Kỳ 210:

…………

Trong đêm tối, đội Thần mã của Truông Mây đã băng ngang miền đồng bằng Phù Cát, dọc theo sông Phù Ly, vượt qua vùng rừng núi Vĩnh Thạnh để trở về Kim Sơn. Thiên Tường phi ngựa đi trước dẫn đầu. Sau khi cắt được thủ cấp của Hoàng Công Đức trả mối hận xưa, chàng cảm thấy nhẹ nhàng thư thái vô cùng. Khối căm hờn từ lâu nặng trĩu trong lòng giờ đã được trút bỏ. Thiên Tường ngửa cổ hú dài, tiếng hú như vút cao lên tận vòm trời đầy sao. Anh em sau khi thực hiện chuyến đốt phá phủ Quy Nhơn thành công, trong lòng ai nấy đều cảm thấy hưng phấn, nghe tiếng hú của Thiên Tường, tất cả cũng đồng cất giọng hú theo. Thật là một cảnh tượng vừa man dại vừa hào hùng. Lía phi ngựa phía sau Thiên Tường, tay ôm gói chăn cuộn tròn mà Thiên Tường đã giao cho ban nãy, tuy biết trong đó gói một người nhưng chưa biết là ai. Chàng bèn thúc ngựa chạy nhanh hơn và gọi lớn:

– Tường đệ, ai ở trong chăn này vậy? Trả lại cho đệ đây.

Thiên Tường giục ngựa phóng nhanh hơn. Không quay đầu lại, trả lời trong gió:

– Tặng cho đại ca đó! Đừng mở ra vội! Hãy đợi về đến nhà!

Nói xong chàng cười ha hả, tiếp tục giục ngựa phi nước đại. Bấy giờ thiếu nữ trong chăn đã hồi tỉnh. Vì ở trong chăn kín đã lâu, lại bị một vòng tay lực lưỡng ôm chặt cứng nên nàng ngạt thở, giãy giụa kêu ú ớ:

– Buông ta ra, ta ngộp chết mất. Buông ta ra mau!

Lía nghe tiếng kêu vội đặt cô gái ngồi lên phía trước mình, tay lần tìm viền chăn kéo xuống khỏi đầu để nàng thở. Lía hỏi:

– Thở được rồi chứ? Đừng sợ, chúng tôi không giết đàn bà, phụ nữ đâu.

Cô gái run giọng hỏi:

– Các ngươi là ai? Các ngươi bắt ta đi đâu? Làm gì?

– Chúng tôi ở Truông Mây. Còn bắt cô làm gì thì hãy hỏi tên câm đằng trước kìa, ta không bắt cô.

Giọng cô gái càng run hơn trước:

– Truông Mây à? Các ngươi là bọn cướp khét tiếng Truông Mây à?

Làn tóc mượt mà của cô gái bay trong gió, tấp vào mặt Lía mang theo một hương thơm thoang thoảng, thêm vào đó là sự cọ xác của hai cơ thể theo nhịp ngựa phi nhanh tạo cho chàng một cảm giác rất lạ, chưa từng có trong đời. Lía cười ha hả hỏi:

– Khét tiếng à? Cô nói chúng tôi khét tiếng về cái gì?

Nghe giọng nói của Lía không có vẻ gì là ác ý hay hung dữ, cô gái đã bình tĩnh hơn.

– Khét tiếng cướp của, giết người.

– Cướp của, giết người? Đúng, nhưng cô có biết chúng tôi cướp của những ai và giết những ai không?

Cô gái trả lời thật rắn rỏi:

– Cướp của ai cũng là cướp. Giết ai cũng là kẻ sát nhân.

Luận điệu của cô gái khiến Lía thích thú:

– Thế cô có biết hàng triệu triệu người dân nghèo khó, của cải tài sản của họ đã bị ai cướp đi không? Và hàng vạn người chết đói ngoài kia đã bị ai giết không?

Cô gái có vẻ ngần ngừ một chút nhưng vẫn trả lời rất rắn rỏi:

– Họ nghèo là vì số mệnh của họ phải chịu cảnh nghèo hoặc vì họ không biết cách làm sao để trở nên giàu có. Những kẻ bị chết đói kia cũng thế. Không ai cướp của họ mà cũng chẳng ai giết họ cả. Số mạng của họ là như vậy.

Nghe giọng điệu mang tính cưỡng từ đoạt lý của cô gái, Lía cảm thấy thích thú, vì dù gì nàng ta cũng có một bản sắc rất riêng của mình. Chàng vốn là người hào sảng nên luôn tôn trọng những người có bản sắc, dù cho bản sắc ấy thể hiện một tính cách nào đi nữa. Chàng nói, giọng có vẻ từ tốn hơn:

– Cô nói sai rồi. Mọi người sinh ra đều có quyền được bình đẳng. Từ vật chất đến tinh thần. Sự nghèo khó của một vài cá nhân đơn lẻ còn có thể qui cho số mệnh, nhưng cả một tập thể to lớn nghèo khổ, chỉ có một số ít người giàu có, quyền hành, thì đó là sự bất công chứ không còn là số mạng nữa. Sự bất công ấy được tạo ra bởi một số ít kẻ đang nắm quyền hành trong tay.

