thích nói đến việc này. Trong khi đó, trên gương mặt của Hồ Bân lại thoáng qua một vẻ u buồn thầm lặng.

Trương Tam từ ngày gia nhập Truông Mây cùng với Thiên Tường đã được đưa vào làm việc ở nhà bếp. Nhớ ơn Lía và anh em Truông Mây đã liều chết cứu tiểu chủ, Trương Tam làm việc rất siêng năng và phục vụ Lía rất chu đáo. Lía và Thiên Tường về nơi ở của mình tắm rửa, thay y phục xong trở lại đại sảnh thì Trương Tam đã mang thức ăn và rượu lên. Mọi người cùng ngồi vào bàn ăn uống. Lía nâng ly nói với mọi người:

– Chúng ta uống mừng liên minh thắng lợi. Lâm đệ thật đa tài. Hắn chỉ cần chữa được căn bệnh cho con gái tù trưởng là mọi việc kể như đã xong đến tám phần.

Mọi người đồng thanh hỏi:

– Chữa bệnh gì, đại ca?

Lía bèn đem việc ở Đá Vách kể sơ cho mọi người nghe. Sau đó nói:

– Ngày mai ta và một số anh em trong đội khinh kỵ sẽ vào Núi Bà một chuyến để xem tình hình nơi đó tổ chức thế nào. Lâm đệ dự định sau khi trở về sẽ đi nhưng ta muốn thay hắn làm việc này. Bân đệ cùng đi với ta. Việc ở đó đệ là người am hiểu nhất. Công việc ở trại nhờ cha Hồ và chú Nhẫn coi sóc, đợi Lâm đệ trở về.

Hồ Bân vui vẻ đáp:

– Dạ, đại ca.

Thiên Tường lên tiếng:

– Tôi cũng đi.

Lía hỏi:

– Không mệt à?

Hắn đáp gọn:

– Không.

Lía nói:

– Cũng tốt.

Lam Tiểu Muội chẩu môi:

– Muội cũng đi.

Lía uống cạn ly rượu Trương Tam vừa mới rót rồi nói:

– Muội phải ở lại đây chờ Lâm đệ trở về. Hắn có việc cần nhờ đến muội đó.

Tiểu Muội tiu nghỉu:

– Ở lại thì ở lại.

Ăn uống xong thì đã nửa đêm. Mọi người trở về nghỉ ngơi.

Sáng hôm đó, đội thám báo nhận được bồ câu đưa thư của Văn Bảo từ Núi Bà gửi về báo tin quân binh phủ Quy Nhơn bỗng bất thần kéo một ngàn bộ binh và kỵ binh đến bao vây doanh trại. Văn Bảo đang tìm cách chống địch. Cả doanh trại Truông Mây vang lên những hồi chiêng báo động khẩn cấp. Trong vòng một khắc, toàn trại lập tức tập trung ở sân diễn võ, hàng ngũ chỉnh tề, giáo gươm tua tủa sẵn sàng chờ lệnh.

Lía nai nịt gọn gàng đứng trước sân lớn tiếng ra lệnh:

– Tất cả anh em nghĩa binh nghe đây, đã đến lúc triều đình khởi sự ra quân đối địch với chúng ta. Truông Mây ngày nay đã lớn mạnh, cách phòng thủ lại nghiêm mật hơn xưa, bọn quan binh có đến đây cũng chỉ chuốc thảm bại mà thôi. Tuy nhiên, tất cả chúng ta ai cũng phải hết sức chu toàn nhiệm vụ của mình, không được khinh địch hoặc trễ nải. Anh em có nghe không?

Ba quân đồng thanh lên tiếng vang dậy cả núi rừng Truông Mây.

– Chúng tôi nghe, thủ lĩnh!

– Bây giờ tất cả hãy trở về vị trí của mình đợi lệnh. Việc ở đây giao cho cha Hồ, chú Nhẫn và Lưu Đằng thay ta toàn quyền quyết định. Ai trái lệnh cứ chiếu theo quân pháp xử trị. Đội Thần mã ở lại, còn tất cả giải tán.

– Dạ, thủ lĩnh!

Chỉ trong phút chốc, sân diễn võ đã vắng tanh. Gần hai ngàn nghĩa sĩ lúc tập trung cũng như khi giải tán đều rất nhanh gọn, hàng ngũ chỉnh tề, chứng tỏ là một đội quân có kỷ luật nghiêm minh.

Còn lại các chủ tướng, Lía nói nhanh:

– Ta và Tường đệ cùng mười kỵ binh trong đội Thần mã sẽ tức tốc vào Núi Bà để cứu viện cho Văn Bảo. Hồ Bân cũng lãnh một đội như thế, chúng ta chia làm hai toán, tránh những nơi có quan binh mà đi. Hẹn gặp nhau tại Phong An. Lên đường!

Tức thì những con thần mã đồng cất tung bốn vó lao ra khỏi Truông Mây nhắm hướng Núi Bà thẳng tiến. Toán Thần mã này gồm những con ngựa tốt nhất trong hơn năm trăm con ngựa của Truông Mây tuyển ra, sức đi như vũ bão, ngàn dặm một ngày. Điều khiển những con ngựa hiếm này là những tay dũng sĩ cũng được tuyển chọn kỹ lưỡng từ hai ngàn nghĩa sĩ Truông Mây. Lía và Trần Lâm lại ra sức dạy thêm cho họ võ công, kiếm, đao, cung tiễn, phi đao, khinh công… và bắt rèn luyện hết sức khắc nghiệt. Bởi vậy hai mươi người ngựa này có thể đủ sức đánh tan một đạo quân ngàn người chẳng khó gì.

