Kỳ 129:

………

Nói rồi Lía rút cây cung thiết đằng to lớn giơ lên và buông tên. Mũi tên xé gió rít lên, nhắm ngay hồng tâm Trương Độ bay tới. Trương Độ giật mình vội giơ bản đao ra đỡ, một tiếng keng vang lên, mũi tên dội lại rơi xuống đất. Cả thanh đao trong tay Trương Độ rung lên vì sức mạnh ghê hồn của mũi tên. Hắn chưa hết kinh hoàng tức thì một mũi tên khác lại xé gió bay vút đến, tiện đứt cái ngù mũ trên đầu. Lía cười ha hả nói lớn:

– Nghĩ tình ngươi là một tướng giỏi, giàu lòng cương trực, không ưa xu phụ nên ta tha cho đó. Nếu không thì mũi tên vừa nãy đã cắm trên trán của ngươi rồi.

Cung Bản Vũ Tùng và Hồng Y Nữ cùng vỗ tay khen:

– Quả là thần tiễn!

Trương Độ bấy giờ mới hoàn hồn, hai tay toát mồ hôi. Hắn vội cho ngựa thối lui rồi ra lệnh cho toán quân cảm tử cầm khiên đỡ tên. Cứ hai tên che khiên thì có ba tên theo núp phía sau, dàn hàng ngang một đoạn dài lội sông vượt sang bờ bên kia. Lại lệnh quân sĩ bắn tên lên bờ thành địch để yểm trợ cho toán xung kích vượt sông. Nhưng vì khoảng cách hai bờ khá xa nên lực bắn của chúng không đủ sức sát thương nghĩa binh. Bản thân Trương Độ cũng cầm khiên, thúc ngựa xuống sông nơi nước cạn để cố vượt qua.

Lúc này gần cuối xuân, đầu hạ nên nước ở sông Kim Sơn không sâu lắm, có nhiều đoạn chỉ cao đến nửa người. Bên kia bờ, nghĩa binh bắn tên ra như mưa rào. Quân triều đình trúng tên tuy cũng nhiều nhưng đã có một số sang được tới bờ. Ở những đoạn sông nước cạn, nghĩa binh chuẩn bị phòng thủ kỹ hơn. Họ đợi binh triều tiến sát bờ sông mới cho đốt những thùng dầu rái rồi rưới xuống. Các khiên che tên gặp dầu rái nên bén lửa cháy theo, những tên lính đi theo sau bị dầu đổ lên cháy luôn áo, bỏng cả người. Chúng kinh hãi la làng rồi trầm mình xuống nước chữa cháy. Còn những tên nào lú ra khỏi mộc che tên thì liền bị cung thủ trên bờ bắn hạ. Hết đợt dầu và lửa, nghĩa binh lại bắn tiếp những đợt đá như mưa xuống đám binh triều. Sau một hồi tấn công, quân triều đình lớp chết lớp bị thương vô số mà vẫn chưa một tên nào có thể đặt chân lên bờ được.

Trương Độ thấy địch phòng thủ chặt chẽ ngoài sự dự tính của mình, liệu bề không xong nên vội ra lệnh cho quân rút lui. Binh triều nghe lệnh, liền sau đổi thành trước trong thế thụt lùi, quân cầm khiên đi đoạn hậu để đỡ tên cho đồng đội tháo lui. Khi tất cả đã rút về an toàn, Trương Độ kiểm lại binh mã thì thấy đã hao hết gần một trăm quân, bị thương vì tên rất nhiều nên đành cho quân lui lại một dặm, hạ trại nghỉ ngơi tìm phương án khác vượt sông. Lúc ấy trời đã xế chiều, cái nóng đầu hạ của miền núi rừng thật khó chịu. Binh lính triều đình bấy lâu rảnh rỗi, nay phải trải qua một trận chiến thảm bại, lại bị cái nóng như thiêu đốt hành làm ai nấy cũng đều cảm thấy mệt mỏi. Trương Độ nhìn tình cảnh quân mình như vậy liền truyền lệnh cho tất cả ăn uống nghỉ ngơi. Sau đó, ông sai lính chặt cây và tập trung đá tảng đủ cỡ lớn nhỏ, rồi cho làm những giàn bắn đá để chuẩn bị đêm nay tấn công đợt thứ hai. Mọi việc xong xuôi thì cũng đã sang giờ Tuất. Trương Độ lại cho lính nghỉ ngơi ăn uống chờ sang giờ hợi sẽ ra quân. Chợt quân canh vào báo có một toán quân từ phía huyện thành tiến về phía trại. Trương Độ giật mình vì chưa biết toán quân của ai. Ông vội vàng vác đao lên ngựa, dẫn quân ra con đường lớn đứng chờ. Khi toán quân đến gần thì đã có tiếng của Võ Tiến:

– Là tôi đây, Võ Tiến về ra mắt Tướng quân báo tin đây.

