Kỳ 212:

Hồi thứ ba mươi bốn

Đánh Truông Mây, binh triều chia hai ngả

Khe Màn Lăng, Trương Độ phục tài cao

*

Con Ô Truy miệt mài tung vó trên dặm đường thiên lý từ Phú Xuân trở lại Truông Mây chở trên lưng người kiếm sĩ áo trắng giờ đã phủ kín bụi đường. Trần Lâm vì nôn nóng việc ở trại nên suốt ngày dong ruổi, chỉ dừng lại quán trọ nghỉ đêm, sáng hôm sau lại cấp tốc lên đường. Tại Quảng Nam, mọi việc có vẻ yên ắng nhưng khi vào đến Quảng Ngãi thì đã thấy binh lính rục rịch tập hợp chuẩn bị chiến tranh. Có lẽ bọn họ đang sẵn sàng đợi lệnh vượt đèo Thạch Tân (tức đèo Bình Đê) để tiếp viện cho phủ Quy Nhơn nếu cần.

Một đạo binh hai ngàn quân bộ và quân kỵ đã tập trung ở huyện lỵ Mộ Hoa dưới quyền thống lãnh của tướng Trương Bá Thành, một tên hữu dõng vô mưu, chỉ nhờ thân thế nên được cất nhắc lên.

Qua đèo Thạch Tân, chàng hướng thẳng đến Bồng Sơn rồi qua đò Lại Dương để dò xét hình thế của đồn binh chúa Nguyễn đang đóng trên bờ Lại Giang. Viên tướng nhà Nguyễn nắm giữ binh quyền ở đây là Trương Độ, một tướng tài của đất Quy Nhơn. Trương Độ vốn là người thao lược, giỏi võ nghệ nhưng vì tính tình quá cương trực, không chịu lòn cúi nên quan trường lận đận. Nguyễn Khắc Tuyên không ưa Độ, bèn tìm cách đẩy ra Lại Khánh làm tấm phên ngăn ngừa bọn cướp Truông Mây đã hơn hai năm nay. Từ ngày Trương Độ về nắm giữ binh quyền đồn Lại Dương, nghĩa binh Truông Mây rút vào bí mật để chuẩn bị lực lượng nên hai bên chưa có cuộc giao tranh nào. Trương Độ vốn bất mãn cấp trên nên thấy bọn cướp Truông Mây không có động tĩnh gì, ông ta cũng bình chân như vại chờ đợi. Nhờ thế Truông Mây mới có cơ hội chiêu binh mãi mã, âm thầm lớn mạnh.

Khi Trần Lâm về đến Lại Khánh, chàng bí mật liên lạc với các thám báo viên ở đây thì biết tin quân Nguyễn từ lỵ sở Phù Ly đang chuẩn bị tăng viện thêm một ngàn quân về Bồng Sơn để tảo trừ Truông Mây. Như vậy, số quân Nguyễn tham gia cuộc tấn công lần này lên đến gần năm ngàn, nếu tính luôn số quân đang đóng bên Mộ Hoa. Dân chúng tại huyện lỵ xôn xao bàn tán về việc chiến tranh sắp xảy ra, trên gương mặt ai nấy đều tỏ vẻ lo lắng nhưng trong lòng lại nuôi ít nhiều hi vọng. Họ kín đáo kháo nhau xem lần này quan binh có thể tiêu diệt được Truông Mây hay không, hay lại chỉ kéo đến đánh phá lấy lệ rồi rút lui vì không vượt nổi phòng tuyến của bọn chú Lía. Nhiều người không ngần ngại tỏ rõ ý muốn các hiệp sĩ Truông Mây sẽ thắng trong cuộc chinh phạt này, rồi thừa thế chiếm luôn huyện Hoài Nhơn, cả phủ Quy Nhơn nữa…

Về đến Truông Mây vào lúc chiều tà, Trần Lâm rất bất ngờ khi nhìn thấy quanh khu đại sảnh được kết hoa treo đèn rực rỡ giống như ngày cưới. Mọi người trong trại vì được các trạm gác thông báo Trần Lâm đã về tới nên tất cả đều vui mừng ra đón. Hồ Bân vui vẻ lên tiếng trước:

– Chú về thật đúng lúc. Tất cả đã sẵn sàng, chỉ còn đợi mỗi chú về nữa mà thôi. Vậy là đêm nay chúng ta có thể cử hành đại lễ giao bôi hợp cẩn rồi đó.

