Kỳ 214:

………..

Nói xong, chàng sai người dọn thức ăn và rượu lên. Tiệc tan, Lam Tiểu Muội đưa Hồng Y Nữ về trại của mình. Cha Hồ sai người thu xếp chỗ ở cho những người mới lên trại. Trần Lâm gọi Tín Nhi lại hỏi thăm về Phan Sinh. Tín Nhi lấy một phong thư ra trao cho Trần Lâm và nói:

– Phan huynh bảo Tín Nhi trao phong thư này cho Lâm ca, mọi việc được trả lời đầy đủ trong ấy.

Trần Lâm vội mở phong thư ra xem. Nội dung bức thư như sau:

“Tiểu đệ Phan Sinh phúc đáp thư cho Lâm huynh rõ.

Nhận được thư mời của Lâm huynh, lòng đệ như sôi lên bầu nhiệt huyết, những muốn chắp cánh bay nhanh để có thể đến đó cùng huynh góp một tay đội đá vá trời. Tuy nhiên, cha mẹ đệ nay tuổi hạc đã cao, đệ lại là đứa con duy nhất trong nhà nên khó bề sắp xếp. Cha đệ lại thuộc dòng thư hương, bao đời theo đòi nghiên bút nên chí hướng của đệ đưa ra không hợp với suy nghĩ của người. Hoàn cảnh của đệ không được tự do như các huynh đệ ở đó nên dù lòng nóng như lửa nung cũng đành phải khoanh tay.

Vài lời đáp tạ, mong Lâm huynh hiểu và tha thứ. Đệ lúc nào cũng nghĩ đến huynh. Mong ngày tái ngộ. Chúc Lâm huynh đại công sớm cáo thành.

Phan Sinh kính bút!”

Trần Lâm đọc thư xong thở dài:

– Đáng tiếc, thật đáng tiếc! Phan huynh có nhắn gì thêm nữa không?

Tín Nhi nói:

– Không, chỉ nói là rất mong được gặp Lâm ca. Mà trông Phan huynh buồn và tiều tụy lắm, như kẻ thất tình vậy đó.

Trần Lâm ngạc nhiên:

– Vậy sao? Thế cũng lạ, huynh ấy là người vui vẻ yêu đời lắm kia mà.

Tín Nhi cười ra vẻ bí mật. Trần Lâm hỏi:

– Đệ có gì bí mật chưa nói ra phải không? Nói cho ta nghe đi. Chuyện gì vui vậy?

– Phan huynh thất tình thật đó. Ốm tương tư.

– Thật à? Làm sao đệ biết được?

– Lâm ca quên mất biệt danh của Tín Nhi rồi à? Có việc gì Tín Nhi này muốn biết mà không được. Hi hi…

– Ta tin đệ rồi. Chuyện thế nào?

Tín Nhi nói:

– Nghe nói rằm tháng giêng hai năm trước Phan huynh lên chùa Linh Phong để viết câu đối liễn thì có một nàng tiên Giáng Hương ghé xem. Nàng tiên nhìn thấy chữ viết của Phan huynh như rồng bay phượng múa nên đã khen rằng: “Diệu thủ! Chữ viết này dù Vương Hy Chi đời Tống và thiếp Lan Đình cũng không thể sánh kịp”. Chỉ vậy thôi mà từ đó Phan huynh như người mất hồn, ngày nào cũng thơ thẩn trở lại chùa Linh Phong, đến nơi kỳ ngộ mong tìm lại nàng tiên ấy. Nhưng tiên đâu chẳng thấy, chỉ thấy Phan huynh buồn bã thổi sáo suốt đêm trường, ròng rã hai năm nay rồi đó. Hi hi…

Trần Lâm đã biết chuyện nhưng vẫn thích thú hỏi:

– Đệ làm cách nào mà biết rõ như vậy?

Tín Nhi cười khúc khích nói:

– Lâm ca còn nhớ cái quán rượu Chiêu Anh không? Đệ tìm ra mọi thứ ở đó đó. Phan huynh giờ là khách thường xuyên của quán. Mà cô chủ quán cũng thật là xinh, Lâm ca nói có đúng không?

– Ta không để ý. Mà đệ đã khen thì nhất định phải đẹp rồi. Cảm ơn đệ đã lo tròn những việc ta nhờ.

Đêm đó Trần Lâm mời Lê Trung về phòng mình, hai chú cháu uống trà nói chuyện suốt đêm. Trần Lâm hỏi:

– Mấy năm nay công việc ở Cao gia thế nào? Cao trang chủ và Hồng muội vẫn bình an chứ? Anh em thủy thủ vẫn khỏe cả chứ? Cháu thật nhớ họ.