Trương Độ hồ nghi chưa biết việc gì vội thúc ngựa tới trước xem thì thấy đúng là Võ Tiến. Tiến vừa thấy Trương Độ vội vàng xuống ngựa, quì giữa đường nói:

– Tiểu tướng bất tài đã để bại binh, Quách Cung tử trận, toàn quân lính Phù Ly lớp bỏ đi lớp đầu hàng. Huyện thành Lại Khánh và doanh trại Lại Dương của chúng ta cũng đã bị địch chiếm giữ. Tội này đáng chết, xin Tướng quân định liệu.

Trương Độ nghe nói thất kinh, mặt biến sắc.

– Ngươi hãy đứng lên nói rõ đầu đuôi cho ta nghe. Lý nào lại thất bại nhanh như thế?

Võ Tiến vừa đứng lên vừa nói:

– Đa tạ Tướng quân.

Rồi hắn kể đầu đuôi mọi việc cho Trương Độ nghe. Ông ta kinh hoàng thốt lên:

– Truông Mây lại có người tài như thế kia à? Ta thật khinh suất đã coi thường họ chỉ là một đám giặc cướp. Không ngờ họ phòng thủ thì nghiêm mật, ra quân lại thần tốc đến quỉ không biết thần không hay. Kẻ tự cao và háo thắng như Quách Cung chết trong tay họ là phải. Bây giờ chỉ còn cách quay trở lại đánh chiếm huyện thành trước rồi mới bàn đến chuyện phá Truông Mây sau.

– Lúc thả tiểu tướng về, Trần Lâm có nói là sẽ đến bắt tiểu tướng và Tướng quân, không biết điều đó có ý nghĩa gì.

– Có nghĩa là đêm nay họ sẽ tấn công chúng ta, có thể là từ hai mặt. Chúng ta phải tấn công huyện thành ngay mới được. Có một việc nữa cũng phải làm ngay nếu không thì ta chẳng còn đường lui.

Nói xong ông gọi sáu người kỵ mã, sai cầm lệnh phù tướng quân của ông, chia hai đường đi ngay lập tức về Phù Ly báo tin Quách Cung tử trận và đề phòng giặc lừa chiếm lấy huyện thành như ở Lại Khánh. Sáu tên kỵ mã nhận lệnh vội vã ra đi, nhưng vừa đến con đường nhỏ đã bị toán quân của Lam Tiểu Muội bắt gọn.

Võ Tiến nói:

– Tướng quân thật chu đáo, tiểu tướng ngu dốt chưa nghĩ ra điểm này.

Trương Độ nói:

– Ngươi đi trước, ta đi đoạn hậu cấp tốc trở về huyện thành.

Rồi ông vội truyền lệnh nhổ trại lên đường. Quân thám báo của Truông Mây thấy binh triều nhổ trại thì liền báo cho Lía biết. Lía lập tức ra lệnh ngăn nước đầu dòng Kim Sơn, nửa canh giờ sau thì sông cạn. Lía dẫn Hồ Bân, chú Nhẫn, Vũ Tùng và Hồng Y Nữ cùng năm trăm nghĩa binh vượt sông đuổi theo Trương Độ.

Khi toán quân của Võ Tiến còn cách huyện thành một dặm thì bị phục kích. Nghĩa binh từ hai bên bờ rậm bất ngờ reo hò inh ỏi và xông ra đánh giết tơi bời khiến cho quân triều thất kinh rối loạn cả hàng ngũ. Đêm tối không biết bên địch nhiều hay ít, chỉ nghe tiếng hò reo dậy đất, binh triều cứ tưởng bên địch đông đến hàng mấy ngàn nên càng hoảng sợ, chưa đánh đã bỏ chạy tán loạn. Võ Tiến cố sức cản ngăn nhưng cũng không làm sao ổn định được hàng ngũ. Chợt có tiếng Trần Lâm hét lớn:

– Võ Tiến, ngươi trúng kế của ta nữa rồi, mau đầu hàng đi cho quân lính đỡ phải chết oan uổng.

Võ Tiến cả kinh vội ra lệnh cho quân quay lại để hiệp cùng với quân Trương Độ. Tuy nhiên, mới chạy được một lát đã nghe thấy tiếng quân Truông Mây hò reo đang đánh với toán quân đoạn hậu. Thế là cả hai mặt đều thọ địch. Lúc ấy, bỗng có tiếng nói như sấm động của Lía vang lên:

– Trương Độ, ngươi đã bị bao vây, hãy mau đầu hàng để cùng với nghĩa quân đi dẹp trừ tên Quốc phó. Còn nếu ngươi chưa chịu phục thì cứ đánh với ta một trận. Trong vòng năm mươi hiệp nếu ta không thể đả bại ngươi thì ta cho ngươi thoát thân để tìm cách phục thù.

Trương Độ thấy quân mình đã bị vây cả hai mặt trong lòng lo sợ vô cùng. Nghe Lía nói như vậy, ông ta mừng lắm.

