Kỳ 217:

…………

Quách Cung đưa mắt xem tấm bản đồ trong khi Trương Độ giải thích.

– Đây là hai nhánh sông Kim Sơn và An Lão, thượng nguồn của dòng Lại Dương Giang. Ở bên kia bờ, bọn Truông Mây cho đắp ụ xây bờ thành và lắp đặt chòi canh. Bên nhánh Kim Sơn là thành Truông Mây, nơi đây bọn cướp phòng bị kĩ càng hơn, lại có nhánh sông làm hào nên rất khó vượt sang. Bên nhánh An Lão, chúng cũng có xây những bờ chắn và trạm canh nhưng lại phòng thủ yếu hơn vì đây chỉ là tuyến phụ. Riêng khu vực tam giác giữa hai nhánh sông, gần nơi tiếp giáp với Lại Dương Giang, mây mọc um tùm không thể hành binh được. Theo tôi, chúng ta nên chia quân làm hai đạo cùng tấn công để vượt sang phòng tuyến bên kia bờ của bọn chúng. Làm như thế thì bọn chúng phải chia quân ra mà chống đỡ, lực lượng bị phân tán sẽ yếu đi.

Quách Cung nói:

– Ý ông hợp với ý tôi. Tôi xin lãnh binh bản bộ tấn công mặt Kim Sơn, phần ông qua bên kia sông Lại Dương tấn công phòng tuyến An Lão.

– Phòng tuyến Kim Sơn kiên cố và hiểm trở hơn bên An Lão nhiều lắm. Ý đẹp của tướng quân tôi xin tâm lãnh nhưng đây là việc của Lại Khánh nên tôi xin phép được lãnh phần khó nhọc. Tướng quân cố gắng chọc cho thủng phòng tuyến An Lão rồi đánh thốc vào mặt bắc Truông Mây, như vậy sẽ giúp cho tôi rất nhiều trong việc phá vỡ phòng tuyến Kim Sơn.

Quách Cung vốn xem thường Truông Mây là bọn cướp núi, lại quen thói tự phụ nên vẫn muốn tranh phần khó, hắn nói:

– Thôi được, để cho công bằng ta nhờ quan huyện tung đồng tiền này lên, nếu là sấp thì tướng quân, còn ngửa là tôi. Ông thấy được không?

Trương Độ hết cách phải nhận lời. Quan huyện tung đồng tiền lên cao. Mặt sấp ở trên, vậy là Quách Cung đành dẫn quân qua sông đánh mặt nguồn An Lão. Trương Độ thở ra nhẹ nhõm:

– Để lực lượng hai cánh đều nhau, tôi sẽ cho tiểu tướng Võ Tiến mang theo năm trăm binh yểm trợ tướng quân. Ngày mai tướng quân đưa quân xuống bến Lại Dương, tôi sẽ cho thuyền chở sang sông. Tướng quân sẽ hợp với đồn binh ở Trường Tân, từ đó dọc theo sông đến bến Đốc Chính, lựa nơi thuận tiện mà tấn công sang bên kia sông. Mọi việc xin tướng quân cẩn trọng. Võ Tiến là người ở đây, nếu có điều gì chưa thông hiểu xin phối hợp với nhau mà hành động. Phần tôi sẽ điều quân đến đồn Đình Chí để uy hiếp mặt nguồn Kim Sơn.

Quách Cung cười nói:

– Ông an tâm, chúng ta hãy xem giữa hai cánh quân, cánh nào sẽ chiếm được thành Truông Mây trước nhé.

Trương Độ cũng cười:

– Chúc tướng quân vào thành Truông Mây sớm.

Trịnh Hiệp Thành sai người mang rượu thịt lên rồi vui vẻ nói:

– Chúng ta hãy uống trước vài ly mừng ngày phối hợp ra quân. Đợi khi diệt xong Truông Mây, bản chức sẽ thiết tiệc linh đình để mừng chiến thắng.

Họ ăn uống xong, ai nấy về trại mình thu xếp mọi việc như đã định.

