Kỳ 215:

…………

Sáng hôm sau, mọi người đều đã tề tựu về đông đủ tại đại sảnh. Trần Lâm sai người đưa Cung Bản Vũ Tùng cùng Hồng Y Nữ đi thăm quan những nơi có cảnh trí đẹp của Truông Mây, số đầu lĩnh còn lại họp bàn việc đối phó với cuộc chiến sắp tới. Lía nói:

– Hôm nay có mặt đầy đủ anh em ở đây, chúng ta sẽ bàn thảo kế hoạch trước mắt để đối phó với cuộc tấn công của quan binh sắp tới. Sau đó là kế sách lâu dài của Truông Mây. Mọi vấn đề sẽ do Lâm đệ chủ trì và chúng ta cùng nhau thảo luận.

Trần Lâm lên tiếng:

– Việc đối phó với cuộc tấn công sắp tới tôi đã có dự tính rồi, nhưng còn phải chờ xem địch tấn công thế nào rồi chúng ta sẽ có kế sách ứng chiến sau. Trương Độ là tướng tài của phủ Quy Nhơn, nếu chúng ta có thể thuyết phục được hắn theo về với Truông Mây thì cả dải đất từ Thạch Tân đến sông Phù Ly coi như đã thuộc về tay chúng ta. Việc đó ta sẽ tùy cơ ứng biến. Việc quan trọng bây giờ là sau khi phá tan được đội quân Lại Khánh, chúng ta sẽ thừa cơ dựng cờ khởi nghĩa để đập tan ách thống trị thối nát của triều đình Chúa Nguyễn cứu dân lành. Nhưng khi dựng lá cờ lên, chúng ta phải có chiêu bài cho lá cờ đó. Muốn khởi nghĩa thì phải có mục tiêu chính đáng và lâu dài. Xin mọi người đưa ra ý kiến để chúng ta thống nhất tiêu chí hành động. Chưa thống nhất được tiêu chí thì việc khởi nghĩa chưa thể thực hiện.

Lía nói:

– Chúng ta sẽ là những người đại diện cho đám dân cùng khổ để cùng với họ đứng lên đạp đổ cái triều đình thối nát này, lập nên nền cai trị mới sao cho mọi người có đủ cơm no áo ấm. Đó là tiêu chí của Truông Mây.

Bọn cha Hồ, chú Nhẫn, Lưu Đằng, Hồ Bân và Văn Bảo đều lên tiếng tán thành ý kiến của Lía. Trần Lâm lại nói:

– Đồng ý đó là mục đích cuối cùng mà chúng ta phải làm. Nhưng trước mắt, nếu ta đưa ra cương lĩnh như thế thì sẽ chỉ có đám dân đen cùng khổ ủng hộ còn lớp kẻ sĩ trong thiên hạ lại chống đối. Họ là những người chỉ biết trung thành và muốn bảo vệ nhà Chúa vì họ cho rằng mảnh đất này là của dòng họ Chúa Nguyễn. Không có họ, cuộc chiến đấu của chúng ta sẽ khó khăn hơn gấp nhiều lần.

Lía hỏi:

– Làm thế nào để có được họ?

– Để họ theo về với chúng ta thì chưa chắc, nhưng ít nhất cũng phải tìm cách tránh được sự đối kháng của họ.

Cha Hồ lên tiếng:

– Vậy chúng ta phải làm sao?

Trần Lâm theo cách lý luận đã trao đổi với Lê Trung đêm qua chậm rãi giải thích:

– Để giành được sự ủng hộ của cả hai tầng lớp dân nghèo và kẻ sĩ chúng ta cần phải hô hào tiêu diệt tên Quốc phó Trương Phúc Loan vì phần lớn cơ sự đều do hắn mà ra. Hay nói đúng hơn, tên này là mối căm thù chung của tất cả mọi người, lấy hắn làm mục tiêu thì chúng ta sẽ không còn gặp sự chống đối nào cả.

Đinh Hồng Liệt chen vào:

– Như thế ngọn cờ khởi nghĩa sẽ mang chiêu bài tiêu diệt Trương Phúc Loan, ủng hộ Chúa Nguyễn?

– Chỉ nên là tiêu diệt Trương Phúc Loan thôi, chúng ta không cần phải nói đến việc ủng hộ nhà Chúa.

Hồng Liệt gật gù tán thưởng:

– Hay lắm! Như thế thì sẽ có đường tới mà cũng có đường lui.