Trần Lâm ngạc nhiên hỏi:

– Giao bôi hợp cẩn à? Mà cho ai mới được chứ?

Lía vội cắt ngang hai người:

– Vào trong trước đã. Lâm đệ đường xa trở về phải có chút thời gian nghỉ ngơi cho tỉnh đã chứ. Vào đi. Ủa? Còn thúc phụ đâu? Đệ không đưa về đây à?

Trần Lâm đáp:

– Chuyện dài lắm, đệ sẽ thuật lại sau. Chúng ta hãy vào trong đã. Đệ muốn biết chuyện anh em ở Núi Bà trước và chuyện giao bôi hợp cẩn là của ai.

Mọi người vào đại sảnh. Cha Hồ lên tiếng:

– Anh em Núi Bà theo lệnh của chú Lía đã an toàn rút hết về đây rồi. Còn chuyện vui là như thế này, lúc Thiên Tường vào phủ Quy Nhơn cắt đầu tên Hoàng Công Đức để trả thù, hắn thấy người thiếp của họ Hoàng đáng bậc mỹ nhân trên đời nên bắt theo để tặng cho chú Lía làm áp trại phu nhân. Tất cả anh em trong trại đều đồng ý đây là mối lương duyên tiền định giữa trai anh hùng và gái thuyền quyên nên đã cùng nhau thuyết phục họ hơn mười ngày nay. Bây giờ đôi bên đã tâm đầu ý hợp, bởi vậy tôi cho chuẩn bị mọi việc và chỉ chờ chú về đến là chúng ta cử hành hôn lễ ngay.

Lía ngồi nghe nhắc đến chuyện hôn sự của mình cảm thấy hết sức bối rối. Thiên Tường chợt chen vào:

– Lúc đó do đệ nhớ đến lời đề nghị của Lâm ca nên mới chộp lấy cơ hội tốt này.

Trần Lâm nói:

– Chú làm việc hay đấy. À, mà cô dâu tên gì? Cho phép đệ vào ra mắt đại tẩu đi đã chứ?

Chú Nhẫn đáp:

– Đại Hồng. Cao Đại Hồng, tiểu thư họ Cao ở Quy Nhơn. Thuộc loại phú gia địch quốc đấy.

Trầm Lâm nghe nói chấn động tâm thần. Chàng cố tỏ ra bình thản nói:

– Cao Đại Hồng à? Thì ra là Đại Hồng tỉ. Chúng tôi có biết nhau lúc trước. Đệ xin chúc mừng đại ca. Cô ấy là đệ nhất mỹ nhân đó.

Hồ Bân vỗ tay nói lớn:

– Đại ca thấy không, cả Lâm đệ chỉ vừa nghe qua là đã bằng lòng ngay. Đại ca còn phải đợi mọi người năn nỉ mãi mới chịu. Ha ha…

Lía cười chữa thẹn:

– Đã vậy thì tôi còn biết nói thế nào nữa.

Cha Hồ cũng cười lớn:

– Ha ha… Còn nói thế nào nữa, chú hãy lo chuẩn bị đi. Lam Tiểu Muội, cháu cùng vài chị em lo sửa soạn cho cô dâu nhé. Chú Lâm tắm rửa rồi nghỉ ngơi một chút đi, chúng ta dù có trễ cũng phải làm lễ vì hôm nay là ngày đại hỉ, đừng để lỡ. Trương Tam điều động anh em chuẩn bị mọi thứ dưới bếp đi. Tối nay làm lễ, ngày mai toàn trại sẽ liên hoan mừng hôn lễ. Không chừng ngày mốt là phải đánh nhau với quân Nguyễn rồi đó. Ha ha…

Lía có vẻ ngượng ngùng nói:

– Chúng ta còn chưa hỏi thăm việc của Lâm đệ mà.

Trần Lâm nói:

– Đại ca khỏi lo. Xong chuyện vui này, từ từ đệ sẽ kể lại sau.

