Kỳ 218:

…………

Hắn liền giở ba mươi sáu đường khoái đao ra tấn công tới tấp vào Đinh Hồng Liệt và Lưu Đằng. Trần Lâm cùng Thiên Tường tiêu diệt xong đám quân Quách Cung thì đến chỗ nghĩa binh do Hồng Liệt lãnh đạo đang chiến đấu để lược trận. Thấy đường đao của Võ Tiến nhanh như chớp, công thủ vững vàng, Trần Lâm buột miệng khen:

– Người này quả có thực tài! Chúng ta phải cố gắng thu phục hắn mới được.

Đoạn, chàng lớn tiếng nói:

– Võ Tiến, toàn bộ quân lính của ngươi đã đầu hàng, còn một mình ngươi làm sao chống lại nổi? Hãy hàng đi, tội gì làm thân trâu ngựa cho bọn tham quan chuyên bóc lột dân lành.

Võ Tiến nhìn quanh thấy toàn bộ quân Phù Ly đã quy hàng, chỉ còn vài trăm binh của mình là đang vất vả chiến đấu với đám nghĩa binh. Hắn suy tính rất lẹ, bất thần ra chiêu nhanh hơn, tấn công loạn xạ vào Hồng Liệt và Lưu Đằng rồi quày ngựa ra lệnh rút lui bỏ chạy về bờ sông. Nghĩa binh hò hét đuổi theo rất gấp, lớp giết, lớp bắt sống gọn bọn binh triều. Võ Tiến chỉ còn trơ trọi một mình, hắn giục ngựa cố chạy về bến Lại Dương. Không ngờ ngựa của hắn đang chạy bỗng bị những câu liêm thương từ trong bụi đưa ra giật ngã. Hắn văng khỏi ngựa nhưng vẫn ra sức chạy bộ đến bờ sông rồi phóng mình xuống nước, toan lặn sang bên kia bờ. Ai dè dưới nước đã giăng sẵn lưới, hắn vừa nhảy xuống thì một toán người đã kéo lưới lên trói lại. Lam Tiểu Muội từ trong bụi cây bên bờ sông bước ra cười nói:

– Ngươi có chạy lên trời xuống biển cũng không thoát được mưu kế của Lâm ca ta. Giờ ngươi chịu hàng chưa?

Lúc ấy, Trần Lâm và mọi người cũng vừa đến nơi. Chàng bước xuống cởi trói cho Võ Tiến rồi nói:

– Tướng quân đã bị bắt, hãy về với chúng tôi để cùng nhau tiêu diệt tên Quốc phó cứu dân nghèo.

Võ Tiến nói:

– Ta thân làm tướng, chỉ vì Quách Cung kiêu ngạo nên lỡ bị mắc mưu để hao binh. Giờ bị bắt thì chỉ còn có cái chết. Ta quyết không làm nhục danh dự của thầy ta là Trương tướng quân.

– Thôi được, ta tha cho tướng quân về hợp binh với Trương Độ để cùng ta giao chiến tiếp một phen nữa. Nếu còn bị ta bắt, tướng quân tính sao?

– Chừng đó ta sẽ bó gối xin hàng, không phản đối nửa lời.

– Nhất ngôn ký xuất! Giờ hãy cùng ta xuống bến Lại Dương sang sông. Ta sẽ trả tướng quân về với Trương Độ.

Rồi Trần Lâm quay sang nói lớn với đám hàng binh:

– Anh em hãy nghe đây, Truông Mây lần này khởi binh tiêu diệt tên Quốc phó để cứu đồng bào thoát khỏi cơn nghèo đói. Anh em ai muốn cứu đám dân nghèo, cứu những người thân của mình thì hãy ở lại cùng chúng tôi chiến đấu. Còn ai muốn trở về với gia đình thì cứ tự nhiên, chúng tôi tuyệt không làm khó dễ anh em.

Năm sáu trăm quân triều đình đồng thanh lên tiếng:

– Chúng tôi xin ở lại để chiến đấu tiêu diệt tên Quốc phó!