– Thế số ít kia vì đâu mà có? Chẳng phải là do số mệnh sắp đặt như thế hay sao?

– Cũng có thể do số mệnh, do tài năng, mà cũng có thể là do kết bè kết đảng mới có được. Nhưng dù do số mệnh hay tài năng hay gì gì đi nữa thì khi được giàu có, được quyền hành, họ cần phải đem sự giàu có san sẻ cho kẻ khác, đem quyền hành tạo hạnh phúc cho mọi người chứ không phải dùng quyền hành mà bóc lột chèn ép kẻ khác để làm giàu thêm cho riêng mình, như bọn vua chúa, quan quyền, cường hào, ác bá của xã hội này. Cái xã hội mà tôi và cô đang sống đây. Bởi vậy, chúng tôi phải làm kẻ cướp để đi cướp của những kẻ quá thặng dư và san sẻ bớt cho những người quá thiếu thốn. Giết những kẻ lạm dụng quyền hành để bóc lột, giết chóc hàng vạn người khác.

Trời đã tờ mờ sáng, đoàn chiến mã cũng đã vào đến vùng núi rừng Vĩnh Thạnh, đường đi trở nên khó khăn hơn nên Lía phải giữ chặt cô gái sát người mình hơn. Sự cọ xát giữa hai thân thể càng mạnh hơn, tạo nhiều cảm giác hơn, nhất là vì cô gái này chỉ được quấn bằng một tấm chăn mỏng. Không riêng gì Lía, cô gái vốn là thiếu nữ đương xuân, bấy lâu sống với tên chồng già mập ú nhiều thê thiếp, sự thèm khát xuân tình đã bị đè nén trong lòng khá lâu. Giờ đây với cơ thể chỉ có mảnh yếm mỏng manh và tấm chăn quấn quanh, sự cọ xát nam nữ, dù là với người xa lạ, đã làm cho cô gái quên đi nỗi lo sợ ban đầu, dần dà trở thành một cảm giác thích thú. Vòng tay rắn chắc, hơi ấm từ cơ thể chàng thanh niên truyền sang đã làm thăng hoa cảm xúc của nàng. Một cảm giác rất tự nhiên của hai người khác giới khi va chạm nhau. Cả hai vì có cùng cảm giác sinh lý dễ chịu như nhau nên về mặt tâm lý họ cũng cảm thấy dễ chịu, thoải mái và thân thiện hơn. Cuộc nói chuyện gần như đã biến thành cuộc bàn luận thế sự giữa hai người bạn chứ không còn là của kẻ bắt cóc và người bị bắt cóc. Vì mãi nói chuyện, lại sợ cô gái bị xóc mạnh nên ngựa của Lía tụt lại sau cùng, xa dần đám anh em.

Cô gái lại lên tiếng hỏi:

– Các người dựa trên danh nghĩa gì, tư cách gì mà tự cho mình cái quyền lấy chỗ này của thiên hạ san qua chỗ khác?

Lía cười trả lời:

– Không dựa vào cái gì mà cũng chẳng dùng tư cách gì cả. Chúng tôi chỉ là những người thấy việc đáng làm thì xăn tay áo, thấy bất công muốn san lấp cho bằng, thấy người nghèo đói muốn giúp họ có cơm no, thấy kẻ bị áp bức muốn giải phóng họ. Thế thôi!

– Đó có phải là cái đạo lý của những kẻ mang danh hiệp sĩ mà thiên hạ thời nay đang ca tụng không?

– Đạo lý với hiệp sĩ gì gì đó chúng tôi không biết. Đó là chuyện của thiên hạ. Chuyện của chúng tôi là quyết làm những gì chúng tôi thấy cần làm, nên làm và đáng làm.

Cô gái hỏi vặn:

– Bắt cóc một phụ nữ yếu đuối như ta là việc đáng làm của các người phải không?

Lía nghe hỏi câu này cảm thấy xấu hổ đến đỏ mặt. Chàng ấp úng một lúc rồi nói:

– Là Tường đệ bắt cô chứ không phải ta. Ta thật không biết hắn bắt cô theo rồi giao cho ta là có ý gì. Ta sẽ hỏi hắn.

Lúc này trời đã sáng tỏ, phía đông vừng hồng đã lên cao. Ngồi phía sau, Lía đã trông thấy rõ được mái tóc đen tuyền, mượt mà của cô gái. Một nhúm tóc chảy dài theo một bên má với làn da trắng mịn, thỉnh thoảng những sợi tóc lại bị gió thổi, bay ngược lại quất nhẹ vào mặt chàng.

Mặt trời lên cao, không khí núi rừng nóng lên dần. Để tránh những câu hỏi hóc búa như lúc nãy, Lía bèn hỏi cô gái:

– Trời bắt đầu nóng lên rồi, để tôi tháo tấm chăn quanh người cô ra cho dễ chịu nhé?