Hôm ấy, thám báo đưa tin về cho biết quân triều đình chia làm hai mặt tấn công Truông Mây. Trần Lâm vội cho mời các đầu lĩnh đến họp và nói:

– Binh triều đã chia hai nhánh để tấn công mặt An Lão và Kim Sơn của chúng ta. Về mặt An Lão thì không đáng ngại vì Quách Cung là tên nóng nảy lại kiêu ngạo, tôi chỉ cần bày một kế nhỏ cũng có thể bắt được hắn. Nhưng Trương Độ là tướng tài lại chín chắn và dày kinh nghiệm, cho nên ở mặt Kim Sơn, đại ca thống lãnh anh em chuẩn bị thật nhiều cung tên và cố gắng đừng để Trương Độ vượt sang sông. Đợi đệ tiêu diệt xong cánh quân Quách Cung, đánh chiếm mặt bắc sông Lại Giang rồi vượt sông chiếm luôn huyện thành Lại Khánh. Chừng đó, đại ca cho người ngăn nước đầu dòng Kim Sơn, chờ đêm xuống bất thần vượt sông đánh úp Trương Độ. Nhớ là sau khi vượt sông xong hãy xả cho nước chảy trở lại để Trương Độ khỏi sang sông. Đệ sẽ từ Lại Dương và Lại Khánh đánh lên, hai mặt giáp công nếu không bắt được Trương Độ cũng sẽ đuổi hắn chạy về hướng nam nơi hồ Thạch Khê. Nếu hắn tránh hồ Thạch Khê thì Bàng Châu và Trương Văn Bảo sẽ dẫn ba trăm nghĩa quân vòng qua núi Lỗ Đố chặn mặt Tân Thịnh, buộc hắn phải vào khe núi Màn Lăng. Lúc đó Trương Độ chỉ còn cách bó tay chịu trói mà thôi. Bởi vậy việc phòng thủ mặt Kim Sơn rất quan trọng, đại ca ráng chu toàn cho.

Lía nói:

– Đệ an tâm. Ngày xưa Truông Mây chỉ có mấy trăm anh em mà quân triều còn chưa làm gì nổi ta huống hồ chi bây giờ.

– Lần này chúng ta sẽ dốc toàn lực đánh thật chớp nhoáng theo thế “sét đánh không kịp bưng tai”, đệ tin chắc chúng ta sẽ chiếm được hai huyện Hoài Nhơn và Phù Ly không khó khăn gì. Mong tất cả hãy cố gắng.

Tất cả đều đồng thanh:

– Chúng tôi sẽ cố gắng!

Trần Lâm tiếp:

– Bây giờ Đinh thúc, Lưu nhị ca, Lam Tiểu Muội và Thiên Tường sẽ cùng tôi dẫn năm trăm anh em và một trăm chiến mã đi đánh Quách Cung. Như vậy là quân chúng ta sẽ một đánh ba, thử xem anh em Truông Mây luyện tập bấy lâu khi lâm trận sẽ như thế nào.

Kế hoạch định xong, mọi người ai nấy lo nhiệm vụ của mình.

***

Trần Lâm cùng bốn đầu lĩnh dẫn nghĩa binh đi đến bờ tây nguồn An Lão, xuống bến Trường Tân vượt sang sông và bất ngờ đánh úp đồn Đốc Chính. Họ đã bắt gọn một trăm lính ở đây, không một người nào chạy thoát. Xong đâu đấy, Trần Lâm cho kéo quân qua khỏi Trường Tân, hạ trại sát chân núi rồi phân phối công việc:

– Ngày mai khi Quách Cung dẫn quân đến, Thiên Tường mang theo một trăm anh em ra chặn đánh và cứ làm như vầy… như vầy…, ắt sẽ giết được Quách Cung và bắt trọn bọn quân binh. Riêng Võ Tiến là người cẩn thận, hắn sẽ không bị mắc mưu, nếu cùng đường, chắc chắn hắn sẽ vượt sông chạy về với Trương Độ. Chừng ấy Lam Tiểu Muội phải làm thế này… thế này…, tất bắt được hắn. Người này nên dụ hàng không nên giết. Phần Đinh thúc, nhị ca và tôi sẽ phục binh bắt Quách Cung.

Mọi người nhận lệnh xong ai về trại nấy chuẩn bị ngày mai xuất chiến.

Hôm sau, toán quân của Quách Cung rầm rộ kéo đến. Triệu Thiên Tường dẫn một trăm nghĩa binh hàng ngũ lộn xộn, bát nháo ra chặn lại. Thiên Tường nói lớn:

– Quách Cung, ngươi chậm mất rồi, chúng ta đã chiếm tiên cơ, ngươi mau buông giáo chịu chết đi.