Trần Lâm vui mừng nói:

– Nghĩa binh Truông Mây vì nghĩa mà chết, nên dù nguy hiểm đến đâu cũng không quay đầu bỏ chạy, ai bỏ chạy thì sẽ bị chém không tha, anh em có dám tiến lên không?

Tất cả đồng thanh:

– Chúng tôi dám! Chúng tôi sẽ không bao giờ quay đầu!

– Tốt! Vậy từ nay tất cả chúng ta là anh em sống chết có nhau. Số còn lại, có ai bị thương tích chúng tôi sẽ băng bó cho, xong cứ tự do trở về.

Nói rồi đích thân Trần Lâm cùng với toán cứu thương đến băng bó cho những người bị thương. Sau việc cứu thương, có thêm một số quân lính triều đình vì thấy nghĩa binh Truông Mây đối xử với nhau rất tình nghĩa nên đã tình nguyện ở lại. Số còn lại cảm ơn rối rít rồi vội vã ra đi. Nhờ vậy, toán quân của Trần Lâm giờ đã lên đến gần ngàn rưỡi người. Họ cùng nhau kéo xuống bến Lại Dương.

Khi đoàn quân đến bến Lại Dương thì đoàn thuyền lúc sáng đưa toán quân của Quách Cung sang sông đã chờ sẵn. Chỉ khác một điều là bây giờ lá cờ Truông Mây với nền vàng bên ngoài mặt trời đỏ rực bên trong đang bay phấp phới trên cột buồm. Võ Tiến vô cùng kinh ngạc, Trần Lâm biết ý nói:

– Không có gì lạ đâu. Sau khi đoàn quân cuối cùng của tướng quân sang sông và rời khỏi bến thì ta đã cho một toán nghĩa binh lên thuyền tiêu diệt thủy thủ đoàn và cướp thuyền chờ ở đây. Thôi chúng ta sang sông, trời sắp tối rồi.

Đoạn, chàng ra lệnh cho nghĩa quân lên thuyền. Lại sai thám báo về Truông Mây báo tin cho Lía biết, hẹn khuya nay vượt sông tấn công Trương Độ. Đinh Hồng Liệt, Lưu Đằng và Thiên Tường cùng tám trăm quân sang sông trước, trong đó có bốn trăm binh là lính mới quy hàng. Trước khi đi, Trần Lâm dặn dò các tướng vài điều, họ vui vẻ nhận lệnh xuống thuyền.

Chừng một canh giờ sau đoàn thuyền quay lại và đưa tất cả sang bên kia. Khi lên bờ, Trần Lâm nói với Võ Tiến:

– Tướng quân hãy mang số binh sĩ của mình đi gặp Trương Độ, nói với ông ta là trại Lại Dương và huyện thành Lại Khánh đã bị nghĩa binh chiếm rồi. Hãy giữ mình vì ngày mai ta sẽ đến bắt ông ta. Cả tướng quân nữa.

Võ Tiến kinh ngạc hỏi:

– Nghĩa quân các ông đã chiếm trại Lại Dương và huyện thành rồi ư? Đâu có thể nào nhanh như thế được?

– Nếu tướng quân không tin thì có thể dẫn quân của mình đến xem cho biết rồi đến gặp Trương Độ sau cũng chưa muộn.

Võ Tiến bán tín bán nghi bèn dẫn toán quân giờ chỉ còn có hai trăm tên chạy đến thành Lại Khánh xem. Quả nhiên trên thành đã thấy treo lá cờ Truông Mây. Đinh Hồng Liệt đứng trên thành nhìn xuống cười nói:

– Võ Tiến, ngươi đến báo cho Trương Độ biết tên quan chó Trịnh Hiệp Thành đã bị nghĩa binh bắt rồi. Ngươi và hắn lo chuẩn bị đi, đừng để chúng ta bắt được lần nữa. Nếu không bọn ta sẽ không tha cho đâu. Ha ha…

Võ Tiến bấy giờ mới thật sự khâm phục cách hành binh thần tốc của Truông Mây. Chỉ trong vòng một ngày đã đánh tan đạo binh ngàn rưỡi người, lại chiếm thành đoạt trại như lấy đồ trong túi. Hắn chắc mẩm trong bụng là thể nào trại Lại Dương cũng đã bị mất rồi nên lập tức kéo quân chạy theo đường lớn lên tìm Trương Độ.

