Kỳ 130:

……….

Liền sau đó là tiếng hò reo dậy đất. Xông ra chặn đường đám người của Trương Độ là một vị tướng cưỡi con ngựa trắng đốm đen cao lớn, tay cầm đồng côn trông uy phong lẫm liệt vô cùng. Người đó không ai khác chính là Trương Bàng Châu. Bên cạnh còn có một viên tướng trẻ, thanh kiếm trên tay sáng loáng dưới ánh bình minh. Viên tướng ấy là Trương Văn Bảo. Trương Độ cùng đám thủ hạ giật mình kinh hãi, nhưng ông vốn là người rất trầm tĩnh nên đã lập tức quay lại ra lệnh:

– Tất cả chúng ta hãy cam đảm lên, dù chết cũng phải vượt qua ải này. Anh em tiến lên!

Đám kỵ mã dạ ran. Ngặt nỗi đường núi quá chật hẹp nên không biết làm thế nào được. Bàng Châu nói lớn:

– Trương Độ, thức thời mới là trang tuấn kiệt. Ngươi liều mạng làm gì để tất cả anh em của ngươi phải chịu chết oan. Hãy hàng đi, nếu không ta cho quân xạ tiễn thì không một ai thoát chết được đâu.

Trương Độ hét lớn:

– Ta có chết cũng phải chết cho oai hùng! Đừng nói nhiều, hãy đỡ đao của ta!

Nói xong thúc ngựa tới chém Bàng Châu. Võ Tiến cũng xông đến giao chiến với Trương Văn Bảo. Bốn con ngựa quần nhau trong con đường chật hẹp, vì khó xoay trở nên cuộc chiến thật nguy hiểm, chỉ cần sơ hở một chút là mất mạng. Đám thủ hạ của Trương Độ đang lúc không biết làm sao thì phục binh bên trong vách núi đã bắn tên ra như mưa rào. Nhiều người trúng tên nhào lăn xuống ngựa. Cả bọn cùng vung đao kiếm để gạt tên nhưng nghĩa binh bắn rát quá nên đành phải giục ngựa tháo chạy trở lại. Trương Độ và Võ Tiến thấy vậy cũng vội chém bừa vài nhát rồi quày ngựa chạy theo. Biết trở lại đường cũ sẽ gặp nghĩa binh đang đuổi theo nên đám kỵ mã đã rẽ vào một ngả nhỏ rồi chạy miết. Vào càng sâu, đường càng lúc càng gập ghềnh, đá lởm chởm khiến cho ngựa chỉ còn có thể đi bước một chứ không chạy được nữa. Hai bên vách đá càng lúc càng cao. Trương Độ nhìn địa thế liền la lớn:

– Dừng lại! Đây là là một khe núi cụt. Chúng ta đã vào đường cùng rồi. Mau trở lại!

Bỗng có tiếng của Trần Lâm nói lớn:

– Chậm mất rồi! Trương Độ, Võ Tiến, hai ngươi hãy nhìn lên xem.

Trương Độ và đám thủ hạ nhìn lên thì thấy nghĩa binh đã sắp hàng dài trên vách núi, tay cầm sẵn cung tên chĩa xuống khe núi nhắm thẳng vào bọn họ. Ở miệng khe, Lía và bốn đầu lĩnh Truông Mây đang ngồi trên lưng ngựa nhìn vào. Trương Độ nói với thủ hạ:

– Chúng ta hết đường rồi. Đời làm tướng của ta hôm nay mới gặp được một người mưu thâm trí viễn thế này. Ta thua mà vẫn khâm phục. Các ngươi hãy ra hàng đi. Để mặc ta ở lại.

Võ Tiến và cả đám lính đều đồng thanh nói:

– Nếu Tướng quân chịu chết thì chúng tôi còn tiếc gì mạng sống. Chúng ta cùng tử chiến với bọn chúng một phen.

