Kỳ 213:

…….

Hôm sau, toàn trại làm tiệc ăn mừng ngày chủ tướng thành hôn. Anh em nghĩa binh thấy phu nhân của chủ tướng xinh đẹp tuyệt trần, ai cũng hết lời ca tụng. Chẳng riêng gì Đại Hồng, cả Lía cũng thấy rất vui vì những lời xưng tụng đó. Cha Hồ tuyên bố dành cho cặp uyên ương mới một tuần trăng mật để họ hưởng trọn vẹn niềm vui.

Chàng hiệp sĩ, người anh hùng của Truông Mây hiện đang đắm mình trong một niềm hạnh phúc mới, hoàn toàn mới đối với một người suốt đời chỉ biết có cung kiếm, gươm đao. Phần Đại Hồng, từ khi nụ tầm xuân vừa hé đã phải về sống bên một lão chồng già xấu xí, tuy phú quí vinh hoa và được sủng ái hết mực nhưng việc ái ân coi như lỡ dở. Giờ trong vòng tay rắn chắc của chàng dũng sĩ, nàng say sưa hưởng hạnh phúc ái ân bấy lâu bị dồn nén. Ba ngày đầu tiên của tuần trăng mật đã mang lại cho cả hai một niềm lạc thú vô biên. Họ như quên hết cả thế giới bên ngoài, chỉ còn biết có yêu đương và khoái lạc.

Trong khi đó, Trần Lâm cùng các thủ lãnh khác đang ráo riết tập luyện cho binh sĩ để chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới. Lâm gọi riêng Văn Bảo hỏi thăm về tình hình ở Núi Bà và nguyên nhân vì sao quan binh lại bất thần đánh úp. Văn Bảo nói:

– Sau trận đấu giữa đại ca và Lâm đệ năm trước, đại ca giao Truông Mây ở Núi Bà cho tam ca cai quản, dặn anh ấy ráng giữ bí mật đừng để quan binh biết vì nơi đó nằm sát bên phủ thành Quy Nhơn. Có lẽ tam ca đã để lộ hình tích, hoặc là đã hành động thái quá gì đó nên quan binh buộc phải ra quân đánh dẹp. Vì mới vào thay thế nên điều này ta không rõ lắm.

– Chuyện anh em Truông Mây thỉnh thoảng ra ngoài hành hung dân chúng ở vùng quanh Núi Bà đệ có biết, vì đã có lần chứng kiến. Việc đã qua rồi, coi như đó là một bài học. Vả lại sẽ có ngày chúng ta sử dụng lại căn cứ đó. Theo tứ ca thì địa thế ở đó so với ở đây thế nào?

Văn Bảo trầm ngâm:

– Ở đó không hội đủ những yếu tố phòng thủ chiến lược như ở đây. Tuy nhiên, nếu chúng ta lập thêm một cơ sở nữa ở hang Thần Xà để làm thế ỷ dốc tiếp ứng nhau thì cũng rất tiện cho việc dụng binh. Nhưng quan trọng hơn cả là gần đó có kho lương ở núi Càn Dương, bên kia là kho Đạm Thủy, đây là hai kho lương thực lớn của phủ Quy Nhơn. Nếu chúng ta có thể làm chủ được toàn bộ khu vực này thì phủ thành Quy Nhơn coi như đã nằm trong tay.

– Tứ ca thật có cặp mắt của một nhà quân sự. Đệ cũng đã nghĩ đến điều này. Rồi cũng sẽ có ngày chúng ta đạt được nó. Việc trước mắt là phải thao luyện anh em cho thật vững vàng để có thể trở thành một đội quân thiện chiến.

Văn Bảo tỏ vẻ ái ngại:

– Nghĩa binh chỉ vỏn vẹn có hai ngàn người, huynh lo là chúng ta khó mà đạt được thắng lợi như ý muốn.