Lê Trung nói:

– Anh em thủy thủ vẫn khỏe, họ nhắc đến cháu luôn. Công việc kinh doanh của Cao gia ngày càng khó khăn hơn vì luật thuế mới của tên Quốc phó đưa ra quá nặng nề. Các thương nghiệp vừa phải gánh nặng việc đóng thuế vừa phải đối đầu với sự sách nhiễu của bọn thu thuế. Ai có thân thế lớn còn chịu đựng được, những kẻ kinh doanh nhỏ đang dần dần đi đến phá sản, dẹp nghề. Họ kêu trời không thấu. Bởi vậy, vụ Hoàng Công Đức bị cắt đầu là một vố rất nặng cho Cao Đường, nhất là chuyện phát triển cảng thị Quy Nhơn. Nay ta lại ra đi, không biết dượng nó sẽ xoay xở thế nào. À, Đại Hồng giờ ra sao?

– Hồng tỉ vừa mới thành hôn với đại ca mấy hôm trước. Chú lên đây sớm mấy bữa là có thể dự tiệc vui ấy rồi.

Lê Trung ngạc nhiên:

– Vậy sao? Nhưng mà như thế cũng hay. Lía là tay hào kiệt đời nay, Đại Hồng có duyên may như thế thật là người có phúc phận. Còn hơn là phải sống với tên bị thịt Hoàng Công Đức. Cháu có biết nó chịu về làm thiếp cho tên họ Hoàng ấy một phần cũng là vì cháu không?

Trần Lâm buồn bã trả lời:

– Cháu có linh cảm như thế.

– Đó là sự thật, nhưng dù sao chuyện cũng đã qua rồi. Chỉ tội nghiệp cho Tiểu Hồng.

– Tiểu Hồng thế nào?

– Từ sau ngày tiễn cháu đi, nó buồn lắm, định đi tu nhưng vì thương cha nên ở lại gia trang, suốt ngày vui với câu kinh tiếng kệ. Nhớ lời hứa với Lía và cháu, nó ra tay cứu trợ người nghèo không tiếc của. Cao Đường xót ruột lắm nhưng vì thương con gái nên đành im lặng. Tội nghiệp, đời nó cũng đáng thương như mẹ nó vậy.

– Chắc Tiểu Hồng oán trách cháu nhiều lắm. Cháu thật không biết phải nói thế nào. Người như Hồng muội rất hiếm thấy trên thế gian này. Nhưng mỗi người có một phần số, một định mệnh. Lòng cháu bây giờ chỉ có mỗi một ý nghĩ là làm sao giải thoát cho được sự đau khổ của ức vạn dân đen ngoài kia. Tuy là chuyện vô tình nhưng không biết mai sau cháu có phải trả giá vì những món nợ ân tình mà mình đã gieo rắc hôm nay không?

– Làm trai như thế mới đáng là trai. Chuyện mai sau biết thế nào được. Đời người nguyên sơ như một quả bóng, nay phồng lên nơi này thì phải chịu lõm vào ở một nơi khác. Cho nên khi đối diện với nơi lõm thì cũng đừng cho là tai họa. Đó chỉ là sự tất yếu của luật bù trừ trong cuộc sống mà thôi.

– Cháu hiểu như vậy nhưng dù sao cũng vẫn thấy rất băn khoăn.

Lê Trung chợt thở dài:

– À, lại còn chuyện của Hồng Liên nữa. Con bé này nhất định không chịu lấy ai, chỉ một mực chờ đợi cháu đó. Chuyến này Trần huynh nói gì cũng không cản được nên đành phải để nó theo chú ra ngoài này gặp cháu đó.

– Hồng Liên với Dương Quán Nhật là một cặp trời sinh, cháu chỉ xem nàng như bạn, như em gái và đã có ý dàn xếp giúp họ. Nhưng cô gái này được nuông chiều từ nhỏ nên tính khí bồng bột lắm, chỉ hi vọng rồi họ sẽ thành đôi.

Lê Trung uống cạn chung trà xong cất tiếng than:

– Số mạng quả là số mạng! Con người dẫu tài giỏi đến đâu cuối cùng rồi cũng bó tay trước số mạng. Hà!

Rồi ông chuyển đề tài hỏi:

– Về việc Truông Mây, kế sách lâu dài cháu tính thế nào?