Trần Lâm lại hỏi:

– Các anh em có ý kiến gì khác không? Phương Tích huynh, ý huynh thế nào?

Lưu Phương Tích phe phẩy cây quạt nói:

– Như thế là hợp với tình thế hiện nay nhất rồi. Việc sau này cứ thuận theo dòng nước, để cho nó cuốn phăng tất cả rồi ta sẽ xây dựng lại cái mới. Những kẻ chống đối không còn chỗ dựa ắt sẽ phải qui về theo ta mà thôi.

Lía quyết định:

– Thống nhất như vậy đi!

Trần Lâm nói:

– Như thế thì sau khi phá tan đạo quân của Trương Độ, chúng ta sẽ cho truyền hịch để bố cáo cùng thiên hạ mục tiêu khởi nghĩa của Truông Mây. Rồi tiến chiếm các lỵ sở từ đèo Thạch Tân qua núi Bích Khê xuống đến cửa An Dũ. Đây sẽ là cơ sở căn bản để chúng ta tiến chiếm phủ Quy Nhơn. Chiếm được phủ Quy Nhơn, ta sẽ có đủ lực lượng để đánh lấy Quảng Ngãi và Quảng Nam cùng Diên Khánh.

Nghe Trần Lâm nói kế sách lâu dài, ai nấy đều phấn khởi vô cùng. Mọi người bỗng thấy hào khí bốc lên nên cùng vỗ tay tán thưởng và đồng thanh nói:

– Nhất định chúng ta sẽ làm được như thế! Nhất định!

Trần Lâm lại nói tiếp:

– Muốn làm được như thế chúng ta phải có một tổ chức thống nhất, có thứ bậc trên dưới đàng hoàng, kỷ luật nghiêm minh. Tôi xin nêu ra cách phân bố các vị trí tổ chức như sau để mọi người tham khảo. Đệ nhất trại chủ có đại ca Lía và Hồ Bân phụ tá; đệ nhị trại gồm cha Hồ và chú Nhẫn; đệ tam trại gồm Trương Bàng Châu và Trương Văn Bảo; đệ tứ trại có chú Đinh Hồng Liệt và Lưu Đằng. Mỗi trại có bốn trăm nghĩa binh và hai mươi kỵ binh cùng một số ít quân trong lực lượng đặc biệt. Thiên Tường thống lãnh đội quân thiết kỵ hai trăm người ngựa. Tôi và Lam Tiểu Muội xin đảm trách toán quân thám báo, lo kế sách chung cho toàn trại. Chú Lê Trung lo lương thực cho nghĩa binh và điều hành quân trường luyện tập cho tân binh. Lưu Phương Tích lo việc văn thư sổ sách. Huynh viết tờ hịch bố cáo thiên hạ trước đi. Ngày dùng đến nó không còn xa nữa đâu.

Trần Lâm lại hỏi mọi người:

– Về lá cờ nghĩa quân, chúng ta dự định hình thức như thế nào?

Lía hỏi:

– Đệ đã có chủ ý gì chưa, nếu có thử đưa ra xem?

– Đệ dự kiến lá cờ sẽ có hình chữ nhật, nền cờ màu vàng đại diện cho màu da vàng của chúng ta, chính giữa là một mặt trời màu đỏ tượng trưng cho chính nghĩa của Truông Mây. Mọi người thấy thế nào?

Cha Hồ lên tiếng tán đồng:

– Ý rất hay! Vừa đẹp vừa ý nghĩa. Tôi tán thành.

Mọi người cũng đồng thanh:

– Thống nhất như vậy đi!

Trần Lâm nói:

– Như vậy là thống nhất về lá cờ. Phương Tích huynh lo luôn vụ này cho kịp nhé. Còn việc phân bố trại và trách nhiệm, mọi người có ý kiến gì không?

Tất thảy đều lên tiếng đồng ý. Lía thấy không có ai phản đối bèn nói:

– Như vậy từ nay cứ theo sự phân phối đó mà thi hành. Mọi hành động sai phạm sẽ chiếu theo quân luật để xử trị nghiêm minh, không phân biệt thân sơ. Hôm nay chúng ta đã cùng chung chí hướng thì hãy cùng nhau cắt huyết ăn thề, đồng sinh đồng tử vì sự nghiệp chung. Mọi người đồng ý không?

Tất cả mọi người đều lên tiếng:

– Đồng ý!