– Tứ ca lo cũng phải, nhưng quân quí tinh không quí đa. Đệ tin rằng sau gần hai năm thao luyện, hai ngàn anh em của chúng ta có thể đánh tan một vạn quân triều đình không khó gì. Điều mà đệ lo ngại nhất chính là lương thực. Lâu nay chúng ta vừa tập luyện vừa canh tác nên dù khó khăn cũng tạm đủ lương ăn. Nhưng một khi xảy ra chiến tranh, anh em phải lo tác chiến thì việc lương thảo sẽ là vấn đề lớn.

– Thì chúng ta cướp lương thảo của địch mà dùng. Chiếm được đất tất sẽ có lương thực ngay, lo gì.

– Đúng là như vậy, nhưng phải có người có khả năng trông coi việc này mới được. Đệ nhìn quanh trong chúng ta, vẫn chưa tìm ra ai có thể đảm trách được nhiệm vụ này cả. Lương thảo là phần tối cần yếu của một đạo quân.

– Theo đệ thì nên thế nào?

– Đệ có viết thư mời thúc phụ Lê Trung, nếu người chịu tham gia với chúng ta thì việc coi như đã giải quyết xong.

Rồi Trần Lâm rút trong túi ra một cuốn sách trao cho Văn Bảo nói:

– Đây là cuốn “Binh thư yếu lược” của Đức Thánh Trần Hưng Đạo, đệ được một ông lão tặng cho. Nay tặng lại tứ ca để nghiên cứu thêm về phép dụng binh. Chiến cuộc còn dài, hi vọng nó sẽ giúp được tứ ca nhiều việc.

Văn Bảo nhận cuốn sách, săm soi một lúc rồi nói:

– Ta cũng có nghe qua về cuốn sách này, nay có nó trong tay thật là duyên may hiếm thấy. Cảm ơn đệ, tứ ca hi vọng có thể giúp đệ được phần nào để đệ bớt lao nhọc.

– Tứ ca nghiên cứu kỹ rồi trao lại cho Tường đệ, hắn rất có khả năng sẽ trở thành một tướng tài trong tương lai đấy.

Hai người vừa nói chuyện vừa trở lại thao trường để coi anh em luyện tập. Sáng ngày thứ tư, Lía ra đại sảnh để gặp mặt mọi người. Cha Hồ nói:

– Cho chú hưởng một tuần trăng mật mà. Sao mới có ba ngày đã ra đây?

Lía cười nói:

– Chuyện vợ chồng còn đến trăm năm nữa, anh em đang chuẩn bị chiến tranh, Lía đâu thể làm ngơ lo vui thú riêng của mình.

Mọi người đang vui vẻ nói cười thì nghĩa binh vào báo có Thần Thâu và một số người khác lên núi. Các đầu lĩnh vui mừng vội ra đón. Trần Lâm nhìn thấy đoàn người gồm có Đinh Hồng Liệt, Tín Nhi, Lưu Phương Tích, Trương Bàng Châu, Lê Trung, lại còn có cả Hồng Y Nữ Hồng Liên và kiếm sĩ Phù Tang Cung Bản Vũ Tùng. Sự có mặt của hai người này làm chàng vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ. Lưu Phương Tích giới thiệu những người mới lên với các đầu lãnh Truông Mây. Chào hỏi xong, Lía tươi cười lên tiếng:

– Truông Mây thật hân hạnh được đón tiếp các vị. Đường xa mệt nhọc, xin mời tất cả vào trong uống trà đàm đạo.

Rồi tất cả cùng vào đại sảnh. Những người mới đến đều quen biết với Trần Lâm nên chàng chào hỏi từng người một. Gặp lại Lê Trung, lòng chàng mừng vô hạn, hai chú cháu ôm chầm lấy nhau im lặng một lúc lâu Trần Lâm mới khẽ khàng nói:

– Gặp lại chú cháu mừng quá đỗi. Lát nữa chú cháu mình sẽ nói chuyện thêm.