Chiều hôm ấy, cả hai toán Thần mã gặp nhau tại Phong An. Hồ Bân đưa mọi người theo đường tắt vào doanh trại. Tất cả đều sững sờ khi nhìn thấy cảnh doanh trại bị thiêu rụi, tan hoang, một vài nơi khói vẫn còn âm ỉ bốc lên. Lía nóng nảy hỏi:

– Anh em đâu cả rồi? Không lẽ họ bị quan binh bắt hết hay sao?

Hồ Bân đáp:

– Đệ nghĩ không đến nỗi như thế đâu. Chắc Văn Bảo liệu thế không thể kháng cự nổi nên đã cho rút về hang Thần Xà để bảo toàn lực lượng. Chúng ta đến đó xem.

Lía ra lệnh:

– Đi!

Hồ Bân thúc ngựa đi trước dẫn đường. Họ theo một con đường bí mật còn thô sơ, phải len lỏi trong núi đá khó đi. Vậy mà những con thần mã vẫn di chuyển dễ dàng. Khi đến gần miệng hang thì trời đã chập choạng tối. Trên cao bỗng có tiếng hô lớn:

– Đường đi không khó.

Hồ Bân hô theo:

– Dẫu khó cũng đi.

– Tiếng của Hồ tam ca phải không?

– Là ta đây! Tất cả anh em đều ở đây chứ?

Hai người từ trong hốc núi xuất hiện và trả lời:

– Dạ, đều ở đây. Ủa, có cả thủ lĩnh đại ca nữa. Chào thủ lĩnh đại ca.

Lía nôn nóng hỏi:

– Anh em an toàn cả chứ? Văn Bảo đâu?

– Dạ thủ lĩnh, tất cả đều an toàn. Văn Bảo tứ ca đang ở bên trong, để tụi đệ thông báo. Mọi người vào trong đi.

Hắn nói xong huýt sáo ba tiếng thật lớn. Xa phía trong hang cũng có tiếng huýt sáo vọng ra đáp lại. Sau đó, hắn dẫn đầu đưa mọi người vào hang. Từ ngày được Trần Lâm chỉ cho vị trí của hang Thần Xà, Hồ Bân cùng Văn Bảo đã thay nhau cho anh em nghĩa binh khai phá để làm chỗ trú ẩn bí mật khi cần thiết. Cửa hang nhỏ chỉ vừa một người ngựa đi nhưng vào sâu bên trong, hang càng lúc càng rộng ra. Cuối cùng dẫn đến một nơi mà lòng hang mở lớn như một cái sân dài. Nơi đây có thể dung chứa được cả một đạo quân ba, bốn trăm người. Hai bên, vách đá dựng đứng cao vút lên tận mây xanh, thật là hùng vĩ, kỳ bí. Dọc theo bờ vách đá lại có nhiều hang động lớn nhỏ dùng để làm nơi tạm trú rất tốt. Mọi người vào đến khoảng hang rộng thì đã thấy Văn Bảo dẫn anh em ra đón.

– Chào đại ca. Văn Bảo này bất lực, không thể chống được quan binh để cho doanh trại bị thiêu rụi, thật là tội lớn. Nay bó tay chịu tội, tùy đại ca xử lý.

Nói rồi Văn Bảo quì xuống cúi đầu trước mặt Lía. Cả toán nghĩa binh hơn trăm rưỡi người cũng quì xuống theo Văn Bảo.

Lía ra hiệu cho mọi người và đỡ Văn Bảo đứng lên rồi nói:

– Anh em đứng lên cả đi. Thế quân địch quá lớn, đệ có thể đưa anh em rút lui bảo toàn được lực lượng là giỏi lắm rồi. Tướng bên ngoài có lúc phải quyền biến. Đệ và anh em không có lỗi gì cả. Doanh trại đó tuy bị chúng đốt nhưng vẫn còn nền tảng, khi cần chúng ta sẽ xây dựng lại, khó gì.

Quay sang anh em nghĩa binh, Lía hỏi lớn:

– Anh em có ai bị thương không?

Tất cả đồng thanh đáp:

– Cảm ơn thủ lĩnh, chúng tôi đều an toàn.

Văn Bảo nói:

– Cũng nhờ tin thám báo về kịp thời. Đệ thấy lực lượng hai bên quá chênh lệch, có chiến đấu cũng không thể thắng được nên đành thu dọn doanh trại và rút hết anh em về đây, bỏ trại trống không mặc cho chúng đốt. Tướng bên ngoài chưa chiến đấu mà đã bỏ chạy, đệ biết mình đã phạm quân luật nhưng vì để bảo toàn lực lượng nên phải tự ý quyết định rút lui. Được đại ca thông cảm như thế, đệ cảm ơn nhiều.

Thiên Tường bỗng lên tiếng:

– Chúng đốt trại của ta, ta không biết đốt phủ của chúng hay sao?

Nghe Thiên Tường nói, tất cả nghĩa binh đều la lớn:

– Đúng, đúng! Chúng ta phải đốt lại phủ của chúng để trả thù.

Nhìn anh em ai nấy đều phấn khích, Lía cũng cảm thấy bầu máu nóng trong người dâng lên. Chàng nói lớn:

– Được, ta sẽ cho chúng biết Truông Mây lợi hại thế nào.

…………..

(xem tiếp vào ngày mai)