Trương Độ lắc đầu nói:

– Vô ích thôi. Đây đã là tuyệt lộ, trên kia là rừng tên, còn ngoài kia là những mãnh tướng mà ngay cả bản thân ta cũng chưa phải là đối thủ, dù có chiến đấu cũng vô ích. Bọn ngươi hãy buông khí giới, đám hiệp sĩ Truông Mây chắc chắn sẽ để cho các ngươi tự do, muốn đi muốn ở tùy ý. Hãy bảo tồn mạng sống, đừng hi sinh vô ích. Ta thân làm tướng dưới một triều đình rỗng nát nên đành bỏ mạng cho tròn danh tiết. Đi đi!

Trần Lâm lại nói lớn:

– Trương Độ, đây là khe núi Màn Lăng, một tử lộ. Các ngươi đừng nên chống cự vô ích. Nghĩa binh Truông Mây vì dân đứng lên trừ bạo, bất đắc dĩ mới tàn sát đồng bào của mình. Các ngươi hãy buông vũ khí, ai muốn theo nghĩa binh thì theo, ai không muốn cứ tự nhiên về nhà. Chúng ta không làm khó dễ đâu.

Võ Tiến nói:

– Thầy đã chịu chết để tròn danh tiết thì đệ tử há chẳng dám theo thầy ư?

Nói rồi hắn bèn xuống ngựa, quì trước mặt Trương Độ. Hơn trăm binh kỵ mã cũng răm rắp làm theo rồi đồng thanh nói:

– Nếu Tướng quân chết, chúng tôi quyết chết theo cho tròn đạo nghĩa!

Trương Độ nhảy xuống ngựa nói:

– Các ngươi đứng lên, ta bất tài làm liên lụy gần ba ngàn binh sĩ, bây giờ lẽ nào vì chút sĩ diện của mình mà để cho các ngươi, những người nghĩa sĩ, lại phải chịu chết oan nữa sao? Thôi được, chúng ta buông khí giới đầu hàng vậy.

Nói rồi ông buông đao, dẫn đám thủ hạ bước ra ngoài.

Những thủ lĩnh Truông Mây cũng vội vàng nhảy xuống ngựa tiếp đón. Lía nói:

– Chúng tôi chỉ vì hạnh phúc của muôn dân nên mới làm loạn, nay Tướng quân đã chịu buông đao thì đi hay ở lại với chúng tôi tùy nơi Tướng quân và anh em.

Trương Độ nói:

– Nghĩa khí của anh em Truông Mây thật là cao đẹp. Trương Độ này kính cẩn nghiêng mình. Tuy nhiên, xin cho phép từ đây gác đao về qui ẩn, không màng đến thế sự nữa.

– Đã vậy xin Tướng quân và anh em tùy tiện.

Nói xong, Lía né sang bên nhường lối. Võ Tiến đến trước mặt Trương Độ quì lạy nói:

– Đệ tử vì có một lời hứa nên phải ở lại với Truông Mây, từ đây xin thầy bảo trọng.

Trương Độ đỡ Võ Tiến đứng lên nói:

– Ngươi còn trẻ, tương lai còn dài. Hãy ráng giúp Truông Mây để cứu đời, lưu danh cùng thiên hạ. Tặng ngươi cây kim đao của ta, đó là một cây đao quí đã theo ta từ lúc còn niên thiếu. Thấy vật cũng như thấy ta vậy.

Xong ông quay lại nói với đám thủ hạ:

– Các ngươi cũng thế. Tất cả bảo trọng.

Rồi ông cúi chào tất cả và bước đi. Con Hồng Câu từ bên trong bỗng hí lên một tiếng, chạy theo Trương Độ. Ông vuốt đầu nó, lặng lẽ phóng lên yên và từ từ khuất bóng sau khe núi.

Trần Lâm tiếc rẻ:

– Trương Độ thật là người có khí độ của một anh hùng. Chỉ tiếc triều đình thối nát nên anh hùng đành ôm hận.

Lía nói:

– Truông Mây không thể kết nạp được ông ta thật là một điều đáng tiếc. Chúng ta phải trân trọng khí độ này.