Quách Cung nhìn thấy toán quân Truông Mây hàng ngũ lếch thếch lại có mấy ngoe liền ngửa mặt lên trời cười lớn:

– Trương Độ quả là đã đề cao bọn giặc cỏ này quá lắm. Triệu Thiên Tường, hôm nay ta quyết giết ngươi để báo thù cho sư phụ ta.

Nói xong hắn vỗ ngựa lướt nhanh đến, vung kiếm chém xuống đầu Thiên Tường. Thiên Tường né sang bên rồi ra chiêu phản công. Hai người đấu nhau được vài hiệp thì Thiên Tường giả thua dẫn quân bỏ chạy vào khe núi. Quách Cung giục ngựa đuổi theo. Võ Tiến ở đằng sau vội thúc ngựa theo nói lớn:

– Quách tướng quân coi chừng mắc bẫy mai phục của giặc, đừng đuổi theo nữa!

Quách Cung cười ha hả nói:

– Đám binh què này dù có mai phục thì đã làm gì được ta?

Lúc ấy Thiên Tường quày ngựa lại, ra chiêu tấn công Quách Cung ráo riết. Hắn ta vung kiếm phản công nhưng chỉ đánh được vài hiệp thì Thiên Tường lại giả thua bỏ chạy tiếp. Vừa chạy Thiên Tường vừa ngoái cổ lại nói:

– Thằng giặc kia, nếu mày muốn chết như sư phụ mày thì hãy theo ta!

Quách Cung nghe nói đến cái chết của sư phụ, máu nóng sục sôi, hắn giục ngựa xua quân đuổi riết theo và la lớn:

– Hôm nay không giết được thằng nhóc ngươi ta thề không trở về.

Đoạn, hắn rút cung lắp tên bắn một phát. Thiên Tường nghe tiếng gió, nhanh như cắt chàng xoay người lại chụp lấy mũi tên rồi cười to:

– Cung tiễn như ngươi mà cũng đòi làm Võ cử ư? Ha ha…

Quách Cung bấy giờ giận quá mất khôn, mặc cho Võ Tiến phía sau kêu la ngăn cản, hắn vẫn cố bám riết theo Thiên Tường để giết cho kỳ được. Thiên Tường chạy vào trong khe núi một đoạn rồi quay lại ra chiêu tấn công Quách Cung rất rát. Cả toán quân triều đình cũng đã lọt vào trong khe núi. Võ Tiến biết thế nào cũng mắc mưu địch nên quay lại đoạn hậu. Vừa lúc đó bỗng khắp khe núi có tiếng hò reo vang dội, phục binh từ hai bên đổ ra tấn công chém giết quân triều đình chết như rạ. Thiên Tường bấy giờ mới nói lớn:

– Quách Cung, ngươi đã mắc mưu của quân sư ta rồi, để ta đưa ngươi về theo với sư phụ ngươi luôn một thể.

Quách Cung thấy phục binh tấn công như vũ bão, quân mình chết không biết bao nhiêu mà kể thì lòng run sợ vô cùng. Hắn mất bình tĩnh và chậm tay một chút nên đã bị Thiên Tường một kiếm xuyên tâm. Hắn rớt xuống ngựa đánh huỵch. Thiên Tường nhảy xuống cắt thủ cấp của hắn treo nơi đầu ngựa. Lúc đó Trần Lâm la lớn:

– Hỡi anh em binh sĩ triều đình, tất cả hãy bỏ khí giới đầu hàng để còn giữ được tính mạng mà về với gia đình. Chúng tôi không giết các bạn đâu.

Bọn binh lính nghe nói đều đồng loạt buông bỏ khí giới đầu hàng. Trong khi đó, toán quân năm trăm người của Võ Tiến đang chiến đấu với nhóm nghĩa binh của Đinh Hồng Liệt và Lưu Đằng. Hồng Liệt vừa vung kiếm tấn công vừa nói:

– Võ Tiến, ngươi buông khí giới đầu hàng đi, tội gì bỏ mạng cho bọn tham quan và triều đình mục nát này?

Võ Tiến nói:

– Thân làm tướng chưa chiến đấu đã qui hàng thì còn mặt mũi sống ở thế gian này sao? Hãy thắng ta trước đã rồi nói sau.

……………

(xem tiếp vào ngày mai)