Thì ra Trần Lâm đã tính toán trước, chàng dặn dò bọn Đinh Hồng Liệt sau khi sang sông hãy cấp tốc chia làm hai toán. Hồng Liệt và Lưu Đằng dùng những binh lính triều đình mới đầu hàng kéo đến thành Lại Khánh kêu mở cửa thành có tin cấp báo. Quân trên thành vì trời nhá nhem tối, lại thấy là quân nhà nên không phòng bị, mở cửa cho vào. Thế là nghĩa binh ồ ạt xông vào chém giết quân giữ thành, chớp nhoáng đã chiếm được thành, bắt trói Trịnh Hiệp Thành lại chờ Trần Lâm quyết định. Tình hình cánh binh của Thiên Tường bên trại Lại Dương cũng thuận lợi không kém. Mấy trăm quân giữ trại chỉ trong chốc lát lớp thì chết, lớp thì đầu hàng nghĩa binh. Thiên Tường cho thu dọn tất cả chiến lợi phẩm mang về huyện thành để hội quân cùng Đinh Hồng Liệt.

Trần Lâm kéo quân vào thành Lại Khánh, căn dặn anh em nghĩa binh tuyệt đối không được quấy nhiễu dân chúng rồi sai đem Trịnh Hiệp Thành ra chém, bêu đầu trên thành để ngày mai dân chúng đến xem cho hả dạ vì bấy lâu nay hắn đã bóc lột dân Bồng Sơn, Hoài Nhơn đến điều. Xong đâu đấy, chàng lại cắt đặt mọi việc trong thành, cho quân ăn uống nghỉ ngơi để chuẩn bị khuya nay đón đánh Trương Độ.

Trần Lâm gọi Thiên Tường dặn dò:

– Tường đệ phải chịu khó thêm một lần nữa. Ngay bây giờ chọn một trăm chiến mã cùng tám mươi anh em trong toán thần mã và hai mươi tên lính mới hàng giả làm lính của Quách Cung, lập tức lên đường đến huyện thành Phù Ly rồi cũng y kế cũ mà làm. Xuất kỳ bất ý, chắc chắn bọn người trong thành sẽ không kịp trở tay. Chiếm được thành rồi đệ ráng giữ, sẽ có Lưu nhị ca mang bộ binh đến tiếp ứng sau. Ta đồ rằng Trương Độ biết ta sẽ dùng kế này để lấy thành Phù Ly nên thế nào y cũng cho người về đó báo tin. Cuộc chạy đua này hãy xem đệ và toán thần mã của chúng ta so với người bên Trương Độ ai sẽ nhanh hơn. Nếu đệ đến sau, địch có thể tương kế tựu kế dụ vào trong để tiêu diệt thì hỏng bét đó.

Thiên Tường phấn khích nói:

– Lâm ca yên tâm, đệ sẽ đến nơi trước chúng.

– Tốt. Như vậy thì lên đường ngay đi. Mang theo thực phẩm và nước uống để tiết kiệm thêm thời gian.

Thiên Tường tuổi trẻ hăng hái nói:

– Đệ nhất định sẽ chiếm được thành Phù Ly ngay rạng sáng ngày mai.

Thiên Tường liền kiểm điểm trăm người ngựa và đồ trang bị cấp tốc lên đường. Một trăm con ngựa rầm rập sải vó phóng đi mất hút trong đêm trường. Trần Lâm lại gọi Lưu Đằng đến dặn:

– Nhị ca cho quân nghỉ ngơi lấy lại sức rồi dẫn theo ba trăm quân tiếp ứng cho Thiên Tường, phòng trường hợp Phù Ly có quân tiếp viện. Hi vọng tối mai chúng ta gặp nhau cả ở huyện thành Phù Ly.

Lưu Đằng nói:

– Ta sẽ đi ngay, không cần phải nghỉ ngơi gì cả.