Trần Lâm rót thêm trà vào chung cho hai người rồi nói:

– Đây là vấn đề cháu lo lắng nhất. Đại ca là người chính danh hiệp sĩ, kiến nghĩa dũng vi, thấy việc bất bình ra tay tương trợ. Đối với triều đình mục nát của Chúa Nguyễn, đại ca cương quyết muốn tiêu diệt đi để cứu lấy đám dân lành. Tất cả thủ lĩnh cũng như nghĩa sĩ ở Truông Mây đều nghĩ vậy. Tuy nhiên, làm như thế chỉ được lòng dân mà không thể thu phục được lòng của hầu hết những kẻ sĩ đương thời, những người có tư tưởng “ăn cơm Chúa phải múa tối ngày”. Bởi những người này lúc nào cũng bo bo giữ cái đạo quân thần, ơn vua lộc nước, sống chết với hai chữ ngu trung.

– Thế còn cháu nghĩ sao?

Trần Lâm thong thả trả lời:

– Truông Mây là nơi tụ hội những người hiệp sĩ vì bất mãn hay bị bạc đãi bởi chế độ đương thời, họ hầu hết là những người nặng về võ nghiệp. Trong mắt mọi người ở đây, triều đình Chúa Nguyễn Đàng Trong và Lê – Trịnh Đàng Ngoài chỉ toàn là những phường bóc lột dân đen, ngồi trên hưởng phước. Nghĩa sĩ Truông Mây không để ý đến cái đạo quân thần hay trung quân gì gì cả. Họ chỉ muốn dẹp tan cái chế độ thối nát này để lập lên một chế độ mới sao cho tầng lớp dân đen cùng khốn có được cơm no áo ấm. Vì thế, khi bàn đến danh nghĩa của cuộc nổi dậy, tất cả đều ủng hộ chính sách lật đổ chế độ đương thời một cách không khoan nhượng. Điều này gây khó khăn cho cháu trong việc mời gọi một số kẻ sĩ mà đa số họ chỉ muốn tiêu diệt tên Quốc phó Trương Phúc Loan để giúp Chúa Nguyễn xây dựng lại kỷ cương như thời thịnh trị xưa kia.

Lê Trung hỏi chặn:

– Cháu đã tiếp xúc với những ai rồi?

– Cháu định chuyến về Phú Xuân vừa rồi sẽ mời bang chủ bang Hành Khất Trần Đại Bằng về hợp tác với Truông Mây vì tai mắt của họ rộng khắp, lại có thể nhờ đó mà kêu gọi những dân nghèo ủng hộ. Nhưng khi gặp Tiểu Phi cháu mới biết Trần Đại Bằng quyết chí tôn phù Chúa Nguyễn, ông ta chỉ muốn tiêu diệt Trương Phúc Loan thôi. Thế là cháu bỏ ý định gặp ông ta. Cả người sư đệ của ông ta là giáo Hiến hiện ở An Thái cũng thế, lúc ban chiều nhìn mặt Đinh thúc buồn xo, cháu đoán chắc là đã hỏng sự, không mời được ông ta. Để mai cháu hỏi lại rõ ràng xem thế nào. Mới đây ở Bồng Sơn có danh sĩ Đặng Đức Siêu, tuổi trẻ tài cao vừa đỗ hương cống kỳ này, cháu nghe danh tìm đến thử ướm lời nhưng họ Đặng cũng quyết ý giữ lấy chữ trung quân. Nghe đâu anh ta được Chúa Nguyễn bổ nhiệm về làm trong viện hàn lâm. Vậy đó, cái khó khăn của Truông Mây bây giờ là tuy đã có đủ những người dũng sĩ xông pha ngoài chiến trận nhưng lại thiếu những kẻ vận trù bên trong. Chú có cao kiến gì không?

– Dung hòa cả hai. Trước hết hãy lấy việc tiêu diệt Phúc Loan để cởi cái ách cho nhân dân làm mục đích. Sau đó, tùy cơ mà ứng phó với tình hình mới. Làm như thế thì vừa thỏa mãn được sự quyết liệt của những người cùng khổ vừa an lòng được kẻ sĩ trong thiên hạ.

– Diệt xong Phúc Loan rồi chúng ta sẽ làm gì?

Lê Trung hớp một hớp trà rồi nói:

– Việc binh là việc biến trá. Nếu chúng ta hết lòng vì quốc gia, dân tộc thì thời cơ đến đâu ta xoay chuyển đến đó. Bậc đại anh hùng là người biết đạp lên trên những thành kiến cũ để tiến lên và xây dựng cái mới lớn hơn, tốt đẹp hơn.

– Cảm ơn lời chỉ dạy của chú. Ngày mai chúng ta sẽ họp tất cả đầu lĩnh lại để bàn về việc này.

…………

(xem tiếp vào ngày mai)