Cô gái hốt hoảng vội la toáng lên:

– Không, không! Ngươi không được tháo ra! Ngươi đừng tháo ra!

Thấy cô gái tự dưng hoảng hốt, Lía ngạc nhiên hỏi cô ta:

– Cô làm sao thế? Ta có ăn thịt cô đâu mà la toáng lên như vậy?

Cô gái lại lớn tiếng:

– Ngươi cứ mặc ta! Các ngươi là bọn ăn cướp, bọn giết người, bọn chuyên bắt cóc ăn hiếp phụ nữ yếu đuối. Ngươi và tên khốn kiếp kia nữa.

Nói xong cô gái bật lên khóc nức nở. Có lẽ cô đang nghĩ đến tấm thân gần như trần truồng của mình bị bọc trong lớp chăn mỏng và nằm trong tay của một tên cướp khét tiếng đương thời. Từ bé, cô đã sống trong nhung lụa, về nhà chồng được chồng nâng niu như ngà ngọc đường đường là đệ nhất mệnh phụ của một phủ, quyền uy nắm trọn trong tay. Vậy mà chỉ trong một đêm cô lại mất tất cả, lạc lỏng một mình trong tay bọn cướp nên cô vừa lo sợ vừa tủi thân, nước mắt cứ tuôn ra như suối. Những giọt nước mắt của cô chảy ròng xuống bàn tay của Lía. Hơi ấm từ những giọt nước mắt ấy dường như đã nung mềm trái tim cứng rắn của chàng dũng sĩ. Lía ôn tồn:

– Được, được, tôi sẽ để mặc cô. Cô đừng khóc nữa, tôi ghét nhất là tiếng khóc và nước mắt của đàn bà.

Chàng đã đổi cách xưng hô cho thân thiện hơn. Nghe giọng nói mềm mỏng của Lía, cô gái thêm mủi lòng, càng khóc nức nở hơn. Lía lúng túng không biết xử sự thế nào cho phải. Cả đời chàng chỉ biết có đánh đấm, chém giết chứ chưa từng trải qua trường hợp nào như thế này. Bí quá, chàng lên tiếng năn nỉ:

– Cô đừng khóc nữa. Đợi về đến Truông Mây tôi sẽ cho người đưa cô về nhà. Cô an tâm đi, không ai làm hại cô đâu. Làm ơn đừng khóc nữa.

Sau một lúc, cô gái nguôi bớt phần nào lo sợ và tủi hổ nên tiếng khóc giảm bớt dần. Lía an ủi:

– Cô đừng sợ. Tôi sẽ trả cô về nhà an toàn. Nhà của cô ở trong phủ Quy Nhơn à? Cô gặp Tường đệ ở đâu vậy?

Cô gái vẫn chưa hết nỗi kinh hoàng khi nghe nhắc đến việc này, cô trả lời bằng giọng run run:

– Hắn vào nhà giết chết chồng ta rồi bắt luôn ta.

Lía giật mình hỏi lại:

– Cô là vợ của Hoàng Công Đức à?

– Đúng vậy.

Lía phân vân:

– Hắn chết rồi, cô muốn tôi đưa cô về đâu? Cha mẹ cô ở đâu?

– Quy Nhơn, gần đầm Hải Hạc.

– Được, ta sẽ đưa cô về đó. À mà cô tên gì?

– Đại Hồng. Cao Đại Hồng. Còn ngươi?

– Tên tôi là Võ Văn Doan nhưng mọi người quen gọi tôi là Lía.

Đại Hồng nghe nói bỗng bật cười khúc khích. Lía ngạc nhiên hỏi:

– Sao cô lại cười?

Đại Hồng nín cười đáp:

– Người ta gọi ngươi là Lía thật đúng.

– Đúng ở chỗ nào?

– Ở chỗ miệng lưỡi lém lía của ngươi.

Lía bật cười ha hả nói:

– Là tôi nói thật tất cả những gì tôi nghĩ chớ không có lém lía gì đâu.

Đại Hồng cũng cười theo, bây giờ dường như nàng đã quên đi cái cảm giác lo sợ ban nãy, nàng nói:

– Xin lỗi đã xúc phạm.

Lía nói, giọng thân mật hơn:

– Không sao. Lúc nhỏ người ta gọi tôi là Lía cũng vì họ đã nghĩ như cô vậy. Từ đó chết tên luôn. Mà tôi nghe cũng quen rồi.

Bỗng Lía chợt hỏi:

– Cô họ Cao ở gần đầm Hải Hạc à?

– Ừ.

– Cao Đường có liên hệ gì với cô không?

– Là cha ta. Ngươi cũng biết cha ta à?

Lía “à” lên một tiếng, trả lời:

– Ơ, không. Chỉ là lúc trước bọn tôi có ghé qua nhà cô.

…………….

(xem tiếp bvào ngày mai)