Lía sai người đem một thau rượu đến rồi tự mình cắt tay nhỏ máu vào đó trước, sau đó lần lượt từng người cắt máu mình nhỏ vào thau. Lía dùng ly nhỏ múc đầy một ly rượu máu nói lớn:

– Hôm nay, chúng tôi tại Truông Mây cùng nhau uống máu ăn thề, nguyện cùng nhau đồng sinh đồng tử khởi nghĩa tiêu diệt bọn cường quyền mang lại ấm no hạnh phúc cho muôn dân. Nếu ai phản bội anh em sẽ bị trời tru đất diệt.

Nói xong Lía uống cạn ly rượu. Mọi người đều nhất loạt tuyên thệ. Cuộc hội thề Truông Mây đánh dấu ngày khởi nghĩa của những hiệp sĩ mang trong lòng bầu nhiệt huyết muốn cứu đám dân nghèo đang rên xiết dưới ách thống trị tàn khốc của cả hai phủ Chúa ở Đàng Trong và Đàng Ngoài. Đó là một ngày giữa mùa xuân năm Mậu Tý 1768, năm Cảnh Hưng thứ 29, Vua Lê Hiển Tông, Đàng Trong nhằm năm thứ 3 thời Chúa Duệ Tông Nguyễn Phúc Thuần.

***

Hôm sau, Lía ra lệnh triệu tập toàn thể đầu lĩnh và nghĩa quân. Sau ba hồi trống lệnh dài, hai ngàn nghĩa quân đã tập hợp đầy đủ ở sân diễn võ, hàng ngũ chỉnh tề, giáo gươm sáng quắc. Toàn sân im phăng phắc không một tiếng động.

Trần Lâm bước ra nói lớn:

– Anh em nghĩa binh nghe đây, hôm nay chúng ta có thêm ba vị đầu lĩnh mới, tôi muốn giới thiệu đến anh em để cùng nhau hội kiến. Người thứ nhất là Thâu Hiệp Đinh Hồng Liệt. Người thứ hai là Thần Toán Tử Lê Trung. Người thứ ba là Tào Sơn Trương Bàng Châu.

Ba người cùng bước ra chào đoàn nghĩa binh. Mọi người đồng thanh nói:

– Chúng tôi xin chào ba vị đầu lĩnh!

Trần Lâm nói tiếp:

– Chúng ta có một chút thay đổi trong thành phần lãnh đạo các đội quân. Anh em hãy nghe sự phân bổ mới.

Lía dõng dạc tuyên bố đầu lĩnh các trại xong nói thêm:

– Trần Lâm sẽ giữ vai trò quân sư cho trại, phụ trách toán thám báo, các toán đặc biệt và kiêm nhiệm cả việc chấp pháp, thi hành kỷ luật. Sự phân phối này có hiệu lực ngay từ lúc này. Tất cả giữ đúng vai trò và nhiệm vụ của mình, ai sai phạm cứ chiếu theo luật xử trị. Tất cả nghe rõ không?

– Nghe rõ! Thưa đầu lĩnh!

Lía nói tiếp:

– Cuộc chiến với quan binh triều đình sắp xảy ra. Mong tất cả anh em chúng ta hãy can đảm và đồng lòng tiêu diệt sạch bọn tham quan ô lại, đem lại cơm no áo ấm, hạnh phúc cho đồng bào và cho cả những người thân của mình. Anh em có đồng ý với tôi không?

– Đồng ý! Thưa đầu lĩnh!

Gần hai ngàn tiếng hô đồng thanh vang lên làm dấy động cả núi rừng Truông Mây, tạo nên một khí thế thật mạnh mẽ, hào hùng.

Sau đó, Trần Lâm thao diễn quân và thực tập các cách đánh trận cho các đầu lĩnh mới biết. Xong, chàng dẫn giải cho họ nghe về những nguyên tắc điều động quân khi ra chiến trường, tất cả những lý thuyết hành binh bố trận, tiến công, giáp công và rút lui…

Cung Bản Vũ Tùng đứng trên thềm võ trường tấm tắc khen:

– Thật là một đạo quân tinh nhuệ! Kỷ luật và hùng dũng. Quân đội các sứ quân của chúng tôi không được kiêu hùng như thế này.

Lía quay sang nói nhỏ:

– Cảm ơn. Đều do Lâm đệ một tay huấn luyện cả đấy.

Hồng Y Nữ cũng nói theo, giọng nàng tràn đầy sự trìu mến và thán phục:

– Lâm huynh thật là thiên tài!

……….

(xem tiếp vào ngày mai)