– Được, ta cũng muốn xem đường đao vô địch của nhà ngươi thế nào.

Rồi ông hô quân đốt đuốc lên và giục con Hồng Câu lướt tới vung đao chém xuống đầu Lía. Lía giật ngựa né khỏi rồi chém trả lại một đao. Hai bên giao tranh hơn mười hiệp, binh khí chạm nhau nảy lửa liên tục mà chưa bên nào đả thương được bên nào. Quân sĩ đốt đuốc sáng rực và reo hò vang dội cả một vùng trời. Các tướng đứng lược trận đều gật gù thán phục trước đao pháp tuyệt nghệ của hai người. Khoái đao của Trương Độ nhanh như chớp lại biến ảo không lường, lấy công làm thủ nên chiêu ra liên miên bất tận, bao trùm cả người ngựa của Lía. Trong khi Bạch gia đao pháp của Lía thì mạnh mẽ trầm ổn. Mỗi lần đỡ gạt đao của đối phương đều khiến cho Trương Độ chới với muốn rơi cả đao. Vừa đánh Lía vừa nói lớn:

– Đao nhanh lắm, không hổ danh là đại tướng! Bây giờ hãy xem ta xuất đao tấn công đây. Cẩn thận nhé!

Lía đổi thế đánh. Đường đao từ trầm ổn biến thành nhanh nhẹn linh hoạt. Lía ngồi trên lưng ngựa mà đao pháp biến hóa không khác gì như đi trên đất bằng khiến cho Trương Độ tay chân luống cuống. Lía chém một đường theo thế bạt đao ngang người Trương Độ. Độ đưa đao ra đỡ, Lía lại xoay tay biến thế bạt thành thế chém từ trên cao xuống đỉnh đầu. Đường đao nhanh như chớp khiến Trương Độ thất kinh vội né ngựa sang bên và vung tay đao lên đỡ. Hai đao chạm nhau tạo ra một tiếng chát rất lớn. Tức thì, Lía xốc ngựa tới, tay trái tung ra một thế đánh tuyệt kỹ của Bạch gia quyền trúng vào ngay giữa ngực của Trương Độ. Độ bạt cả người ra sau, choáng váng suýt rơi khỏi lưng ngựa. Nhưng ông ta quả không hổ là danh tướng, ngay cấp kỳ đã có thể uốn người ngồi bật dậy rồi vội vàng hô quân rút lui. Sau đó giục ngựa tháo chạy theo đường nhỏ về hướng nam. Võ Tiến cũng dẫn quân chạy theo. Quân triều đình bỏ cả khí giới, mạnh ai nấy tìm đường chạy trốn, lớp bị bắt lớp bị nghĩa binh đả thương không biết bao nhiêu mà kể. Chạy chừng được ba bốn chục dặm, khi đến một ngã ba thì trời đã tờ mờ sáng. Trương Độ quay nhìn lại, chỉ thấy còn khoảng hơn trăm quân kỵ theo sau mình, trong lòng không khỏi xót xa buồn bực. Ông hỏi Võ Tiến cùng đám thủ hạ:

– Có ai biết hai ngả này đi về đâu không?

Võ Tiến trả lời:

– Lối bên trái dẫn tới hồ Thạch Khê, lối này sẽ là ngõ cụt, còn bên phải sẽ qua vùng Tân Thịnh, vòng theo đèo Màn Lăng xuống Phù Ly.

– Vậy ta theo lối bên phải để về Phù Ly.

Trương Độ bèn giục ngựa đi trước, phía sau tiếng vó ngựa của quân Truông Mây đã rầm rập đuổi tới gần. Trương Độ cùng hơn trăm quân kỵ chạy được thêm mười dặm nữa thì đã thấy núi Lỗ Đố trước mặt. Đường đi bắt đầu hiểm trở hơn. Trương Độ bỗng nhiên bật cười lớn. Võ Tiến và các thủ hạ ngạc nhiên hỏi:

– Đang lúc hiểm nguy thế này mà tướng quân lại cười như thế là vì sao?

Trương Độ ngưng cười nói:

– Ta cười là mừng cho chúng ta thoát chết hôm nay. Kể ra thì người điều khiển ở Truông Mây cũng chưa có gì đáng gọi là giỏi cả. Nếu là ta, nơi đây ta chỉ cần cho phục một toán quân nhỏ thôi cũng đủ để bắt sống cả bọn rồi. Ha ha…

Trương Độ chưa dứt tiếng cười thì bỗng có tiếng quát lớn:

– Trương Độ, ngươi giỏi lắm! Nhưng quân sư của ta còn giỏi hơn ngươi một bậc. Các ngươi đã bị phục binh rồi, mau xuống ngựa đầu hàng đi nếu không sẽ chết uổng mạng tất cả.

………….

(xem tiếp vào ngày mai)