Mọi người vui vẻ bắt tay ai lo việc nấy. Cha Hồ và chú Nhẫn vì đã có chuẩn bị từ trước nên chỉ trong phút chốc, đại sảnh đã trở thành nơi cử hành hôn lễ hoành tráng. Đàng trai sẽ do cha Hồ, Trần Lâm và những anh em khác đứng ra, còn đàng gái thì do chú Nhẫn, Hồ Bân và Lam Tiểu Muội đại diện.

Cha Hồ đã cho dọn một căn phòng đặc biệt để làm phòng hợp cẩn.

Lam Tiểu Muội và mấy cô gái chuẩn bị quần áo và trang điểm cô dâu vừa xong thì họ trai đã đến chào để chuẩn bị đón đàng gái.

Trần Lâm dù biết trước nhưng khi gặp lại Đại Hồng, chàng cũng không tránh khỏi có chút ngỡ ngàng. Phần Đại Hồng, nàng hết sức ngạc nhiên khi gặp lại Trần Lâm ở đây. Bao năm theo chồng là bấy năm nàng thầm lặng ôm bóng hình của chàng trai kiêu dũng thuở đầu đời, nay bỗng nhiên gặp lại người xưa ngay trước giờ bước chân theo chồng lần thứ hai, nàng như cảm thấy bị nghẹn nơi cổ họng. Hai mắt nàng mở lớn nhìn chăm chăm vào Trần Lâm, cắn nhẹ môi không thốt nên lời. Sự đời sao lại đẩy đưa chi những cảnh trớ trêu dở khóc dở cười thế này?

Qua một phút bối rối, Trần Lâm vui vẻ chào hỏi:

– Chào Hồng tỉ, lâu lắm mới gặp lại. Tỉ vẫn như xưa, đệ xin có lời chúc mừng.

Đại Hồng giọng run run:

– Lâm đệ! Đệ cũng ở đây ư? Cảm ơn. À… Đúng là lâu lắm rồi. Cũng đã bốn năm, à không, bốn năm sáu tháng rồi phải không? Đệ thế nào?

– Cảm ơn tỉ. Đệ vẫn bình thường.

Chàng trả lời xong quay sang cha Hồ:

– Chúng ta bắt đầu được rồi.

Cha Hồ và chú Nhẫn thực hiện sơ qua những nghi thức cưới hỏi rồi cùng nhau rước dâu về đại sảnh.

Đại Hồng hôm nay trang điểm theo kiểu cô dâu, bộ đồ cưới tuy không phải là hàng sang trọng lắm nhưng trông nàng vẫn lộng lẫy tuyệt trần. Dưới ánh đèn lung linh, với nét mặt thoáng buồn nàng lại càng kiều diễm bội phần khiến cho mọi người không khỏi tấm tắc khen thầm. Chú rể Lía cũng không kém vẻ hào hoa lịch sự. Quả thật là khách anh hùng sánh cùng mỹ nhân. Các nghi thức hôn lễ đã xong, cha Hồ rót hai ly rượu, trao cho Lía một ly rồi lớn tiếng nói:

– Thay mặt toàn thể anh em Truông Mây, tôi xin chúc cho đôi vợ chồng trẻ trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long.

Xong ông ta cạn ly. Lía cũng uống cạn ly của mình. Mọi người tự rót đầy ly rồi đồng thanh nói lớn:

– Chúc đại ca và đại tẩu trăm năm hạnh phúc, răng long đầu bạc.

Lía lúng túng:

– Lía tôi xin cảm ơn tất cả.

Mọi người nhìn vẻ bối rối của vị thủ lĩnh đều cười ồ. Không khí thật náo nhiệt vui vẻ.

Lam Tiểu Muội rót hai ly rượu mời vợ chồng Lía:

– Muội xin chúc mừng đại ca và đại tẩu.

Lía đón ly rượu uống cạn rồi nói:

– Cảm ơn muội. Chừng nào đại ca mới được uống ly rượu mừng của muội đây?

– Muội không lấy chồng đâu.

Chú Nhẫn cười nói:

– Thôi, hãy vui bây giờ đã, chuyện của con nha đầu này tính sau đi.

Mọi người ăn uống vui vẻ đến quá nửa khuya mới đưa chú rể và cô dâu về tân phòng hợp cẩn giao bôi.

…………..

(xem tiếp vào ngày mai)