Đằng bèn kiểm điểm binh lính rồi vội vã lên đường. Trần Lâm lại kêu Lam Tiểu Muội dặn:

– Tiểu Muội dẫn hai mươi kỵ mã chặn hai nẻo đường từ Thượng Lý và Ô Kim về Phù Ly, nhớ bắt cho kỳ hết những quân thám mã của Trương Độ sai về báo tin. Xong việc thì đem quân trở lại đây cùng chú Hồng Liệt giữ thành. Sáng mai, chú Lê Trung sẽ đến đây tiếp nhận thành, chừng đó huynh sẽ có kế hoạch phân phối sau.

Lam Tiểu Muội nhận lệnh liền lên ngựa phóng đi ngay. Cắt đặt mọi việc ở huyện thành Lại Khánh đâu đấy xong thì cũng đã hơn nửa đêm. Trần Lâm lo chuẩn bị điểm quân chặn đánh Trương Độ.

Toán quân của Trương Độ xuất phát cùng một lúc với toán quân Quách Cung, rầm rộ tiến về Truông Mây. Đến Bình Sơn, Trương Độ hợp binh với toán quân ở hai đồn Thượng Lý và Ô Kim. Sau đó, ông ta cho dàn quân bên này bờ Kim Sơn. Bên kia bờ, nghĩa binh cũng dàn quân chờ đợi. Trên một bờ thành cao, Lía, cha Hồ, chú Nhẫn, Hồ Bân, Cung Bản Vũ Tùng và Hồng Y Nữ đứng nhìn sang thấy Trương Độ cưỡi con hồng câu, tay cầm đao gác ngang lưng ngựa trông thật uy phong. Đằng sau Trương Độ là toán quân một ngàn người ngựa, gươm giáo chỉnh tề. Lía nói:

– Trương Độ quả nhiên là tướng tài, chỉ nhìn quân phong thôi đã đủ chứng tỏ khả năng làm tướng của hắn ta.

Mọi người đồng tấm tắc khen ngợi. Bên kia Trương Độ ghìm ngựa nói lớn:

– Trong bọn các ngươi, ai là Lía?

Lía cười lớn, hất lọn tóc dài một vòng nói:

– Lía chính là ta đây!

– Phen này bổn tướng quyết tâm dẹp sạch Truông Mây, bọn các ngươi khôn hồn thì đầu hàng đi để đôi bên đỡ tốn xương máu vô ích.

Lía cười ha ha nói:

– Trương Độ, ngươi mới chính là kẻ nên đầu hàng đó. Truông Mây lần này ra quân quyết tiêu diệt tên chó Quốc phó để cứu lấy đám dân đen cùng khổ. Ngươi là người hiểu biết, lẽ nào không nhận ra đâu là đúng đâu là sai, sao còn đem thân làm trâu ngựa cho bọn tham quan ô lại.

Trương Độ vốn người trung trực, nghe Lía nói như vậy cũng hơi chột dạ:

– Ta thân làm tướng, ăn lộc triều đình nên có giặc phải đánh, ngươi không cần nói nhiều. Nghe danh ngươi một đao đánh khắp thiên hạ vô địch thủ, vậy có dám cùng ta đánh nhau trăm hiệp không?

– Bọn quan tướng ngu trung như ngươi đâu xứng để đánh với ta. Ngươi có giỏi vượt được sang sông thì ta sẽ nể tình mà bồi tiếp.

Trương Độ nghe nói tức giận, rút cung lắp tên ra sức bắn một phát. Mũi tên xé gió nhắm ngay giữa mặt Lía bay vút sang. Lía đợi mũi tên đến sát mặt mình mới giơ hai ngón tay kẹp chặt cứng ở giữa. Trương Độ liền bắn phát thứ hai và thứ ba liên tiếp. Lía ung dung dùng hai ngón tay kẹp tất cả ba mũi tên, vứt xuống đất cười to nói:

– Giỏi lắm, bắn mạnh, chính xác lắm. Nhưng vẫn chưa đủ để giết ta. Giờ đến lượt ta đáp lễ nhé?

…………….

(xem tiếp vào ngày mai)