Võ Tiến đến bên Trần Lâm nói:

– Võ Tiến bị bắt lần nữa, xin bó tay qui hàng.

Trần Lâm vỗ vai Võ Tiến:

– Chúng ta đều là anh em cả. Quên chuyện vừa qua đi, cùng nhau hướng tới tương lai của quốc gia, dân tộc.

Rồi chàng quay sang hỏi đám lính của Trương Độ:

– Các bạn thì sao? Chúng tôi đang rất cần những chiến sĩ trung can như các bạn.

Bọn lính đồng thanh đáp:

– Chúng tôi xin theo Tiểu tướng quân Võ Tiến!

– Tốt lắm, từ nay chúng ta đều là anh em, đồng cam cộng khổ, sống chết có nhau.

Quay sang Bàng Châu, Trần Lâm nói:

– Bây giờ Trương huynh cùng tứ ca hãy dẫn theo một ngàn anh em Truông Mây vượt đèo Màn Lăng tiếp ứng cho Tường đệ và Lưu nhị ca ở Phù Ly. Có việc cần kíp thì báo ngay về Lại Khánh cho đệ biết. Đệ phải ở lại đây ít lâu để thu xếp mọi việc, chúng ta phải xây dựng vùng đất này làm cơ sở để có thể phát triển lớn mạnh mà chuẩn bị đối chọi với những cuộc trả đũa của triều đình.

Lía ngạc nhiên hỏi:

– Tường đệ đã vào Phù Ly rồi à? Thế thì phải đi gấp để tiếp ứng mới được.

– Đệ đã dặn Tường đệ cứ theo kế cũ mà làm, chắc việc chiếm huyện thành Phù Ly sẽ thành công thôi. Chỉ sợ binh tiếp viện từ nơi khác đến, nhưng đệ cũng đã cho nhị ca mang quân theo sau rồi. Bây giờ có thêm Trương huynh và tứ đệ tiếp ứng nữa thì mọi việc ổn cả.

Bàng Châu và Văn Bảo liền điểm một ngàn anh em nghĩa binh tinh nhuệ ở Truông Mây vội vã lên đường. Trần Lâm cùng những người còn lại dẫn quân về Lại Khánh. Đinh Hồng Liệt hớn hở mở cửa thành ra đón.

Huyện thành Lại Khánh nằm trên một ngọn đồi cạnh đèo Lại Khánh thuộc dãy núi Bích Khê. Đây là biên giới thiên nhiên giữa hai huyện Hoài Nhơn và Phù Ly. (Về sau huyện sở dời về Bồng Sơn nên tên đèo đổi thành đèo Phủ Cũ). Nhìn xa xa về hướng bắc, dòng Lại Dương như một dải lụa bạc trải dài từ rừng núi phía tây xuống tận biển Đông, tạo thành một vùng bình nguyên trù phú ngút ngàn đến rặng núi Thạch Tân, giáp giới Quảng Ngãi. Đây là kho thóc lớn của Hoài Nhơn.

Các hiệp sĩ Truông Mây về đến Lại Khánh xong thì ngay hôm sau đã rốt ráo lo tổ chức các công việc hành chánh nhằm tiếp thu vùng đất vừa chiếm được. Trần Lâm cho gọi Lê Trung, Lưu Phương Tích cùng các đầu lĩnh đến họp bàn các kế hoạch sắp tới cũng như sắp xếp việc tiếp quản các kho lương thực, tài vật của Hoài Nhơn. Dùng một phần khen thưởng tướng sĩ, một phần chuyển về hậu cứ Truông Mây để phòng khi hữu sự.

Mọi người đang họp thì có tin thám báo đưa về Thiên Tường đã chiếm được huyện sở Phù Ly, hiện đang chia nhau thanh toán các đồn nhỏ trong huyện. Lía vui mừng vỗ tay nói:

– Tường đệ của ta thật là giỏi, không hổ danh là con cháu của đại tướng Lê Sát ngày xưa. Ha ha…

………

(xem tiếp vào ngày mai)