Xong chàng quay sang Trương Bàng Châu tay bắt mặt mừng:

– Gần hai năm cách biệt, Trương huynh vẫn khỏe chứ?

Bàng Châu vui vẻ đáp:

– Khỏe, vẫn khỏe. Anh thật là tài ba! Ha ha…

Trần Lâm tiếp tục quay sang Cung Bản Vũ Tùng, cúi đầu trịnh trọng chào:

– Ba năm không gặp, Vũ Tùng huynh phong độ đã hơn xưa. Ngọn gió lành nào đưa huynh từ hải đảo Phù Tang xa xôi sang đến tận nơi núi rừng hẻo lánh này vậy?

Cung Bản Vũ Tùng cúi chào đáp lễ:

– Cảm ơn lời khen tặng. Lâm huynh cũng vậy, phong độ hơn hẳn thuở nào. Tôi cũng vừa sang quí quốc, tiện thể theo thuyền của chú Lê Trung về đây thăm Lâm huynh và giữ đúng lời hẹn giữa chúng ta ba năm trước.

Trần Lâm vỡ lẽ:

– À! Huynh không nhắc thì tôi đã quên mất.

– Nhưng trên đường đến đây tôi nghe nói Lâm huynh đang chuẩn bị cho một cuộc chiến tranh lớn, tôi nghĩ chúng ta nên bỏ qua lời hẹn cũ. Không biết ý huynh thế nào?

– Được giao thủ với huynh thật là một vui thú lớn nhất của những kẻ cầm kiếm, nhưng huynh đã có ý tốt như thế, tôi thành thật cảm ơn. Khi nào mọi việc yên ổn tôi sẽ thù tiếp huynh vậy.

Rồi chàng quay sang Hồng Y Nữ:

– Hồng Liên muội, muội từ trong ấy ra đây thăm huynh à? Ôi, huynh thật là vui biết mấy.

Hồng Liên chẩu môi:

– Ai ra đây thăm huynh? Người ta chỉ là theo thuyền của Lê thúc phụ đi xem cuộc tỉ kiếm giữa huynh và Vũ Tùng, nhân đó chu du cho biết đất nước và con người miền Trung này thôi. Phải không Lê thúc thúc?

Lê Trung cười ha hả nói:

– Ừ, ừ, tiểu a đầu này chỉ là đi thăm phủ Quy Nhơn thôi chứ không phải thăm người ở Quy Nhơn đâu. Ha ha…

Hồng Y Nữ nghe giọng cười của Lê Trung, thẹn quá nên vùng vằng:

– Cháu nói thật mà, thúc thúc cười mỉa cháu hoài.

Trần Lâm vội nói:

– Thôi được rồi, Liên muội không phải ra thăm huynh cũng được, miễn gặp lại muội là huynh thấy vui lắm rồi. Còn Trần môn chủ dạo này ra sao? Cả Dương huynh nữa, thế nào?

– Gia phụ vẫn khỏe, người nhắc đến Lâm huynh luôn. Dương huynh cũng vậy, mọi người ai cũng nhớ Lâm huynh vậy mà huynh thì cứ ở miết ngoài này không chịu vào thăm lấy một lần.

Nói đến đây nàng giả bộ giận hờn, trông lại càng duyên dáng đáng yêu hơn. Khi mọi người đã yên vị trong đại sảnh, Lía lên tiếng:

– Quan binh phủ Quy Nhơn đang chuẩn bị tấn công Truông Mây, nay được các vị lên đây trợ giúp thật là một điều may mắn. Lía tôi biết nói lời cảm ơn là không cần thiết, chỉ mong tất cả chúng ta đồng tâm hiệp lực cùng nhau tiêu diệt bọn tham quan và triều đình mục nát này để cho dân chúng sớm thoát khỏi cảnh lầm than. Hôm nay mọi người đường xa đã mệt, chúng ta hãy uống vài ly rượu mừng gặp mặt, ngày mai bàn đến công việc sau.

……………..

(xem tiếp vào ngày mai)